watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5917 Lượt

của anh cùng với tiếng rên sâu lắng hài lòng của anh. Nàng lùi lại, hơi thở yếu ớt, không biết chính xác cái cảm giác anh đang mang đến cho nàng. “Nick…”, tiếng gọi tên anh vang lên hòa trộn giữa sự đam mê và ngượng ngùng.

“Ừ, thật đẹp… ta ở đây.” Bây giờ miệng anh ghé sát bên tai nàng, hàm răng anh đang đùa nghịch xung quanh vành tai nàng và phân tán ý nghĩ của nàng. Nàng thở hắt ra vì cảm giác lưỡi anh chạm vào làn da nhạy cảm của nàng. Bàn tay anh vẫn áp vào người nàng. Nàng lại di chuyển, nhưng anh không mang đến cho nàng điều nàng muốn. “Isabel”, tiếng gọi tên nàng là một lời hứa thầm kín. “Nàng muốn gì?”

Isabel mở mắt và quay mặt lại đối diện với Nick, nhìn vào ánh mắt xanh lấp lánh của anh – đôi mắt rực rỡ làm nàng lo sợ – “Em muốn…”. Nàng lắc đầu. “Em cần…”

“Hãy để ta…” Một ngón tay của anh rẽ những lọn xoăn bảo vệ nàng, tách những nếp gấp ra và ấn vào nơi nữ tính nóng bỏng. “Đó có phải điều nàng cần?”

Nàng nhắm mắt cảm nhận sự vuốt ve mềm mại này và rên lên thích thú.

“Mmm… Ta nghĩ đó chính xác là điều nàng cần…”, anh bắt đầu xoay tròn trong nếp gấp bí mật của nàng, lời anh nói vang lên bên tai nàng, một âm thanh mềm mại đầy tội lỗi.

“Đã bao giờ nàng tự chạm vào mình ở đây chưa, Isabel?”

Nàng cắn chặt môi. Lắc đầu.

“Ôi, nhưng nàng nên… thật mềm mại… thật ẩm ướt… ham muốn…” Anh mơn trớn nàng, mang đến cho nàng chính xác điều nàng muốn, một ngón tay luồn sâu vào trong cùng lúc ngón cái xoay tròn xung quanh trung tâm dục vọng của nàng. Nàng thét lên vì cảm giác đó và âm thanh của anh càng mờ ám hơn, khàn đi vì khao khát của chính mình. “Nàng đang tách ra ở đây. Nàng cảm thấy thế nào, tình yêu?”

Nàng gật đầu, đôi mắt nhắm chặt khi anh đẩy nàng gần hơn và gần hơn đến một điều gì đó nàng vô cùng muốn nhưng không thể gọi tên. Ngón cái của anh di chuyển nhanh hơn và chắc chắn hơn và nàng ấn mạnh vào người anh, quên đi mọi thứ trừ âm thanh của anh, cảm giác của đôi tay anh trong nơi bí mật nhất của nàng. “Hãy cảm nhận nó, Isabel. Hãy cảm nhận sự đam mê của nàng. Ta ở đây cùng nàng.”

Nàng căng lên khi nó xông thẳng vào nàng và anh hôn nàng với một nụ hôn mãnh liệt có thể cướp đi linh hồn nàng. Anh đưa thêm một ngón tay thứ hai vào trong nàng, đẩy mạnh, hòa với nhịp hông của nàng, với nhu cầu thầm lặng của nàng đối với mọi thứ anh có thể mang đến. Anh ép mạnh lên tâm điểm cua nàng, nơi mà nàng cảm thấy đau đớn nhất… nơi mà nàng cần anh nhất. Anh lùi lại, nhìn vào đôi mắt mê đắm của nàng.

Nàng tuyệt vọng thét lên tên anh.

“Tiếp tục nào, người đẹp. Ta có nàng.”

Và bởi vì anh đã có nàng, nàng đã tan chảy, nổ tung trong vòng tay anh, quằn quại tựa sát vào anh, thậm chí yêu cầu nhiều hơn điều anh mang lại cho nàng, điều nàng muốn. Và khi lần cuối anh rút ra, siết chặt nàng lần cuối, khiến nàng thét lên những âm thanh thích thú cuối cùng, anh ôm nàng trong vòng tay mạnh mẽ của anh cho đến khi nàng hồi phục.

