|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Tôi không…”
“Có thể không”, anh ta đồng ý, “Tuy nhiên nàng là người đó”.
Nghe những lời nói đấy, dạ dày nàng như bị đảo lộn và tức thì nàng cảm thấy lo lắng. Nhưng bây giờ nàng không thể từ bỏ. Nàng so vai, ngẩng cao đầu và tiến về phía cửa, sẵn sàng đi tìm Nick.
“Isabel?” Gwen gọi với theo. Khi nàng quay lại, người đầu bếp nói. “Hãy tỏ ra quan tâm đến công việc của anh ấy. Các quý ông thích những quý cô chia sẻ những sở thích của họ.”
Isabel cười nhạt “Pearls & Pelisses? Vẫn thế ư?”
Gwen mỉm cười. “Điều đó có tác dụng đến tận bây giờ.”
Sự chế giễu len lỏi trong giọng nói của nàng khi nàng đáp. “Ồ, đúng vậy, điều đó vô cùng có ích.”
“Đúng thế sẽ có ích nếu cô tuân theo nó một cách cẩn thận. Đừng sợ hãi khi lại gần anh ấy!”
Isabel nhìn lên trần nhà để giữ bình tĩnh. “Bây giờ tôi phải đi.”
Gwen gật đầu. “Chúc may mắn!”
Isabel nhún một gót chân và mong rằng tạp chí Pearls & Pelisses đưa ra mười cách để xin lỗi các quý ngài hấp dẫn ở London.
Thật không may mắn, ở đây, nàng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Chương 12
Bài học thứ năm:
Hãy quan tâm đến sở thích của các quý ông.
Trong lần đầu gặp mặt bạn đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của anh ấy, đó chính là thời điểm để tạo dựng một mối quan hệ sâu sắc và bền vững với người đó. Bất kỳ người đàn ông nào đều có những sở thích nam tính, nhưng hãy nhớ rằng luôn luôn có một cách để bạn duy trì sự liên quan mặc dù bạn thuộc phái nữ.
Có phải anh ấy yêu thích con ngựa? Hay có lẽ anh ấy thích một loại khăn thêu trên ghế để dễ dàng tìm thấy chiếc ghế của anh ấy!
Và đừng sợ hãi, bạn đọc thân mến, hãy đến gần anh ấy!
Pearls & Pelisses, tháng Sáu năm 1823
Isabel đứng trước lối ra vào phòng chứa tượng, ngắm Nick làm việc.
Cơn bão làm cho căn phòng trở nên ảm đạm và kỳ dị, sấm và gió rít bên ngoài đã che giấu sự xuất hiện của nàng, do đó nàng có thể quan sát anh mà không bị chú ý. Liệu có phải do ánh nến, hay do cơ thể cường tráng, hay do những vật xung quanh căn phòng, nên anh dường như to lớn hơn, thậm chí cả khi anh cúi xuống quyến sổ ghi chép, đang ghi lại những đặc điểm đáng lưu ý trên bức tượng gần đó.
Nàng chưa bao giờ gặp người đàn ông nào giống anh. Anh to lớn, vạm vỡ và chính khung cảnh xung quanh không thể ngăn người nhìn so sánh anh với những bức tượng cẩm thạch – những tác phẩm điêu khắc cổ đại tuyệt vời được thiết kế để tôn vinh và làm nổi bật hình thể hoàn hảo này.
Anh đẹp hơn cả các pho tượng, bờ vai rộng, đôi chân dài và thân hình cường tráng. Nàng thấy một sợi tóc dày rơi xuống trán anh, chạm vào giữa lông mày và vành kính bạc. Đây là lần đẩu nàng nhìn thấy cặp kính đó – một vật bổ sung chỉ phục vụ cho công việc nhưng không làm giảm đi vẻ nam tính của anh, thậm chí chỉ làm anh càng thêm hấp dẫn.
Nàng chợt nghĩ. Từ khi nào cặp kính lại trở nên quyến rũ đến vậy?
Từ khi nào người đàn ông này trở nên hấp dẫn đến vậy?
Ngay tức thì nàng lo lắng về những gì sẽ xảy đến. Anh làm nàng quá bối rối – trong thoáng chốc, nàng muốn anh rời đi, nhưng rồi nàng lại muốn anh ở đây. Càng lâu càng tốt.
