|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
vời. Em sẽ nói cho anh tại sao nhé?
“Chắc chắn rồi”
Cậu bé hít thở sâu, như thể đang thực hành những câu nói này vậy. “Chị ấy giỏi quản lý một ngôi nhà. Chị ấy làm điều đó tốt hơn bất kỳ ai. Và chị ấy có thể cưỡi ngựa như một chàng trai. Có lẽ khi mưa tạnh anh sẽ tự mình chứng kiến.”
“Anh rất mong chờ điều đó”, Nick ngạc nhiên trước những tiết lộ trong câu nói của James.
“Chị ấy cũng giỏi trong trò chơi suy đoán.”
“Một tiêu chuẩn của một người vợ mà hầu hết người đàn ông nào cũng tìm kiếm.”
“Cũng có nhiều điều khác.” James nghiêng đầu. “Chị ấy không xấu.”
Môi Nick cong lên cảm thấy buồn cười. “Không, cô ấy không xấu. Nhưng anh nghĩ em không nên nói về chị em theo cách này.”
“Em thì không. Nhưng có lẽ anh có thể nói. Các cô gái thích lời khen.”
“Ở tuổi này mà em học được như vậy, thì em sẽ rất giỏi khi đến tuổi tiếp xúc với phái đẹp.” Nick nói. “Anh sẽ rất vui khi nói với cô ấy rằng cô ấy không xấu.”
Anh ngắm mình trong gương, nhìn thấy người bạn trẻ tuổi đang chăm chú nhìn mình đeo chiếc cà vạt đã bị nhàu.
“Em nghĩ anh sẽ làm một người chồng tốt.”
Nick nhìn James, quyết định nói thật. “Anh không chắc.”
Đôi lông mày của James nhăn lại. “Tại sao không?”
Nick không nói. Anh nói với cậu bé điều đó thì có ý nghĩa gì?
“Có phải vì anh không có tước vị không?”
“Không. Dù sao anh không nghĩ tước vị có thể tạo nên một người chồng tốt.”
“Cả em cũng không. Cha của em không phải là một người chồng tốt.”
Nick gật đầu. “Anh rất tiếc khi nghe điều đó.”
James nhún vai. “Em chưa bao giờ gặp ông ấy.”
“Em có ước được gặp được ông ấy không?”
Cậu ta nghĩ một lúc. “Thỉnh thoảng.”
Nick hít thở sâu khi nghe lời thú nhận thật thà đó. Anh biết chuyện gì xảy ra với một cậu bé mười tuổi khi không có ai hướng dẫn, giúp đỡ hoặc cho lời khuyên. Và anh hiểu được sự hỗn loạn mà James cảm thấy về người đàn ông họ gọi là cha đã chết mà chẳng biết gì nhiều hơn ngoài sự bí ẩn. “Em sẽ nói gì nếu em có thể gặp ông ấy bây giờ?”
Ngay lập tức James lắc đầu. “Em không thể gặp ông ấy được. Ông ấy đã chết.”
“Đó không phải là vấn đề. Em sẽ nói gì?”
James chăm chú nhìn chiếc cửa sổ gần đó một lúc lâu trước khi quay sang nhìn Nick. “Em sẽ nói với ông ấy rằng em đã lên kế hoạch trở thành một bá tước tốt hơn ông ấy.”
Nick gật đầu khoan thai. “Anh nghĩ nói hay lắm.”
James im lặng trong giây lát, cân nhắc trước khi nói thêm, “Em cũng sẽ hỏi ông ấy tại sao ông ấy không muốn có chúng em”.
Nick không thích cái cảm giác siết chặt trong ngực anh khi nghe James nói, nó quá giống. Có phải chính anh đã từng hỏi điều như vậy trong nhiều năm sau khi mẹ của anh rời bỏ họ? “Anh không nghĩ ông ấy không muốn có em đâu.”
Đôi mắt to màu nâu của James trong suốt và quả quyết. “Nhưng anh không biết mà.”
“Không. Anh không biết.” Nick cảm thấy tầm quan trọng trong câu hỏi mà cậu bé đã đặt ra. “Nhưng anh có thể nói rằng nếu anh ở vị trí của ông ấy, anh hoàn toàn muốn có em.”