Chậm rãi, anh bắt đầu sửa lại trang phục của nàng, nàng cho phép anh buộc lại những sợi dây của chiếc quần dài, nâng nàng lên để sửa lại chiếc váy hầu như đã bị nhăn nheo của nàng để trả lại vẻ bình thường, khéo léo buộc lại chiếc áo lót bên trong của nàng. Khi anh làm, anh đặt nàng lên ngực anh, vuốt ve lưng, chân và cánh tay nàng một cách nhẹ nhàng.

Đây là cái cảm giác được gọi là không cô đơn.

Sau đó, anh siết chặt tay xung quanh nàng và dịu dàng hôn lên thái dương nàng. “Ta nghĩ tốt hơn chủng ta nên tỉnh dậy trước khi ai đó tìm ra chúng ta.”

Lời anh nói đã đánh thức nàng khỏi trạng thái mê mẩn, đưa nàng quay lại thực tế. Nàng đứng thẳng dậy, thoát khỏi vòng tay anh và gần như nhảy ra khỏi lòng anh. Ngay lập tức nàng đặt tay và đầu gối xuống, cầm lấy cặp tóc mà anh đã tháo ra.

Anh đứng lên, nhìn nàng giây lát trước khi nói. “Isabel. Điều đó hoàn toàn đúng.”

Nàng đứng dậy, ngước nhìn anh. “Điều đó hoàn toàn không tốt, thưa ngài.”

Anh thở dài. “Chúng ta lại bắt đầu quay lại với thưa ngài sao? Thật thế sao?”

Isabel quay đi nhặt mấy chiếc kẹp tóc. Khi nhặt được chiếc cuối cùng, Isabel tiến đến bức tượng gần đó đặt chúng xuống và sửa lại mái tóc của nàng quay trở lại tình trạng đoan trang như trước.

Với giọng điệu giận dữ, nàng nói lớn vang lên khắp phòng. “Em không nên… ngài không nên!”

“Ừ, được rồi. Ta sẽ không xin lỗi vì điều đó.”

Isabel quay sang Nick. “Điều đó không lịch sự chút nào.”

Nick đáp lại ánh mắt cúa nàng với cái nhìn nóng bỏng. “Tuy nhiên, Isabel… Ta rất thích điều đó. Và ta nghĩ nàng cũng thế.”

Nàng đỏ mặt.

Một bên lông mày anh nhếch lên. “Ta biết ta không sai.”

Ánh mắt nàng nheo lại, tự nhiên sự phản bác của nàng không có mấy sức mạnh khi tay nàng đang cố gắng chỉnh lại mái tóc của mình. “Ngài là một người đàn ông bướng bỉnh.”

“Nàng có thể chấp nhận điều đó mà, Isabel.”

Nàng quay lưng lại phía anh và khẽ nói, “Không. Em không thể”.

Rồi anh cười, dựa lưng vào ghế. “Nàng đã làm thế người đẹp à.”

Nàng quay lại. “Ngài không được gọi em như thế”

Thậm chí khi em thích nó.

Rất thích.

“Tại sao không?”

Nàng hạ thấp giọng đến mức thì thầm. “Ngài hoàn toàn biết tại sao không nên mà.”

“Hãy nói với ta chính nàng cũng thích điều đó và ta sẽ dừng lại.”

“Không.”

Anh kéo thẳng ống tay áo của chiếc áo khoác của anh xuống. “Tùy nàng. Ta khá thích gọi nàng là người đẹp. Vì nàng chính là như thế.”

“Được rồi. Em thích.”

Ánh mắt anh lóe lên sự tinh quái. “Ta biết mà.”

Isabel phải quay người lại giấu đi nụ cười của mình trước sự kiêu căng của Nick.

Quý ngài thân mến. Nàng đã làm gì để bản thân vướng vào chuyện thế này?

Nàng liếc nhìn anh qua vai. “Đây là một cuộc nói chuyện hoàn toàn không thích hợp. Em phải kết thúc nó.”

Anh bật cười khi nghe thấy giọng nói cấp bách cúa nàng. “Isabel, ta chắc nàng sẽ đồng ý đã khá muộn để thể hiện sự kiêu ngạo như thế.”

Nàng đỏ mặt. “Ngài thật quá đáng!”

Anh dịu dàng nhìn nàng. “Ta đảm bảo, người yêu à. Ta không làm gì quá đáng.”

