|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
dòng máu”, Nick châm chọc. “Nhưng chỉ vài tháng trước, anh trai của ta mới được chào đón trong xã hội nhờ vài sự cưỡng ép. Anh ấy không phải là người có quá khứ sạch sẽ nhất.”
“Chuyện gì đã thay đổi?”
“Anh ấy cưới một người phụ nữ danh giá và sự kết hợp đó tạo ra những gia đình quyền lực nhất.”
“Một chiến lược tuyệt vời.”
Nick cười. “Điều đó sẽ xảy ra nếu Gabriel vạch kế hoạch để chiến thắng cô ấy. Anh ấy đã không làm thế. Thay vào đó, anh ấy đã yêu. Khá tình cờ.”
Trán nàng nhăn lại. “Một chuyện như thế có thể xảy ra sao?”
“Dường như thế. Họ đã cảm mến nhau.”
Isabel lờ đi cảm giác ghen tỵ với câu chuyện kể của anh – không thể hiểu được. “Thật là đẹp.”
Anh cười. “Theo ta, có hay không có Almack, nàng đều có thể xuất hiện. Nàng vẫn có thể có được vị trí của mình ở đó.”
Isabel cân nhắc lời anh nói. Đã từ rất lâu rồi – nhiều năm – kể từ khi nàng nghĩ về những cạm bẫy của xã hội. Nàng cũng không biết bắt đầu từ đâu và ý tưởng phải học hỏi cả đống luật lệ và quy củ xã hội thượng lưu đủ để làm nàng hoảng sợ.
Không. London không dành cho nàng.
“Tôi nghĩ nàng có rất nhiều những kỹ năng mà các cô gái quý tộc cần có.”
Anh nghiêng đầu, trong mắt anh xuất hiện một câu hỏi.
Nàng khẽ thở dài trước khi quay đi. Nàng lướt bàn tay dọc cái bệ gần đó và thú nhận, “Em không biết làm thế nào để trờ thành một quý cô trong xã hội: Em biết cách nói chuyện của em hoàn toàn sai, em chắc chắn sẽ gây rắc rối cho bản thân mình và tất cả mọi người xung quanh trong lần ra mắt đầu tiên, em là một thợ may khá, nhưng không biết gì về thêu thùa, em không biết gì về thời trang và em không biết khiêu vũ”. Nàng cau mày khi thú nhận những điều đó. Chắc chắn anh sẽ không thấy chúng có hơi nói quá.
Không phải là nàng quan tâm liệu anh thấy nàng nói quá hay không.
Nói dối.
Isabel lờ đi
âm thanh nhỏ bé vang lên trong đầu nàng.
“Nàng không biết khiêu vũ sao?”
Dĩ nhiên anh sẽ bám vào điều đó. “Không hẳn.”
“Được rồi, không khó để sửa được việc đó.”
Nàng mỉm cười, “Thưa ngài, nếu như ngài không biết, ở vùng phương Bắc xa xôi này không có mấy người biết khiêu vũ đâu .
“Chẳng phải nàng rất may mắn khi có ta ở đây sao? Ta rất muốn dạy nàng nhảy.”
Nàng xoay đầu nhìn anh đầy hoài nghi. “Xin lỗi ngài có thể nhắc lại được không ?”
“Ta nghĩ chúng ta nên bắt đầu vào tối nay. Trong nhà có phòng khiêu vũ phải không nào?”
“Vâng.” Chắc chắn là anh không nghiêm túc.
“Tuyệt. Vậy sau bữa ăn tối được không?”
Nàng chớp mắt. “Sau bữa ăn tối sao?”
“Ta sẽ coi điều đó như một lời đồng ý”
“Em…”
“Hay là nàng đang sợ?”
Ừm, bây giờ anh còn biết cả thách thức cơ đấy.
Isabel hắng giọng. “Dĩ nhiên không.”
Anh cười. “Ta cũng không nghĩ vậy. Nếu bây giờ nàng không làm ta phân tâm thêm nữa, ta sẽ gặp nàng vào bữa tối.”
“Em – tất nhiên rồi.” Trong trạng thái mù mờ, nàng đi qua các bức tượng tiến về phía cánh cửa.
