|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đứa con gái chạy trốn của ông ta? Và thậm chí nếu họ có thể, ai sẽ đảm bảo không có bất kỳ nguy hiểm gì ngoại trừ lời nói cùa cô con gái của ngài Wastrearl?”
“Hãy để ta giúp nàng.”
Isabel im lặng. Nàng chưa bao giờ muốn tin tưởng một người nào đó nhiều như muốn tin tưởng người đàn ông này – anh có cả sức mạnh, quyền lực và an toàn. Khi ở trong bếp mọi việc dường như rất đơn giản. Nhưng bây giờ, đối mặt với Nick, Isabel có thể làm gì? Nàng có thể đặt niềm tin nơi anh không? Nàng có thể đặt tương lai vào tay anh không?
Đôi mắt xanh biếc lấp lánh ánh lên một tia nhìn khó hiểu, hai tay anh vuốt mạnh mái tóc và quay mặt bước đi, sự tức giận của anh bộc lộ rõ qua từng bước đi, anh nhắc lại. “Nàng là người phụ nữ làm ta bực mình nhất mà ta từng gặp.” Anh quay lại nàng và giọng điệu nhanh hơn kèm theo giận dữ. “Trong thực tế, có phải nàng cảm thấy tự hào vì mình đã làm điều đấy một mình đúng không? Đó là ngôi nhà của nàng. Họ là những cô gái của nàng. Chính nàng đã cứu họ. Đây là công việc của nàng.”
“Isabel, nàng nên tự hào về điều đó – Chúa biết nàng nên thế. Nhưng nàng đủ thông minh để hiểu rằng khi nàng đang trong tình trạng nợ ngập đầu ngập cổ. Nàng không thể tự bảo vệ mình khỏi bất kỳ điều gì xảy ra bên ngoài những bức tường này. Ta sẽ giúp nàng. Bảo vệ nàng”
Isabel đang chênh vênh bên miệng núi, một thay đổi lớn sẽ biến đổi mọi thứ. Nàng ngước lên nhìn vào đôi mắt xanh – đôi mắt hứa hẹn về những thứ nàng mơ ước, an toàn cho các cô gái, hỗ trợ cho James và đảm bảo an ninh cho ngôi nhà này…
Anh là một người đàn ông tốt. Nàng tin điểu đó.
Nhưng từ bỏ sự ảnh hường của nàng đối với ngôi nhà – tin tưởng mọi thứ ở anh – thì không dễ dàng. Nàng nghi ngờ, thì thầm. “Em không biết…”
Nick thở dài. “Ta nghĩ nàng nên rời khỏi đây. Nàng đi càng sớm, bộ sưu tập chết tiệt của nàng càng được định giá nhanh và ta càng mau chóng biến mất khỏi cuộc sống của nàng.”
Anh quay đi, bỏ lại nàng.
Nàng không muốn rời đi.
“Ngài không hiểu. Đây là những cô gái của em.”
Nick tức giận. “Không có gì thay đổi nếu nàng để ta giúp nàng.”
“Em không có gì cả!”
Đó. Lời nói đã bật ra. Và nàng không thể ngăn lại.
“Đây là tất cả những gì em từng có! Tất cả em từng làm! Nếu em cần ngài giúp em giữ mọi việc không thay đổi… Điều gì sẽ đến với em? Em sẽ trở thành gì sau đó?”
“Điều đó không đúng.” Anh tiến về phía nàng, lời nói của anh như thôi miên.
miên. Hai tay anh ôm lấy mặt nàng, anh truyền cho nàng hơi ấm và sự ân cần. “Ta biết chính xác điều nàng nghĩ đến là cảm giác cô đơn trên thế giới, Isabel.”
Nàng ghét cảm giác cô đơn.
Và nàng đã cô đơn trong suốt một khoảng thời gian rất dài.
Nàng nhắm mắt lại chối bỏ ý nghĩ đó, không muốn anh nhìn thấy nỗi buồn của nàng.
Sự yếu đuối của nàng.
Tuy nhiên, khi anh lên tiếng, nàng không thể ngăn mình nhìn vào ánh mắt quả quyết của anh. “Ta chưa bao giờ gặp bất kỳ ai như nàng – đàn ông hay đàn bà – mạnh mẽ như thế. Dũng cảm như thế. Nàng không đơn độc. Nàng sẽ không bao giờ đơn độc.”