“Vậy còn Isabel?”
“Và cả Isabel nữa.” Anh khá bất ngờ khi nói ra điều đó quá dễ dàng và anh quay đi chải tóc lần nữa.
James dõi theo các động tác của anh. “Vậy anh sẽ cân nhắc việc lấy chị ấy chứ?”
Một nụ cười ma quái hiện trên trên môi Nick. Rõ ràng cậu bá tước nhỏ tuổi này đã học được tính kiên trì từ người chị. Anh đặt lược xuống và quay lại. Anh chưa nhìn thấy bất kỳ ai có ánh mắt chứa đầy sự hy vọng như James trong lúc này, như thể lời đề nghị đối với Nick là tất cả mà cậu bé có thể làm được.
Điều mà James không biết là Isabel không muốn liên quan gì với Nick khi nàng biết sự thật về anh.
Anh cảm thấy nhức nhối với suy nghĩ đó. “Anh nghĩ rằng Isabel không thích chúng ta thương lượng về việc hôn nhân của cô ấy mà không có mặt cô ấy đâu.”
“Em là một bá tước, anh biết mà. Đây là một vấn đề hệ trọng của đàn ông.”
Nick bật cười. “Và với tư cách là một người đàn ông có một người chị gái bướng bỉnh như em, anh cho là em sẽ không bao giờ nói lại điều này nữa nếu em còn muốn sống.”
James thở dài. “Tốt thôi, nếu điều đó là vấn đề, thì em chọn anh cho chị ấy.”
“Anh hãnh diện vì sự ủng hộ của em.” Nick nhếch một bên lông mày. “Có phải đã từng có người đàn ông nào khác?” Anh không nên đặt câu hỏi như vậy.
James gật đầu. “Thỉnh thoảng có những người đàn ông đến đây để đón chị ấy.”
Cằm của Nick lập tức chùng xuống. “Để đón cô ấy?”
James gật đẩu. “Hầu hết, họ đến vì họ thắng được chị ấy.”
“Họ thắng cô ấy sao? Giống họ đã chiếm được trái tim của cô ấy vậy phải không?”
Anh không thích ý tưởng đó.
Cậu bé lắc đầu. “Không. Họ thắng chị ấy trong một cuộc cá cược.”
Ánh mắt Nick lóe lên sự tức giận. Chắc chắn rằng anh không hiểu điều đó một cách chính xác. “Họ thắng cô ấy trong một cuộc cá cược với ai cơ?”
James nhún vai. “Với cha của chúng em, em nghĩ vậy.”
Nick nghiến răng. Việc ngài bá tước Reddich đời trước đã đánh cược ngay cả con gái duy nhất của ông – đánh cược Isabel – điều đó vô cùng quá đáng. Nick muốn đánh đấm vào cái gì đó. Ngay lập tức. Anh siết chặt nắm tay, tưởng tượng đến sự sung sướng khi anh có thể nện nắm đấm này vào mặt của một tên quý tộc đỏm dáng đã tham gia vào cuộc cá cược đó. Và cả ngài quý tộc đã chết, người đã đề nghị việc đó.
Anh muốn hỏi thêm, muốn nhìn rõ hơn cái thế giới điên cuồng mà Isabel và James đã lớn lên, nhưng anh không thể. Anh ép mình phải thả lỏng cơ bắp để có thể tinh táo đối mặt với thông tin tiết lộ của James. Đây không phải là nơi để anh hỏi về điều này. Ít nhất không phải bây giờ.
Ngay bây giờ, anh sẽ đi ăn tối.
Và sau đó anh sẽ dạy Isabel nhảy.
Isabel vừa định đi lên gác để tìm James và Nick thì nàng nghe thấy họ đang đi xuống cầu thang ngay bên ngoà
ngoài phòng ăn. Mạch đập của nàng đập nhanh hơn khi nghe thấy giọng nói khan ấm của Nick trong hành lang. Mặc dù rất căng thằng, nàng không thể nhận thấy anh nói gì, nhưng giọng nói trầm ấm của anh đủ làm nàng bấn loạn.