Tiếng gọi tên nàng vang lên qua môi anh như một lời hứa tinh quái, thậm chí từ một khoảng cách khá xa. Nàng quay lại, đột nhiên nín thở. “Vâng?”
“Chỉ trong tối nay… chúng ta sẽ vờ như nàng không phải đang chịu tang, được không?”
Câu nói đó làm nàng hồi hộp và ngay lập tức nàng hiểu nếu đồng ý với yêu cầu của anh, điều đó sẽ thay đổi mọi thứ.
Isabel thở sâu, băn khoăn về câu trả lời trong một lúc lâu. Không có vấn đề gì, nàng tự nhủ, nàng cũng không thể cưỡng lại người đàn ông này và sự quyến rũ cùa anh. Anh là sự cám dỗ cuối cùng. Và nàng muốn nhượng bộ.
Nàng hít thở sâu.
“Đó là một ý kiến hay”
Chương 13
Nick chỉ vừa kịp mặc chiếc áo sơ mi anh chuẩn bị cho bữa tối trước khi tiếng gõ cửa phòng vang lên. Anh giật mình vì âm thanh đó, tức thì anh cảm thấy bấn loạn, nên không thèm đáp lời.
Nếu anh thành thật với bản thân, anh sẽ thừa nhận mình đã bấn loạn suốt từ buổi chiều với Isabel… và anh đang rất háo hức chờ đón buổi tối.
Nhưng, anh không mấy thích thú với việc trung thực với chính mình.
Tiếng gõ cửa thứ hai vang lên và vừa đúng lúc anh quay sang thấy James đang ló đầu qua cánh cửa.
“Em biết anh sẽ tham gia bữa tối với chúng em mà.”
Nick nhếch một bên lông mày trả lời. “Đúng vậy, anh đã sẵn sàng.”
James gật đầu một cách trang nghiêm. “Tốt.”
James vẫn đứng tại chỗ, một nửa bên trong, một nửa bên ngoài căn phòng. Thay vào đó James chăm chú quan sát khi Nick quay sang gương và đưa lược lên để chải mái tóc dày của anh. Không ai nói chuyện, rồi cuối cùng Nick lên tiếng, “Em có thể vào đây được không, bá tước Reddich?”.
Lời nói đó đã giải phóng James và cậu bé chạy nhanh vào phòng, đóng chặt cửa lại. “Em rất hân hạnh.”
Nick giấu nụ cười, anh nhìn vị khách của mình qua gương sau khi vệ sinh xong. Anh điều chỉnh lại ống tay áo quá ngắn của chiếc áo sơ mi bằng vải lanh anh đã mặc trước khi anh vuốt thẳng nó dọc thân mình. Anh lấy chiếc cà vạt trên chiếc ghế bên cạnh, anh nói, “Em muốn gì hử?”.
James lắc đầu, những động tác khỏe khoắn của bàn tay Nick làm James ngẩn ra khi anh bắt đầu những động tác phức tạp mà kết quả là nút cà vạt được thắt tinh vi. “Làm thế nào anh biết thắt cà vạt thế?”
Nick dừng lại. “Anh biết thắt từ lâu rồi.”
James rón rén tiến tới gần hơn, đứng sững lại, “Nhưng… anh đã học như thế nào?”.
Nick nghĩ trong giây lát. “Anh nhớ là người hầu của anh đã dạy anh.”
“Ồ.” James im lặng suy nghĩ về câu trả lời. “Em sẽ phải học cách thắt trước khi em đi học, em nghĩ thế.”
Nick quay lại. “Em có muốn anh dạy em không?”
Đôi mắt cùa James sáng quắc lên. “Anh sẽ không phiền chứ?”
“Hoàn toàn không.” Nick tháo chiếc cà vạt rồi đặt lên cổ James. Quay người James hướng vào gương soi, anh vòng qua James và bắt đầu thắt lại chiếc cà vạt.
James rướn người vào gương, ngắm nghía chiếc cà vạt trong khi Nick mặc nốt trang phục còn lại cho bữa tối. “Trông nó thật đẹp.”
