watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5895 Lượt

đỏ mặt và quay đi. “Đi đi.”

Anh rời khỏi hàng cây và hướng đến ngôi nhà. Không lâu sau anh đã khẳng định được nghi ngờ của mình, có hai người đàn ông đang giữ Georgiana bên trong. Cô gái đã cố gắng vật lộn với sợi dây thừng trói cô ấy và anh có thể nghe thấy tiếng khóc giận dữ và bị nghẹn lại của cô qua tấm khăn nhét trong miệng. Một điều rất đúng, cô gái đã làm rất tốt quy tắc đầu tiên để sống sót khỏi một vụ bắt cóc – là vẫn kêu to và tức giận. Cô chỉ có giá khi không hề hấn gì – và cô biết điều đó. Nick nhìn qua cửa sổ, khoái chí, khi một trong hai tên bắt cóc phải xoa xoa hai thái dương vì tiếng ồn này.

“Gel”, tên kia nói với giọng đặc sệt thuộc khu Đông London, “Cô chỉ làm đau chính mình thôi. Chúng tôi sẽ đưa cô về. Chúng tôi sẽ đưa cô quay về nhà”.

Như anh dự đoán.

Anh ghi nhớ việc Leighton làm vì không tin một mình Nick có thể tìm thấy em gái anh ta.

Câu nói của tên bắt cóc chỉ làm Georgiana nỗ lực gấp đôi. Cô đập mạnh chân xuống sàn của căn nhà cũ và Nick thắc mắc liệu rằng sàn nhà cũ này có chịu đựng được một cú đập dữ dội như thế hay không.

Anh nghĩ những tên bắt cóc này sẽ không cảm thấy phiền khi tống khứ được khoản tiền thưởng khó bảo của chúng. Với giá cả hợp lý. Anh thở dài. Thật nghiệp dư.

“Chuyện gì đang xảy ra?”

Dĩ nhiên.

Anh nên biết Isabel sẽ theo sau anh. Nhưng tiếng nàng thì thầm ngay sau vai anh cũng không làm anh ít tức giận hơn. Anh quay lại đối mặt với nàng. “Ta đã yêu cầu nàng làm gì?”

“Em…”

“Không, Isabel. Ta đã yêu cầu nàng làm gì?”

“Nick, em không phải một đứa trẻ.”

“Thật sao? Bởi vì dường như nàng gặp vấn đề trong việc tuân theo các hướng dẫn.”

“Điều đó không công bằng! Ngài không thực sự nghĩ em có thể để ngài xông vào đây mà không có sự trợ giúp của em ư?”

“Nàng có từng nghĩ tới nếu ta lo lắng cho nàng thì chỉ làm việc này thêm khó khăn hơn không?”

Đôi mắt màu nâu của nàng mở lớn ngạc nhiên vô tội. “Tại sao ngài lo lắng cho em? Em hoàn toàn có đủ khả năng chăm lo cho chính mình.”

Anh lắc đầu. “Ta mệt mỏi vì cuộc nói chuyện như thế này. Ở lại đây, nàng phải làm thế. Nhưng đừng cố gắng ra khỏi nơi này đấy được không?”

Anh bắt đầu vòng qua góc căn nhà, tiến đến lối vào, lờ đi lời thì thầm. “Ngài đang làm gì thế?”

Anh sẽ kết thúc bài tập thể lực lố bịch này.

Và có khả năng nhận cơn thịnh nộ của Isabel trút xuống đầu anh.

Anh tiến đến cánh cửa và dứt khoát gõ cửa ba lần. “Hãy mở cửa ra, các quý ông. Tôi muốn cô gái này và tôi sẽ không đi mà không có cô gái đó. Nói chuyện đi nào?”

Ngay sau đó là sự im lặng và Nick quay lại thấy Isabel đang đứng cách vài bước, miệng mở lớn vì choáng. Anh nhếch một bên mày. “Ta thích tiếp cận trực tiếp.”

Nàng ngậm miệng lại và nói. “Em cũng thấy điều đó.”

Cánh cửa mở ra, Isabel thở gấp và Nick thấy mình đã kết thúc chuyện này bằng một khẩu súng lục. Anh dừng lại, cân nhắc tên đội mũ len có mùi hơi khó chịu đang cầm vũ khí trên tay. “Tao không nghĩ chúng ta cần mang theo súng lục đâu, phải không?”