Nàng không hoàn toàn hiểu câu nói đó, nhưng giọng điệu của anh đủ để nàng hiểu đại khái ý anh nói. Má nàng đỏ bừng. “Em phải đi.”

“Không!” Anh gọi phía sau nàng, cuối cùng anh đứng lên. “Đừng đi. Hãy ở lại. Ta sẽ cố gắng trở thành một quý ông hoàn hảo.”

Một bên chân mày của Isabel nhướng lên bắt chước lại cái nhìn anh thường dành cho nàng. “Em sẽ tin sau khi điều đó xảy ra, thưa ngài.”

Anh lại cười. “Một cú đáp trả rất tuyệt, thưa quý cô.” Nàng không thể ngăn mình bật cười với anh và khi tiếng cười biến mất dần, cả hai rơi vào im lặng. Nick nói trước. “Tại sao ta chưa bao giờ nghe về nàng?”

“Thưa ngài?” Đôi lông mày cùa Isabel nhăn lại vì bối rối trước câu hỏi.

“Ta không quen cha nàng nhưng nàng là con gái của bá tước Reddich, người đã gây nhiều tai tiếng khắp London. Tại sao ta chưa bao giờ nghe gì về nàng?”

Cảm ơn Chúa vì ngài chưa bao giờ biết đến em.

Isabel nuốt khan, do dự. “Mẹ của em không muốn em đến London – nghĩ lại, có thể bởi vì bà không muốn em biết sự thật về cha em. Hoặc giả bà không muốn tự mình chứng kiến nó.” Nàng cảm nhận được sự thấu hiểu của anh qua ánh mắt anh nhìn nàng. Anh cũng có một câu chuyện tương tự. Nhận thức đó như thôi thúc nàng tiết lộ thêm. “Mẹ của em kể về cha em – như thể ông ấy là một người phi thường. Các câu chuyện mà bà kể giờ đây em biết đều là hư cấu – các ký ức đẹp đã bị xóa sạch bởi những vết nhơ mà ông gây ra, một lần nữa trở thành thứ gì đó mạnh mẽ hơn, ấn tượng hơn bất kỳ câu chuyện có thật nào khác.

“Nhưng em đã tin bà ấy. Và như em đã tin vào ông ấy. Những ký ức ban đầu về ông đối với em rất huyền diệu và chân thật, bởi vì em đã thấy họ cười với nhau, yêu nhau… nhưng đến giờ em vẫn không chắc điều đó là thật.”

Nick gật đầu và nàng không thể làm gì hơn trừ việc tiếp tục.

“Tuy nhiên ngài hỏi về London”, nàng nhắc lại.

“Đúng vậy. Mẹ của nàng không muốn nàng đi – nhưng nàng phải có một mùa hội ra mắt.”

Nàng cố gắng chống chọi lại những ký ức đó. Dĩ nhiên nàng đã hứa một điều vào cái chuyến đi trở về nhà định mệnh đó, khi cha nàng nói ra mục đích sử dụng con gái để lấy tiền. Mắt nàng lóe lên sự bối rối. Nàng không thể kể chuyện đó cho anh. Nàng không muốn anh nghĩ nàng rẻ tiền như vậy. Thay vào đó, nàng lắc đầu. “Không, em không có mùa hội nào.”

Ánh mắt anh nheo lại nhìn nàng và nàng nhận ra sự không tin tưởng ở đó. Nàng muốn anh không đưa thêm bất kỳ câu hỏi nào.

“Nàng không muốn có được vị trí xứng đáng của mình trong xã hội sao?”

Một bên khóe miệng Isabel hé mở nụ cười chế giễu. “Hãy nói cho em biết, Quý ngài Nicholas, họ có nhắc đến con gái của ngài Wastrearl tại Almack không?”

Mắt anh đen lại. “Almack.”

“Được coi là một người mà hầu hết mọi người muốn tránh nhắc đến.”

Anh lắc đầu. “Không hề. Gia đình ta không có phần trong mấy vụ tai tiếng, Isabel à. Thực ra, em gái ta đã bị từ chối bước vào Almack.”

Mắt nàng mở lớn. “Ngài đùa à.”

“Hoàn toàn không.”

“Nhưng cô ấy là em gái của hầu tước Ralston!”

“Nửa

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT