|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhiên, Nick biết. Anh biết ngay từ đầu rằng anh cần phải thú nhận về mối quan hệ của anh và hầu tước Leighton. Anh phải nói với Isabel rằng anh đang tìm kiếm Georgiana. Và anh sẽ phải chịu đựng mọi sự tức giận và các câu hỏi chất vấn của nàng.
Tuy nhiên có một phần nhỏ trong anh vẫn hy vọng rằng anh có thể thuyết phục nàng kết hôn và thực hiện điều đó trước khi anh phải thừa nhận hành động không trung thực của mình.
Anh hoàn toàn không chắc chắn điều đó sẽ không thể xảy ra.
Có điều gì đó thôi thúc anh cưới nàng, trói buộc nàng với anh và chỉ như vậy, nàng không thể rời khỏi anh, khi anh kể cho nàng mọi chuyện.
Rock đọc được suy nghĩ đó. “Việc cậu nói với cô ấy tốt hơn cô ấy tự khám phá ra trong tương lai.”
“Tôi biết.”
Nhưng anh không thích cả hai lựa chọn này.
Chương 15
Sáng hôm sau, Isabel tìm thấy Nick trong phòng chứa tượng, khi anh đang làm việc.
Nàng đã đi tìm anh ngay sau bữa sáng, tự nói với bản thân nàng đang làm một việc lịch sự bằng cách đi tìm anh để thông báo cho anh con đường đã thông thoáng sau cơn mưa. Tuy nhiên, cái cảm giác phấn khích khi nhìn anh bẻ cong cuốn sổ ghi chép trong phòng chứa tượng rực rỡ ánh sáng lại vạch trần một động cơ khác để nàng đến tìm anh.
Các ngón tay anh lướt trên trang giấy, mạnh mẽ và chắc chắn và nàng thấy có một chút ghen tỵ đối với sự tập trung tuyệt đối vào công việc của anh. Một lọn tóc mái của anh rơi xuống, chạm vào gọng kính và nàng như ngưng thở.
Anh thực sự rất đẹp trai.
Và nàng trở thành một kẻ vô cùng ngốc nghếch.
Ý nghĩ đó kéo nàng quay lại hiện thực và Isabel cố ý hắng giọng, thu hút sự chú ý cúa anh. Anh quay sang nàng và nàng cảm thấy sự chăm chú của anh, hai tay nàng nắm chặt trước váy để tránh vuốt tóc hoặc váy.
“Em không muốn làm phiền ngài, nhưng em nghĩ ngài cần biết Rock đã quay lại thị trấn – để lấy vật dụng của ngài. Chúng em rất vui được đón tiếp ngài ở đây… tại Townsend Park… nếu ngài cần nơi ở.”
Anh tháo kính và Isabel thấy hối tiếc. Có điều gì đó về chiếc kính mà nàng cảm thấy hấp dẫn – điều gì đó làm nổi bật người đàn ông thông minh và chân thực dưới vẻ ngoài đẹp trai.
Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp và chào đón làm đầu gối nàng chùng xuống. Đúng vậy. Nàng rất thích nhìn anh đeo kính.
“Nàng thật tốt bụng, Isabel. Cảm ơn.”
Nàng không biết nói gì vào lúc này, vì vậy nàng do dự ở lối cửa, sự do dự của nàng quá rõ ràng.
Một bên lông mày nhếch lên vì thích thú. Anh biết nàng hồi hộp. Anh thích điều đó. “Nàng có muốn vào đây không?”
Nàng bước một bước vào phòng, lập tức nhận ra thực tế là chỉ mới hôm qua, anh đã hôn nàng ở đây. Nhiều hơn cả hôn nàng.
Có lẽ nàng nên đóng cửa.
Nhịp tim nàng tăng tốc theo suy nghĩ. Chắc chắn, nếu nàng làm thế, anh sẽ coi đó như một lời mời để lặp lại những sự kiện của buổi chiều hôm trước.
Đóng cửa lại, Isabel.
Nàng không thể. Anh ấy sẽ nghĩ gì?
Điều đó có quan trọng không?
Chắc chắn còn quá sớm để có những hành động như vậy.
Họ chỉ vừa mới ăn sáng.