Nàng vuốt thẳng chiếc váy, lập tức lo lắng về diện mạo của mình – đã rất lâu rồi từ khi nàng có lý do để mặc một chiếc váy dạ hội buổi tối và cái váy này được nàng lôi ra từ tận đáy tủ quần áo và đã lo lắng suốt buổi chiều đó vì sự lỗi thời của nó. Chắc chắn rằng, những người phụ nữ mà anh thường xuyên tiếp xúc ở London đều là những người rất sành điệu. Ắt hẳn họ rất đẹp và sẽ không bao giờ mơ đến việc được nhìn thấy khi đang mặc một bộ váy đã cách đó hơn một tháng, huống hồ đã bị bỏ quên vài năm.
Nàng cau mày khi Nick và James cùng cười trong hành lang bên ngoài. Nàng không nên đồng ý yêu cầu ngớ ngẩn của anh, nàng thấy mình hệt một kẻ khờ dại.
Và rồi anh bước vào.
Mà không có cà vạt.
Cổ áo của anh được phanh ra, làm lộ phần da thịt bị rám nắng, được bao quanh bởi chiếc áo lanh trắng và chiếc áo khoác màu xanh đậm mà anh đã mặc khi đến hôm trước. Khi anh và James bước vào phòng ăn tối, ngay lập tức Isabel bị thu hút vào vùng tam giác như trêu ngươi trên ngực anh và điều đó làm nàng mất vài giây để hồi phục.
Khi nàng chú ý đến khuôn mặt anh, nàng nhận ra anh đang chăm chú nhìn nàng, mắt anh nhìn khắp vạt áo trên của chiếc váy, chăm chú vào nơi mà mép cổ áo ôm sát lấy khuôn ngực nàng trước khi di chuyển đáp lại ánh mắt nàng. Nàng nhận ra sự ngưỡng mộ nam tính ở đó và, đỏ mặt, nàng chuyển hướng chú ý sang em trai nàng.
Chỉ để khám phá ra cậu nhóc đang mặc một bộ quần áo không thích hợp cho bữa ăn: Quần ngắn, một cái áo sơ mi bẩn và một chiếc cà vạt được thắt tinh vi – nếu nó không bị nhăn nheo. Cà vạt cùa Nick. Anh đã dạy em trai nàng cách thắt một chiếc cà vạt.
Nàng cảm thấy thật ấm áp và mỉm cười với em trai. “Thật là đẹp!” Cậu bé hài lòng trước lời khen ngợi của nàng và nàng đáp lại ánh mắt của Nick. “Cảm ơn.”
Anh đang làm mọi chuyện trở nên khó khăn hơn mà không giống anh.
Rock chú ý đến phần cổ bị thiếu vật dụng của bạn anh và bật cười, một nụ cười rạng rỡ. “Dường như cậu đã quên thứ gì đó, St. John.”
Nick cười tươi. “Ta hy vọng nàng sẽ thứ lỗi cho ta vì trang phục lạ lùng của mình, thưa quý cô Isabel.” Nick nói, giọng điệu trêu chọc khi anh bước đến và hôn lên tay nàng, cái động chạm đó thiêu cháy găng tay của nàng. “Nàng biết đó, ta nhận thấy mình có một học sinh rất thích học cách thắt cà vạt vào tối nay.”
Hình ảnh James và Nick cùng nhau tập thắt cà vạt hiện lên trong đầu Isabel và đó là một điều kỳ diệu – James có một người hướng dẫn cậu bé những việc phức tạp cúa nam giới và đó Isabel có một đối tác để giúp nàng làm hoa tiêu cho những thách thức của việc nuôi dạy một bá tước nhỏ tuổi.
Một đối tác.
Từ ngữ này mới thú vị làm sao.
Nàng nhìn vào mắt Nick một lúc lâu, lạc đi trong suy nghĩ về anh ở đây, có thể giúp đỡ nàng. Lắc đầu gạt bỏ ý nghĩ đó, nàng nói. “Không phải thế. Em chắc rằng chúng em có thể tìm cho ngài một chiếc cà vạt khác… thích hợp.”
“Không cần khách sáo, thưa quý cô.”
Anh mỉm cười ấn tượng. Điều đó làm nàng cảm thấy như thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