Nàng thở dài, âm thanh nhỏ đến nỗi gần như không nghe thấy, làm anh quay đầu lại.
Anh bắt gặp ánh mắt nàng, cái nhìn anh vẫn kiên định, chờ đợi, đứng yên đợi nàng tiến tới chỗ anh. Nàng lưỡng lự ở ngưỡng cửa, không thể quay đi.
Rồi nàng bước vào trong căn phòng và đóng cửa lại.
Anh đứng thẳng khi nàng đến gần, tháo chiếc kính xuống và đặt chúng lên bệ của một bức tượng lớn màu đen gần đó, đoạn tựa người vào chân đế và khoanh tay trước ngực chờ đợi nàng.
Hãy quan tâm đến những sở thích của anh ấy.
Nàng có thể làm như thế.
Nàng dừng lại cách anh vài phân, nhìn lên bức tượng. “Tuyệt thật. Ngài đã xác định nó chưa?”
Anh không nhìn theo ánh mắt của nàng. “Đó là Apollo.”
“Ồ?” Một âm thanh lảnh lót vang lên trong tai nàng. Nàng cố tình hắng giọng. “Làm thế nào ngài biết?”
“Vì ta là một chuyên gia khảo cổ.”
Anh sẽ không để chuyện này dễ dàng như vậy.
“Em biết. Em nghĩ mình nợ ngài một câu trả lời.”
Anh quay sang quyển sổ ghi chép. “Ta thấy mệt mỏi vì trò chơi này rồi.”
“Nick.” Tên anh vang lên từ môi nàng làm cả hai ngạc nhiên. Anh nhìn nàng. Chờ đợi. Nàng chằm chằm nhìn nơi cổ áo tiếp xúc với cổ họng có làn da màu đồng của anh. Nàng khẽ nói. “Em xin lỗi.”
Trong phòng chỉ có tiếng hơi thở của anh, chậm rãi và đều đều và có cái gì đó trong sự im lặng đã thúc đẩy nàng. “Em chưa từng kể với ai về ngôi nhà Minerva…”, nàng bắt gặp ánh mắt tò mò của anh. “… đó là cái tên mà chúng em thường gọi. Ngôi nhà này. Các cô gái.”
Nàng dừng lại, chờ anh đặt câu hỏi. Khi anh không nói gì, nàng bắt đầu nói – cứ dán mắt vào hõm cổ của anh, không muốn nhìn vào mắt anh cũng không muốn đưa mắt đi nơi khác. “Chúng em không có gì cả. Cha em đã bỏ đi và mẹ em ngày càng… suy sụp. Bà nằm trên giường và ra đi sau vài ngày không ăn uống gì – không nhìn chúng em. Và khi bà ấy ra đi…” Nàng nuốt khan. Không. Nàng không thể nói với anh điều đó. “Những người hầu không được thanh toán tiền lương. Em… Tôi nghĩ họ đã trộm vài thứ. Và một ngày nọ, họ đã bỏ đi.”
“Lúc đó nàng bao nhiêu tuổi?”
“Mười bảy.” Nàng lắc đầu, lạc đi trong suy nghĩ. “Jane là người đầu tiên đến đây. Cô ấy cần có việc làm. Cần chỗ dựa. Và em cần ai đó để giúp quản lý điền trang. Cô ấy rất thông minh. Khỏe mạnh. Tự nguyện. Và cô ấy có vài người bạn có cùng hoàn cảnh éo le. Trong vòng vài tháng, có nửa tá cô gái đã đến ở đây. Tất cả đều đang lẩn trốn điều gì đó – nghèo đói, gia đình, đàn ông – em nghĩ mình cũng đang cố gắng thoát khỏi điều gì đó.”
“Nếu họ muốn làm việc, thì em cũng muốn giữ họ. Họ giúp điền trang hoạt động tốt hơn. Họ chăm sóc dê, chăn nuôi và trồng trọt. Họ làm việc chăm chỉ như những người đàn ông mà chúng em có trước đây. Thậm chí còn chăm chỉ hơn.”
“Vì vậy nàng giữ bí mật cho họ.”