Nàng đáp lại ánh mắt xanh tinh quái của anh và thấy rằng anh biết chính xác điều nàng đang nghĩ. Có cả sự khiêu khích trong cách anh nhìn nàng, như thể anh sẵn sàng chờ nàng đóng cửa và làm điều nàng không thể dừng suy nghĩ từ hôm qua.
Nàng tiến sâu vào phòng, vẫn để cửa mở, gạt đi nỗi thất vọng. Nàng chú ý đến bức tượng gần đây và nhanh chóng chọn lấy một chủ đề an toàn. “Làm thế nào ngài lại có hứng thú với các món đồ cổ thế?”
Anh do dự trước khi trả lời, như thể đang lựa chọn một câu nói và trong khoảnh khắc dừng lại, nàng vô cùng tò mò. “Ta luôn thích các bức tượng”, anh nói, “Từ khi ta là một cậu bé. Ở trường, ta say mê môn thần thoại học. Ta cho rằng không có gì đáng ngạc nhiên khi ta rời trường học và đến lục địa – ta bị thu hút bởi nền văn hóa cổ đại đó”.
Isabel ngồi trên một bệ tượng gần đó. “Vậy, ngài đã ở Ý và Hy Lạp à?”
Anh quay đi tức thì. “Ý là nơi rất khó có thể đến, lúc đó đang có chiến tranh. Sang phương Đông thì dễ hơn, vì vậy ta đến đó, xuyên qua đế chế Ottoma và tiến sâu vào phương Đông. Nghệ thuật ở đó không có gì sánh bằng, lịch sử của họ cổ đại hơn bất kỳ thứ gì ở châu Âu. Nàng không thể hình dung ra các bức tranh và bộ đồ gồm sứ nào như thế đâu… nghệ thuật của họ được truyền qua nhiều thế hệ không giống với bất kỳ điều gì ta từng thấy. Và không chỉ là hội họa hay điêu khắc đâu, mà toàn bộ cơ thể họ đều là nghệ thuật và linh hồn của họ.”
Nàng vô cùng bất ngờ trước sự sùng kính trong giọng nói của anh. “Như thế nào cơ?”
Anh đáp lại ánh mắt nàng và niềm phấn khích trong mắt anh làm tim nàng loạn nhịp. “Mọi thứ trong văn hóa phương Đông đều thiêng liêng – kể cả những người theo học âm nhạc, múa và sân khâu. Ở Trung Quốc, có những chiến binh đã dành nhiều năm để học nghệ thuật chiến đâu. Ở Ấn Độ, điệu nhảy là một nghi lễ, đánh dấu sự trưởng thành của một cô gái.”
Lời anh nói nghe thật dịu dàng, cuốn hút. “Nghe thật tuyệt vời.”
“Đúng vậy. Điều đó còn tuyệt vời hơn cả điệu nhảy tối qua.”
Isabel thấy khó có thể tin rằng có bất kỳ điều gì tuyệt vời hơn cả điệu vanxơ của họ tối qua. Đôi mắt anh nhấp nháy bí ẩn khi anh tiếp tục nói, “Ta rất muốn dạy cho nàng những điều ta đã học ở Ấn Độ”.
Nàng muốn học những điều đó. “Về chuyện gì?”
“Thật không may mắn, đó là những thứ mà các quý cô người Anh ngoan ngoãn không học.”
“Em thấy mình chưa từng là một quý cô người Anh ngoan ngoãn.”
Rồi họ im lặng một lúc lâu, trong khi nàng vô cùng bối rối – những lời này xuất phát từ đâu? Nàng có nên xin lỗi không?
“Em…”
“Nếu nàng muốn xin lỗi, thì ta muốn nàng không làm điều đó. Ta thấy ta thích Isabel dạn dĩ một chút.”
Ánh mắt nàng lướt qua anh và nụ cười tinh quái làm nàng vô cùng bất ngờ.
Nàng không biết làm gì, chỉ thích thú cảm giác chia sẻ một bí mật với người đàn ông hấp dẫn này. Nàng muốn biết nhiều hơn về anh. Nàng muốn biết mọi thứ về anh. “Ngài nghiên cứu đồ cổ của Hy Lạp và Roma như thế nào khi ngài đang ở Phương Đông?”