Nàng không biết ai đã di chuyển trước – một trong hai người đã rút ngắn khoảng cách giữa họ. Khi anh đang hôn nàng, nàng chỉ biết mình hoàn toàn không còn đơn độc.
Chính nàng đã thoát khỏi cảm giác đó.
Một lúc lâu anh vẫn tiếp tục, đôi môi mềm mại của anh vẫn đặt trên môi nàng, nhấn mạnh sự hiện diện của anh, sức mạnh của anh, sự kiểm soát của anh. Nàng đắm chìm trong đó, đến khi sự gần gũi của anh – mùi hương của anh, hơi nóng cùa anh, kích thước của anh – lấn át nàng và nàng nghĩ sẽ phát điên nếu anh không di chuyển.
Và anh đã làm.
Bàn tay ấm áp của anh hơi nâng khuôn mặt nàng để đôi môi họ chạm nhau dễ hơn và đôi môi anh hôn khắp môi nàng, mong muốn nàng đáp lại anh như vậy. Và nàng đã làm. Anh mang đến cho nàng mọi thứ mà nàng muốn, sự âu yếm, mơn trớn và yêu chiều đôi môi nàng bằng một nụ hôn nồng nhiệt đã cướp đi sự cân bằng của nàng. Cướp đi tất cả giác quan của nàng. Nàng nắm lấy cánh tay anh, thích thú với kích thước và sức mạnh của chúng và chuyển sang thế chủ động, khẽ thở ra trong miệng anh, theo kịp anh hết nhịp này đến nhịp khác, vuốt ve rồi lại mơn man.
Cuối cùng khi anh lùi lại và nhìn thấy ánh mắt say đắm của nàng, môi anh nở một nụ cười ma quái trước khi anh bế nàng lên. Nàng há mồm kinh ngạc vì hành động đó và anh nhanh chóng quấn lấy môi nàng, say sưa hôn trước khi anh nói, âm thanh của anh như một lời hứa kín đáo. “Ta sẽ chỉ cho nàng biết nàng không hề một mình”
Nghe lời nói đó, ngay lập tức nàng xấu hổ… Điều anh nói thật kỳ diệu. “Vâng”, nàng thì thầm, chỉ kịp nói. “Làm ơn.”
Sau đó anh di chuyển, bế nàng đi qua xuyên qua căn phòng, tiến về cuối phòng nơi có đặt một chiếc ghế dài thấp bên dưới cửa sổ hình hoa hồng khổng lồ. Rồi anh ngồi xuống và đặt nàng lên đùi anh, bàn tay anh vuốt ve mái tóc nàng, cố ý gỡ chiếc kẹp ra, làm mái tóc nàng rủ xuống. Nàng nhìn anh chạm vào những sợi tóc màu nâu vàng của nàng, nhắm mắt khi anh vuốt nhẹ chúng bằng những cái vuốt ve mãnh liệt. Nàng ngả người ra sau, chìm đắm trong sự vuốt ve của anh. Cổ nàng lộ ra và với một tiếng rên nhỏ, anh cúi xuống, đặt môi mình lên làn da của nàng, lưỡi anh nhẹ nhàng lướt đi, truyền cho nàng cảm giác sung sướng. Nàng khẽ rên lên vì hàm răng anh chạm vào điểm nhạy cảm trên cổ và vai nàng, môi anh cong lên nở một nụ cười khi nghe thấy âm thanh đó và rồi nhẹ nhàng lướt qua mạch đập của nàng say đắm hôn lên điểm nhạy cảm đến khi nàng nghĩ nàng có thể chết vì cảm giác sung sướng đó.
Nàng ôm lấy anh, khát khao chạm vào anh và hôn anh, bất kỳ nơi nào nàng có thể. Môi nàng chạm vào khóe mắt anh, không nghĩ ngợi, nàng chạm ngón tay vào đó, cảm nhận được một đường sẹo mềm mại và gồ ghề. Sự vuốt ve làm anh điên dại và ngay lập tức, bàn tay anh nới lỏng các dây đai buộc áo của nàng, làm lộ nhiều phần da thịt hơn. Anh cúi xuống, đặt những nụ hôn ướt át lên khắp vùng da nàng. Lưỡi anh lướt đi dọc bên trong mép vải, đẩy nó thấp xuống và lướt đi trên ngực nàng, bầu ngực nàng tràn vào đôi bàn tay chờ đợi anh.