Gã đứng sau tên đội mũ len, bên trong căn nhà, cười toe toét với hàm răng xỉn màu và gật đầu về phía khẩu súng của Nick. “Dường như thế thưa ngài quý tộc Anh.”

Nick hạ vũ khí, sau đó đề phòng. “Công bằng. Tốt thôi, chúng ta sẽ cố gắng tránh đổ máu phải không nào?” Gã đó nhún vai. Nick coi đó như một dấu hiệu tích cực. “Ngài ấy trả cho bọn mày bao nhiêu?”

“Tao không biết mày đang nhắc đến ai.”

Nick nheo mắt. “Chúng ta đều không phải là những kẻ ngu. Chúng mày đã bị chơi khăm. Công tưóc Leighton đã trả cho chúng mày bao nhiêu để đưa em gái ngài ấy quay về?”

Anh nghe thấy tiếng Isabel thở hổn hển phía sau anh. Cố gắng lờ đi. Phải lờ đi.

“Một trăm đồng bảng Anh.” Gã Mũ Len nhìn gã Răng Xỉn, rồi sang Nick. “Mỗi người.”

“Ta đoán tức là anh ấy trả cho cả hai một trăm bảng Anh, nhưng ta không muốn chơi chữ. Ta sẽ đưa cho cả hai hai trăm bảng Anh ngay bây giờ nếu bọn mày để cô gái lại cho ta và gửi một tin nhắn đến Leighton.”

Hai gã nhìn nhau, rồi nhìn Georgiana, quay lại Nick. Chúng biết đây là một vụ trao đổi quá hời. “Tin nhắn gì?”

“Hãy nói với ngài ấy rằng St. John có cô ấy.”

“Thế thôi à?”

“Vậy thôi.”

Mất một lúc người đàn ông cân nhắc câu nói của Nick. Sau đó gã ra hiệu bằng khẩu súng lục. “Tiền mặt?”

“Rock?” Nick gọi to, không quay lại.

Trong bụi cây phía sau anh có sự di chuyển và Rock đứng bên cạnh anh trong vài giây. “Đây.”

“Tước lấy vũ khí của hai gã này và hộ tống chúng tới ranh giới của điền trang. Ngay khi đó, đưa tiền cho chúng và để chúng đi.”

Rock nhìn từ gã này sang gã khác, mỗi tên đều mở tròn mắt trước kích thước khổng lổ của anh ta và tên Mũ Len đặt khẩu súng của hắn xuống. Rock mỉm cười. “Rất hân hạnh.”

Nick chộp lấy tên Mũ Len, dồn hắn vào chân tường, xách hắn lên cao. “Hãy nghe đây. Nếu bọn mày quay lại khu vực này, ta sẽ dùng đến khẩu súng của mình. Và hãy nhớ ta là một tay thiện xạ.”

“Chắc chắn rồi.”Gã đàn ông nhỏ bé gật đầu và Nick thả hắn ra vào trong nhà và cúi thấp xuống bên cạnh Georgiana, rút tấm vải lanh ra khỏi miệng cô. Cô chuyển động quai hàm và nói, “Cảm ơn”.

Anh tháo dây thừng ra khỏi tay cô. “Quý cô, cô nên cẩn thận hơn.”

Cô đỏ mặt. “Ngài đã biết tôi bao lâu rồi?”

Anh nghĩ đến việc nói dối. Nhưng rồi quyết định nói thật. “Từ trước khi tôi đến đây.”

“Ngài đến vì tôi ?”

Nick không nói gì.

“Simon gửi ngài đến ư?”

“Ngài ấy rất lo lắng cho cô.”

Mắt cô phủ đầy nước và Nick biết trong giây phút đó cô ấy không sợ anh trai mình. Anh nhận ra nỗi nhớ nhà khi anh nhìn thấy ánh mắt đó. Bản thân anh cũng thường cảm thấy như vậy.

“Tôi cũng có một em gái, thưa quý cô Georgiana. Tôi sẽ không muốn mất cô ấy.”

“Có phải ngài – ngài sẽ đưa tôi trở về, phải không?” Trong giọng cô ẩn hiện nỗi sợ hãi mơ hồ.

“Không.” Bàn tay cô được giải phóng và anh di chuyển đến phía chân. “Anh trai cô yêu cầu tôi tìm cô. Không yêu cầu đem cô về.”