Rồi nàng nhìn vào ánh mắt anh. “Điều đó không khó. Cha em không bao giờ ở đây. Ông ấy đã dành cả cuộc đời mình vào các trò cá cược khi có nhiều tiền, rồi đến mọi thứ trong ngôi nhà trong thị trấn – cuối cùng chính là ngôi nhà – khi mà ông cứ gặp vận rủi.” Nàng dừng lại, cười cay đắng.
“Mẹ nàng thì sao?”
Nàng lắc đầu, mím môi thành một dòng kẻ thẳng và mảnh khi nhớ lại. “Bà ấy không giống như trước khi ông ấy rời đi. Bà ấy đã chết trước khi Jane đến.”
Và anh với lấy nàng.
Nàng không phản kháng lại, ngay cả khi nàng biết điều đó là sai – nàng không nên để anh ôm. Nhưng làm sao nàng có thể chống cự lại sức mạnh ấm áp của anh và cái cách anh ôm nàng? Bao lâu kể từ khi nàng là người cần được che chở? Từ khi nào nàng trở thành người cần được an ủi?
“Tại sao nàng làm vậy?”
Nàng quay đầu lại, áp tai vào lớp len dạ ráp bên ngoài áo khoác của anh. Nàng không thể giả vờ là không hiểu câu hỏi đó. “Họ cần em.”
Và… khi nào họ còn cần em, thì càng dễ dàng quên đi rằng em chỉ có một mình.
Lồng ngực anh phát ra một âm thanh trầm sâu như khuyến khích nàng. “Có hàng tá người trong số họ đã rời khỏi đây – thợ may, gia sư, các bà mẹ và bà vợ. Một trong số họ đã mở một cửa hàng bánh ở Bath. Họ không có gì khi họ đến với em.”
“Nàng đã mang đến cho họ điều gì đó”
Nàng im lặng một lúc, cuối cùng rút khỏi vòng tay anh. Khi anh để nàng đi, nàng cảm thấy một chút xót xa vì anh không giữ lại. “Đó là tất cả những điều em từng làm rất tốt.” Nàng nhìn bức tượng Apollo. “Em không thể ngăn cha em rời đi – và không thể đưa mẹ em đến gặp ông ấy. Không thể giữ cho điền trang hoạt động tốt. Nhưng em có thể giúp những cô gái khác.”
Anh đã hiểu. Nàng có thể nhìn thấy điều đó trong ánh mắt rõ ràng và cởi mở của anh.
“Em sợ”, nàng nhẹ nhàng nói.
“Ta biết.”
“Em không mong đại Densmore sẽ giúp chúng em. Và em cũng không nghĩ ông ta có thể giúp chúng em giữ bí mật.”
“Isabel…”, anh dừng lại, cẩn thận cân nhắc câu nói tiếp theo. “Những cô gái đó là ai mà khiến nàng sợ hãi nếu họ bị phát hiện?”
Nàng im lặng.
“Có phải họ đã có gia đình?”
“Vài người trong số họ”, nàng thì thầm. “Họ đã phá luật để đến đây.”
“Và nàng đã phá luật đế che giấu họ.”
“Vâng.”
“Nàng biết nàng đang mạo hiểm với danh tiếng của James. Cậu ta đã trải qua đủ các vụ bê bối rồi”
Sự giận dữ xuất hiện. Nàng không thích nghĩ rằng James là người cuối cùng phải trả giá cho sự lựa chọn của nàng. “Vâng.”
“Isabel”, anh nói, giọng điệu của anh pha trộn sự khó chịu và quan tâm, “Nàng không thể tự mình gánh vác mọi việc được. Có quá nhiều vấn đề”.
“Vậy ngài nghĩ em nên làm gì?” Nàng khoanh tay lại phản đối. “Em sẽ không từ bỏ họ.”
“Nàng không phải làm vậy.”
“Rồi sao nào?”
“Có nhiều cách.”
Nàng mỉm cười. “Ngài cho rằng, trong bảy năm nay, em không cố gắng tìm cách giải quyết sao? Ai sẽ sẵn sàng liều mạng mình để chấp nhận một người đàn bà đã phá bỏ hôn ước? Ai sẽ sẵn sàng chống lại người cha quý tộc đang tìm bắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