Nàng mở mắt, biết rằng sẽ thấy anh đang nhìn mình – muốn thấy anh đang nhìn nàng. Isabel cảm nhận được một tia chớp lóe sáng, không thể chế ngự được, trong bầu trời phía sau anh, họ nhìn nhau trong một ánh sáng trắng chớp lòa. Nick lướt nhẹ một ngón tay lên ngực nàng, xoay tròn một, hai lần với sự tôn kính. Nàng thở hổn hển và anh ngước lên nhìn, đôi mắt màu xanh biếc của anh lấp lánh.
“Quá đẹp”, anh nói, lại xoay tròn nhũ hoa của nàng hết lần này đến lần khác, quan sát phản ứng của nàng khi chúng se lại và nhức nhối. “Quá quyến rũ, quá lôi cuốn.” Anh ngước lên nhìn nàng. “Nàng ở đây, Isabel. Và ta cũng thế.”
Nàng không một mình.
Nàng nhìn thấy khao khát trong mắt anh và ánh mắt đó truyền đến nàng một đợt sóng thích thú. Anh muốn nàng. Nàng không biết lời nói đó phát ra từ đâu khi nàng nói, “Hãy chạm vào em”.
Nàng cảm nhận ánh mắt ngạc nhiên của anh, nhanh chóng được thay thế bởi điều gì đó mờ mịt và mãnh liệt hơn. “Rất hân hạnh.” Và anh chạm môi mình vào ngực nàng, nhẹ nhàng hôn lên đó, dùng môi, răng và lưỡi của mình để đùa nghịch với nhũ hoa của nàng đến khi nàng rên lên và siết chặt mái tóc của anh, cố gắng nắm lấy cái gì đó ổn định trong hoàn cảnh hiện tại của nàng.
Nàng quằn quại, chính nàng không thể ngăn mình tựa sát vào anh hơn, anh ngẩng đầu, tay nàng vuốt ve làm anh rên lên thích thú trong khi anh vẫn hôn lên nhũ hoa căng phồng của nàng. Với kiến thức giới tính hạn hẹp, nàng biết mình đang quá phóng túng, nàng cọ vào người anh lần nữa, một cách cố tình và anh nhấc môi lên, nhìn nàng. Đặt một tay ra phía sau đầu nàng, anh thầm thì, “Khoan đã…” và rồi hôn nàng cháy bỏng khi anh bế nàng lên và dạng hai chân nàng ra, kéo nàng gần hơn. “Điều đó tốt hơn, nàng không nghĩ thế sao?”
Nàng kiểm tra lại vị trí của mình, tiếp tục cọ xát vào anh, lần này váy nàng đã quyện lại với nhau. Khi anh rên lên vì sự chuyển động đó, nàng nói, “Ôi, vâng. Tốt hơn rất nhiều”.
Anh cười trước những lời của nàng, âm thanh ấy chạm đáy lòng nàng với một sự thích thú dữ dội. “Hãy xem những gì khác tốt hơn với vị trí này, nàng Voluptas của ta?”
Nàng mỉm cười e thẹn. “Vâng, làm ơn.”
“Tốt lắm, vì nàng đã yêu cầu một cách rất lịch sự…” Anh đặt môi mình lên một bầu ngực của nàng và Isabel kêu tên anh, âm thanh vang lên khắp phòng. Nàng di chuyển đúng lúc để Nick hôn nàng dễ dàng hơn, trong khi các ngón tay khác của anh đùa nghịch với bầu ngực kia của nàng, tạo ra những đợt sóng khoái lạc sắc bén.
Bàn tay anh vuốt ve chân nàng, ấn mạnh nàng vào người anh, hướng dẫn nàng di chuyển, lướt nhẹ trên chiếc quần lanh và kéo lỏng những lớp dây để tiếp cận nơi mà chưa từng biết tới – nhưng giờ đã rõ và không nghi ngờ – nàng cũng muốn anh. Với một bàn tay, anh vuốt ve nàng, môi anh mỉm cười với một lời hứa tinh quái, trong căn phòng chỉ vang lên hơi thở của họ và tiếng mưa đập vào cửa sổ.
Anh hôn nàng lần nữa, thu hút sự chú ý của nàng, làm nàng quên đi mọi thứ, trong khi bàn tay anh, môi anh, cơ thể anh ở bên dưới nàng. Nàng luồn tay qua mái tóc mềm mại và dày dặn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