“Cảm ơn”, cô lại thầm thì, xoa xoa vết trầy xước trên da cổ tay.

“Cô biết đấy, cô sẽ không thể trốn anh ấy vĩnh viễn.”

Georigiana gật đầu. “Không lâu hơn việc ngài có thể giấu Isabel.”

Anh cau mặt. “Tôi không nghĩ bây giờ tôi còn được cô ấy yêu thích nữa.”

“Dường như là vậy.”

Anh nhìn theo ánh mắt của cô qua vai anh thì thấy Isabel đang đứng ở lối ra vào của căn nhà. Rock và hai gã kia đã đi và Nick ước anh đã đi cùng với họ.

Anh không thích cái nhìn đó trong mắt nàng.

Cái nhìn buộc tội anh vì hành động tồi tệ nhất – phản bội.

Chương 17

Bài học thứ tám:

Học cách tha thứ cho các lỗi lầm của anh ấy.

Bạn sẽ cảm thấy khó có thể tin được, chúng tôi biết, nhưng thậm chí các quý ông dù là những người đáng lấy làm chồng nhất cũng sẽ mắc phải vài lỗi lầm. Có lẽ anh ấy cười quá to một chút hoặc tầm nhìn của anh ấy chưa hoàn hảo! Có lẽ anh ấy có những sợi tóc lộn xộn rơi lung tung mặc dù đã hết sức cố gắng để đưa chúng vào nếp!

Hãy rộng lượng với những lỗi lầm, bạn đọc thân mến! Vì trong số các lỗi lầm đó, chúng ta có thể tìm thấy sự hấp dẫn và niềm vui trong trái tim của b

bất kỳ cuộc hôn nhân xứng đáng nào!

Những bài học này, nếu được sử dụng tốt, đảm bảo rằng anh ấy sẽ luôn yêu thương bạn mặc dù bạn đã mắc phải lỗi lầm nào.

Có phải bạn không nợ anh ấy điều tương tự?

Pearls & Pelisses, tháng Sáu năm 1823

Anh đã nói dối nàng.

Isabel đứng trong phòng ngủ tăm tối, nhìn vùng đất bên ngoài cửa sổ – mảnh đất được sở hữu bởi nhiều thế hệ của dòng họ Townsend trước khi nó từ từ suy tàn và đến khi bị bán, cuối cùng cũng không có gì để lại cho cậu bá tước hiện tại. Nàng nhìn những tia nắng cuối cùng biến mất, bầu trời từ màu đỏ rực rỡ nhạt dần rồi chuyển sang màu xanh đen thăm thẳm.

Nàng đứng đó hàng giờ đồng hồ, mảnh đất của nàng đang thay đổi do cái nhìn vô định của nàng, một ý nghĩ mà tự nó cứ lặp đi và lặp lại trong tâm trí.

Anh đã nói dối nàng.

Đáng lẽ nàng phải nhận thấy. Nên dự đoán có điều gì đó giống như thế này sẽ xảy ra. Phải biết rằng anh không như những gì đã thể hiện. Thế mà thay vì là hy vọng cuối cùng – thì đấy lại chính là thứ phá vỡ chỗ dựa của ngôi nhà Minerva.

Nàng áp tay lên ô cửa sổ, nhìn lớp thủy tinh mát lạnh dần mờ sương bên dưới ngón tay.

Anh đã yêu cầu nàng tin anh. Anh đã tán tỉnh nàng để nàng quan tâm anh.

Và phản kháng lại khả năng đánh giá mà nàng có.

Nàng tin anh sẽ không làm tổn thương các cô gái. Không làm tổn thương sự cân bằng mong manh của ngôi nhà Minerva.

Không làm tổn thương nàng.

Và anh đã làm.

Ngay từ đầu anh đã là kẻ thù của họ. Được công tước Leighton gửi đến để tìm em gái của anh ta, để khám phá bí mật của họ. Để phản bội họ.

Và anh đã làm điều đó bằng cách thức tồi tệ nhất có thể.

Bằng cách làm nàng tin anh.

Nàng cố hít thở sâu suy nghĩ.

Sao nàng có thể khờ dại như thế.

Nước mắt sắp rơi và nàng nhắm chặt mắt lại. Nàng sẽ không khóc vì người đàn ông đó… người nàng chỉ biết trong ba ngày. Người nàng không nên mời

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT