|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đến ngôi nhà Minerva. Người nàng không nên cho phép bước vào cuộc đời nàng.
Nàng đã mắc phải một sai lầm vô cùng khủng khiếp.
Nàng đã để bản thân bị tán tỉnh bởi những lời lẽ ngọt ngào và bị lôi cuốn bởi những tiếp xúc động chạm của anh.
Cũng giống như mẹ nàng.
Các cô gái sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng.
Nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.
Nàng ép đầu vào cửa sổ, cảm thấy ô kính mát lạnh chạm vào lông mày khi nàng hít thở sâu, muốn bản thân ngừng nghĩ về anh. Thay vào đó, nàng thúc giục bản thân nghĩ làm thế nào để cứu tất cả họ bây giờ, khi những bí mật của họ đã bị vạch trần, giờ đây chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi toàn bộ London – toàn bộ nước Anh – biết rằng họ là ai và ở đâu.
Vì vài lý do, nỗi sợ hãi bị phát hiện không thể so sánh với nỗi đau bị anh phản bội – biết rõ mọi thứ nàng tin tưởng sẽ…
Sẽ không bao giờ đến.
Có một tiếng gõ nhẹ trước cửa đã ngăn những giọt nước mắt chực trào lần nữa.
Nàng đã phớt lờ những nỗ lực tiếp cận căn phòng, nhưng nàng không thể chịu đựng ý nghĩ cô đơn hơn nữa.
“Vào đi.”
Cánh cửa từ từ mở ra và Isabel ngạc nhiên khi thấy Georgiana, với mái tóc vàng xoăn rối tung sáng rực lên trong ánh nến bên ngoài hành lang. Mất một giây để cô gái này tìm thấy Isabel ở góc phòng.
Cô ngập ngừng bước vào, dừng lại vài bước trước Isabel, cân nhắc xung quanh cô một lúc trước khi nói, hai tay nắm lấy nhau. “Em xin lỗi vì đã làm phiền chị…”
Isabel nở một nụ cười buồn. “Nếu một trong hai chúng ta cần xin lỗi, Georgiana, thì chị chắc người đó nên là chị.”
Đôi mắt Georgiana mở lớn. “Vì chuyện gì?”
“Chị đã đưa người đàn ông có thể làm hại em đến.”
Cô gái trẻ hơn nhìn Isabel với ánh mắt ngay thật. “Em xin báo với chị, quý cô Isabel, chị không làm như vậy.”
“Hử? Em nghĩ anh ta sẽ tự phát hiện nơi đây nếu chị không mời anh ta đến đây ư? Em nghĩ anh ta sẽ tìm thấy em nếu chị không ngu xuẩn tin anh ta ư?”
“Đúng vậy.”
Isabel quay đi.
“Chị không biết anh trai em, Isabel. Anh ấy là người độc đoán và gia trưởng nhất mà em từng biết và anh ấy không bao giờ chịu thua bất kỳ điều gì trong cuộc sống. Anh ấy là công tước thứ mười một của dòng họ Leighton. Chị có biết phả hệ của một dòng họ đã vươn rộng bao xa mới sinh ra mười một ngài công tước không? Người sau kiêu ngạo hơn người trước.” Georgiana lắc đầu. “Simon sẽ đi cùng trời cuối đất để tìm em. Em thực sự ngạc nhiên khi chúng ta chỉ phải giải quyết ngài Nicholas và hai tên bắt cóc ngu xuẩn đó. Em đã nghĩ anh trai em sẽ buộc vua George cử hậu vệ riêng của ngài ấy đi tìm em cơ.” Georgiana đặt tay mình lên cánh tay Isabel. “Chị không đưa ngài Nicholas đến để hại em. Mà em đã đưa anh ấy đến làm hại chị. Và em xin lỗi vì điều đó.”
Lời nói đó tràn qua người Isabel và nàng ngồi xuống ghế bên dưới cửa sổ nơi nàng đã đứng hàng giờ. Ra hiệu cho Georgiana ngồi xuống, Isabel nhẹ nhàng nói, “Chị xin lỗi khi biết em có một người anh trai gây nhiều áp lực với em như thế”.