Anh nghĩ trong giây lát, rồi nói đơn giản. “Sau một vài năm ở phương Đông, ta đã quay lại châu Âu.”
“Đến Thổ Nhĩ Kỳ.”
Anh không trả lời. Anh không cần phải làm thế. “Cuộc khám phá của ta diễn ra ở Hy Lạp. Ta đã có nhiều tháng để học về các loại đồ cổ Hy Lạp… để nghiên cứu về những bí mật của họ. Cuối cùng ta đến Rome, trước khi quay trở lại London.”
Nàng muốn biết nhiều hơn về thời gian anh ở Hy Lạp. Ở Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng theo bản năng nàng biết, anh không muốn nói thêm về những gì đã trải qua. Nàng tìm kiếm một chủ đề mới – điều gì đó có thể kéo họ quay trở lại cuộc nói chuyện thân thiện ban đầu, trước khi nàng gợi lại những ký ức đen tối của anh. Nàng nhìn vào bức tượng anh đang viết những ghi chú khi nàng nói. “Ngài vẫn đang nghiên cứu Voluptas ư?”
“Ta thấy mình không thể rời khỏi cô ấy.”
“Cô ấy rất đẹp.”
“Quả thực vậy.” Anh ám chỉ pho tượng. “Nàng có thấy cô ấy khác các bức tượng khác không?”
Isabel cân nhắc khuôn mặt của nữ thần, đôi mắt khép hờ, đôi môi dày dặn chỉ hơi tách ra. Nàng nhận ra cảm xúc hiện diện trên gương mặt của nữ thần – cô ấy đang trong trạng thái mơ màng. Bây giờ nàng đã hiểu hơn. Nàng cảm thấy da nóng lên.
“A. Ta biết nàng nhận ra.” Giọng anh thay đổi, bây giờ rất dịu dàng, ấm áp và mềm mỏng và riêng tư – làm nàng hơi lạnh sống lưng. “Tuy nhiên không phải chỉ ở trên mặt cô ấy. Điều làm bức tượng này khác với những bức tượng khác là sự quan tâm mà thợ điêu khắc đã khắc lên mỗi bộ phận của Voluptas một cách rõ ràng.”
Nàng đã bị thôi miên bởi giọng anh và khi anh chạm tay lên bức tượng, nàng không thể quay đi. “Nàng có thể nhìn thấy niềm đam mê trên từng centimet… trong góc cổ, trong cái cách chiếc cằm được nâng lên, như thể cô ấy không thể hít thở sâu do sự khoái lạc xuyên suốt cô ấy.”
Isabel ngắm nhìn, ngỡ ngàng, khi bàn tay mạnh mẽ màu đồng của anh vuốt ve quai hàm của bức tượng, các ngón tay anh lần theo đường cổ. Anh tiếp tục nói, bàn tay vẫn di chuyển theo những từ ngữ mờ ám và gợi cảm. “Sự khoái lạc của cô ấy được thể hiện qua bờ vai buông xuống và qua một cánh tay vô thức chạm vào tóc, cánh tay kia ôm lấy bụng, như thể vẫn run rẩy ở đó.”
Không suy nghĩ, bàn tay Isabel miêu tả lại động tác của bức tượng. Lời anh nói, cái cách bàn tay anh vuốt ve khắp bức tượng, đủ để kích động đáy lòng nàng. Rồi nàng nhìn anh, đáp lại ánh mắt xanh cháy bỏng của anh, nhận ra niềm đam mê trong đấy. Anh biết điều anh đang làm. Anh đang quyến rũ nàng.
Khi anh trở lại bức tượng, Isabel cố gắng hít một hơi dài. “Nhưng có lẽ điều nói lên cảm xúc của cô ấy rõ nhất là ở đây.” Anh di chuyển một bàn tay dọc bức tượng trắng mượt mà đến khi tay anh nâng niu một bên ngực của bức tượng. “Bầu ngực của cô ấy đầy đặn hơn những vị thần La Mã khác vào thời đó…”
Sao anh có thể vẫn bất động chứ?
“Về phương diện kết cấu cô ấy rất hoàn hảo. Nàng sẽ thấy được một nhũ hóa đã cương lên…” Isabel cắn môi khi nàng quan sát ngón cái của anh đang xoay tròn, cố kiềm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