Có điều gì đó trong giọng nói hãnh diện của James đã làm Nick nhớ lại những ký ức xưa. Trong khi anh không thể nhớ anh đã học cách thắt cà vạt như thế nào, thì anh lại nhớ đến khát khao cháy bỏng về sự mong muốn được chấp thuận và được công nhận như một người đàn ông.
Khi Nick bằng tuổi của James, mẹ của anh đã rời bỏ họ – bỏ trốn vào nửa đêm và mang theo một chút quần áo, bỏ lại phía sau hai đứa con sinh đôi và một người chồng bất hạnh. Vào những tuần tiếp theo, cha của anh cũng biến mất, rời bỏ Nick và Gabriel để mặc bọn họ tự lo liệu – để tự sống sót trong hoàn cảnh mất cả cha lẫn mẹ. Họ được gửi đến trường học trong vòng một tháng, nhờ có sự can thiệp của một người họ hàng biết về việc mẹ họ đã bỏ đi.
Trong năm đầu tiên Nick miệt mài chăm chi học hành – khát khao gây ấn tượng với cha anh, tự mình thuyết phục mình khi anh và Gabriel quav về nhà vào kỳ nghi hè, với những danh hiệu cao nhất ở trường, bằng cách dó anh nghĩ có thể thuyết phục cha mình rằng có những đứa con trai là đủ rồi.
Nhưng anh nhanh chóng nhận ra không thể xoa dịu nỗi đau và tội lỗi vì đã mất đi hầu tước phu nhân của ông. Nhưng nhìn cậu bá tước Reddich nhỏ tuổi, anh nhớ về những điểu anh đã cố gắng. Và tin rằng James có thể thành công.
Và anh muốn mang đến cho cậu bé này điều anh chưa bao giờ có.
“Đúng vậy. Em sẽ phải thực hành nhiều để nó được hoàn hảo, nhưng không mất thời gian lắm đâu.” Nick cài khuy áo ghi lê và thấy đôi mắt cậu bé sáng lên thích thú khi anh tháo cà vạt và thực hành qua gương lần nữa. James định mở miệng nói gì đó, nhưng lại thôi, cố gắng hình dung lại các động tác vừa học được, Nick cười và đứng lên giúp đỡ cậu. Khi chiếc cà vạt được thắt xong, James nhìn anh cười toe toét.
Ai có thể ngờ rằng ở đây, ở vùng nông thôn hoang vắng như Yorkshire, anh lại cảm thấy vui khi làm cho một đứa trẻ nhà Townsend nở nụ cười chứ?
Tất nhiên không có gì trẻ con về người lớn hơn ở Townsend.
Khi James gỡ chiếc cà vạt mà Nick vừa làm rồi loay hoay cố gắng thắt lại, Nick tự cho phép mình nghĩ đến Isabel. Trong một khắc, nàng đẩy anh ra, nói với anh rằng nàng muốn anh rời khỏi ngôi nhà này và cuộc sống của nàng và tiếp đó nàng lại thú nhận với anh về quá khứ và các bí mật của nàng và lao vào vòng tay của anh, ngọt ngào, gợi tình và quyến rũ.
Anh chưa bao giờ gặp một phụ nữ như nàng.
Cái cách nàng bộc lộ bản thân, kể về sự ruồng rẫy của cha nàng, sự u buồn của mẹ nàng, lời hứa của bản thân nàng cố gắng chăm lo cho ngôi nhà nhỏ bé của nàng, quản lý điền trang Townsend Park mặc dù ông chủ của nó không còn – Nick hoàn toàn bị hấp dẫn bởi cô gái bí ẩn này.
“Vòng thêm một lần nữa”, anh chỉ James khi với tay lấy áo khoác.
James cẩn thận làm theo sự hướng dẫn của anh. “Em đang nghĩ.”
“Sao?”
“Em nghĩ anh nên lấy Isabel.”
Nick sững lại, cánh tay của anh vẫn đang ở lưng chừng khi anh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của James. “Em có thể nhắc lại được không?”
“Điều đó rõ ràng là rất hợp lý mà.”
“Thật sao?” Trong tất cả nhiều điều James đã nói, đây là điều Nick không mong chờ.
James gật đầu. “Đúng vậy. Isabel sẽ là một người vợ tuyệt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