Georgiana mỉm cười. “Không phải thế. Em chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của Simon dành cho em. Anh ấy có thể rất ngạo mạn và độc đoán, nhưng anh ấy luôn bảo vệ những gì liên quan đến mình.”
“Vậy tại sao…” Isabel không hiểu.
“Câu chuyện của em không chỉ đơn thuần là một cô gái chạy trốn.”
“Chắc chắn thế.”
“Em sẽ kể cho chị. Em nghĩ chị xứng đáng để biết tại sao tất cả mọi chuyện lại xảy ra.”
“Chị rất muốn biết về điều đó”, Isabel nói.
“Em…” Georgiana dừng lại, nhìn vào ô cửa sổ, nơi Isabel biết cô ấy không thể nhìn thấy gì ngoài khuôn mặt của chính mình được phản chiếu trong tấm kính tối màu. “Em đã yêu. Không quan trọng là với ai.”
Isabel lặng yên, chờ Georgiana lấy can đảm để tiếp tục nói. “Em đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp. Em đã tin rằng anh ta cũng yêu em.” Cô dừng lại, nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lấy vạt váy. Khi cô nhắc lại, đó là một lời thì thầm. “Nhưng anh ta không yêu em.” Cô cố gắng hít thở sâu bình tĩnh. “Em cho rằng vì đó là điều tốt nhất nên… Simon chưa bao giờ cho phép chúng em kết hôn. Em đã bị nhốt lại. Anh ta đã rời đi mà không nói câu nào. Và rồi…”
Cô dừng lại, không thể tiếp tục nhớ lại những ký ức đó. Isabel nghiêng người, cầm lấy tay Georgiana. “Em không cần phải kể với chị.”
“Em muốn.” Georgiana thì thầm. “Em muốn ai đó nghe em nói.”
Isabel tiếp tục im lặng, biết điều gì sẽ đến.
“Em phát hiện mình có thai. Em không thể nói với Simon. Em không thể làm anh ấy thất vọng, vài tuần trước, người hầu đã kể cho em một câu chuyện cô ấy nghe được về một ngôi nhà ở Yorkshire. Một nơi mà những cô gái trẻ đến đó để bắt đầu lại. Chạy đến chỗ của quý cô Isabel.” Cô mỉm cười, khẽ khàng và do dự. “Và vì vậy em đến đây.”
Cô ngước lên, nhìn vào mắt Isabel, ánh mắt mở to và trong sáng… tựa như một đứa trẻ. “Em biết rằng anh ấy sẽ đến tìm em. Em không nghĩ anh ấy sẽ tìm ra em sớm như thế.”
Isabel siết chặt tay cô gái. “Chị cũng biết anh ấy sẽ đuổi theo em. Điều đó không thay đổi sự thật em được chào đón trong ngôi nhà này”, nàng mỉm cười gượng gạo, “Ít nhiều thì việc đó… nằm trong sự bảo vệ của chị. Và sự bảo vệ của bá tước Reddich”.
“Như những gì em ngưỡng mộ về ngài bá tước, Isabel, em không nghĩ cậu ấy có thể làm được gì nhiều khi đối mặt với anh trai em.”
“Vô lý. Rõ ràng em trai chị có dành một vị trí đặc biệt trong tim cho cô gia sư của nó. Chị nghĩ cậu nhóc sẽ hạnh phúc khi chiến đấu vì em.”
Nụ cười của cô gái tươi tắn hơn. “Em thích cậu ấy, chị biết mà. Và dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, em sẽ luôn tự hào khi nói rằng em đã dạy tiếng La tinh cho ngài bá tước nhỏ tuổi của nhà Reddich.”
Họ cùng mỉm cười trước khi Georgiana tiếp tục nói. “Còn chuyện này. Về ngài Nicholas.”
Isabel nghiêm túc, lắc đầu. “Chị sẽ đuổi anh ta đi ngay lập tức.”
“Em không nghĩ chị nên làm thế.”
Isabel há hốc miệng. Có thể nàng đã nghe không chính xác. “Em có thể nhắc lại được không?”
“Anh ấy là một người đàn ông tốt, Isabel. Nếu em không nghe từ anh trai em và các bạn anh ấy trong nhiều năm – cái cách họ kể về St. John, như thể anh ấy là người hùng giữa chúng ta. Nếu em không nghe từ những cô gái luôn mong mỏi sự trở lại của anh ấy từ lục địa và những người luôn tỏ ra kính trọng anh ấy khi người em gái chung nửa dòng máu của anh đến London và anh ấy rất tự hào đứng bên cạnh trong khi biết bao người còn lại của xã hội thượng lưu thì cười cô ấy… Em sẽ nghĩ đến chuyện hôm nay, khi anh ấy có thể đưa em quay trở lại với anh trai em, nhưng anh ấy để em ở lại đây với chị.”
Trái tim Isabel nhói đau, những từ ngữ mô tả rõ ràng về người đàn ông nàng từng nghĩ đó chính là anh. Có lẽ anh trung thành với bạn bè, chấp nhận cô em gái và là mẻ cá tốt nhất đối với những quý cô thượng lưu nhạt nhẽo chỉ thấy được vẻ đẹp trai và ví tiền kếch xù của anh. Nhưng hôm nay anh đã chứng minh anh không dành cho nàng.
Nàng cảm nhận được những giọt nước mắt đau đớn và muốn xóa đi tất cả. “Em đã nhầm. Đó là một St. John khác. Còn người này là một tên lừa đảo cố ý lừa lấy lòng tin của chúng ta.”
Lấy lòng tin của chị. Lấy đi cảm xúc của chị.
“Em nghĩ có thể anh ấy rất cố gắng trở thành một người bạn tốt với em trai chị.”
Isabel lắc đầu. “Đó không phải là vấn đề. Anh ấy đã làm mọi chuyện có thể để tiếp cận chị… để tìm em và tiết lộ vị trí của chúng ta. Chị e rằng người đàn ông này không giống với ngài St. John thần tượng mà em miêu tả.”
Và rồi, như thể nàng đã làm anh hiện ra bằng những lời tố cáo kịch liệt đó, anh đứng tại lối vào, ngay ngưỡng cửa mà Georgiana để hé. “Ta lấy làm tiếc khi nàng nghĩ như thế.”
Isabel như nín thở khi nhìn thấy dáng hình anh cao lớn và vững chãi, in bóng trên vùng ánh sáng dìu dịu từ hành lang hắt vào. Sự xuất hiện của anh mang đến một loạt những cảm xúc – phản bội, tức giận và không tin tưởng, có cả nỗi buồn và cái gì đó gần như không thể chịu đựng được.
Sự khao khát.
Nàng cứng rắn lại, quyết tâm giữ giọng lạnh lùng dù đang đớn đau. “Tôi chắc rằng tôi đã phạm phải sai lầm. Ngài không thể vẫn ở lại nhà tôi sau nhũng gì ngài đã làm.”
Nàng không thể nhìn thấy mặt anh, nhưng anh đông cứng và đột nhiên cảm thấy căn phòng trở nên ngột ngạt hơn. “Ta đến đây để nói chuyện với nàng.”
“Được thôi, có một chút vấn đề, tôi e rằng tôi không có hứng thú nói chuyện với ngài.”
Anh bước một bước dài vào phòng, thể hiện rõ sự tức giận.
“Hiện giờ tôi thấy ngài thừa nhận là ngài đã xúc phạm cũng như phản bội tôi. Ngài sẽ rời khỏi phòng ngủ của tôi ngay lập tức.”
Anh hơi quay mặt đi, nhìn cô gái còn lại trong phòng. “Quý cô Georgiana, ta hy vọng cô có thể để chúng ta ở lại. Ta và quý cô Isabel có vài điều cần nói. Một mình.”
Georgiana ưỡn người thẳng hơn – thể hiện phong cách của một quý cô sinh ra trong một gia đình đại quý tộc. “Tôi không thể làm điều đó, thưa ngài.”
“Ta hứa rằng không làm bất kỳ điều gì để hại cô ấy.”
Isabel nở một nụ cười không mấy hài hước. “Lời nói của ngài chỉ có trọng lượng như thế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




