|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ở đây thôi.”
“Ta biết nàng đang giận dữ, Isabel. Ta muốn nàng cho ta cơ hội để giải thích.” Anh lại nhìn sang Georgiana. “Ta đảm bảo với cô. Cô ấy sẽ an toàn khi ở với ta. Chúng tôi sẽ cưới nhau.”
Cằm của Georgiana hơi chùng xuống, những điều ấy khiến Isabel vừa cáu tiết vừa thất vọng.
Sao anh dám.
“Chúng ta sẽ không có đám cưới nào cả.” Nàng phản đối.
Anh quay sang nàng lần nữa và trong giây lát, nàng ước mình có thể nhìn thấy khuôn mặt anh. Đứng trong bóng tối, anh trở nên nguy hiểm hơn và đáng lo ngại hơn. Đặc biệt, khi anh nói, trầm và khàn, “Isabel, nàng nói nàng sẽ cưới ta. Ta mong nàng giữ lời hứa đó”.
“Và ngài cũng nói tôi có thể tin ngài Nicholas. Lời hứa đó thì sao?”
Sự im lặng bao trùm, cả hai đều không muốn nói sau khi lời thách đấu được đưa ra. Cuối cùng, Nick nhượng bộ, lại cầu xin cô gái trẻ tuổi hơn. “Quý cô Georgiana – ta đã đảm bảo rằng ta sẽ bảo vệ cô trước anh trai cô, phải không?”
“Vâng.”
“Và ta đã hứa với cô – dù chẳng đáng làm thế”, anh dừng lại, da diết nhìn Isabel. “Ta sẽ không ép cô phải rời khỏi ngôi nhà này.”
“Vâng.”
“Làm ơn, hãy cho phép ta.”
Georgiana suy nghĩ trong một lúc, đưa mắt nhìn Nick rồi sang Isabel. Cô đã có quyết định, “Tôi sẽ cho ngài mười lăm phút, thưa ngài. Không hơn”.
Isabel cáu kỉnh hất đầu về phía Georgiana. “Kẻ phản bội!”
“Mười lăm phút, thưa quý cô Isabel. Chắc chắn chị có thể dành cho anh ấy mà. Em chỉ đứng ngay ngoài thôi.”
Isabel cau mày nhìn cô gái rời khỏi phòng, kéo cửa gần như đóng lại phía sau cô, một dải sáng mảnh chiếu vào trong phòng. Isabel đến bên giường và thắp sáng một ngọn nến, không muốn ở trong bóng tối cùng với người đàn ông nhanh chóng chuyển từ đồng minh sang kẻ thù này.
Nàng nhanh chóng thắp sáng nến xung quanh phòng, cho đến khi cả hai đắm mình trong ánh sáng vàng và Isabel hối tiếc vì hành động đó.
Anh đã thay bộ quần áo mới sạch sẽ. Trang phục màu đen, chiếc áo khoác và ghi lê thanh lịch, càng làm nổi bật lên vẻ đẹp trai của anh. Nàng chú ý đến chiếc cà vạt được thắt hoàn hảo
của anh và trong giây lát ký ức giữa anh và James ùa về.
James. Cơn giận xuất hiện.
Thậm chí anh còn lôi kéo James.
Nàng khoanh tay trước ngực, tránh cái lạnh buốt của ý nghĩ đó. “Tôi không có gì để nói với ngài.”
“Đúng vậy. Nàng đã làm mọi chuyện trở nên quá rõ ràng.”
Anh đứng thẳng và yên lặng, hoàn toàn bình tĩnh. Nàng chưa bao giờ thấy anh như vậy. Như thể anh là một người khác với người đàn ông nàng đã biết trong vài ngày qua.
Như thể anh đang nói dối nàng.
Anh đã làm như vậy.
Nàng quay đi, không muốn anh thấy sự phản bội của anh gây đau đớn đến mức nào.
Dù sao anh cũng thấy được. Anh thở dài, lên tiếng trong chất giọng dịu dàng hơn, dỗ dành hơn. “Isabel. Hãy để ta giải thích. Chuyện đó không phải như vậy đâu.”
“Có vẻ như ngay từ đầu ngài đang tìm chúng tôi.”
Anh dừng lại. “Đúng vậy, mặc dù không phải vì nàng. Chỉ vì Georgiana.”
“Georgiana là một trong số chúng tôi!”
“Georgiana là em gái của công tước Leighton, Isabel. Nàng nghĩ có thể giấu cô ấy mãi mãi không?”
“Không! Tôi…” Nàng dừng lại, đắn đo câu trả lời. “Đơn giản tôi không mong ngài đến tìm cô ấy.”
“Ta hiếm khi làm điều mà mọi người mong đợi.”
“Đúng vậy. Tôi bắt đầu thấy thế.” Nàng nhìn lên trần nhà, thất vọng cứ dâng lên. “Đó là lỗi của tôi. Tôi đã làm tất cả mọi việc trở nên dễ dàng hơn bằng cách yêu cầu ngài định giá bộ sưu tập đó.”
“Nếu không có bộ sưu tập này, thì sẽ có điều gì khác mang ta đến đây.”
“Có lẽ không.”
“Isabel.” Cái cách anh gọi tên nàng thu hút sự chú ý của nàng. “Ta làm rất tốt những việc của mình.”
“Việc gì vậy, Nick? Bởi vì đối với tôi ngài rất giỏi trong việc thuyết phục phụ nữ nói ra các bí mật của họ bằng nụ cười duyên dáng, những lời nói dối ngọt ngào, sự quyến rũ và cả lời đề nghị kết hôn – đó là một cách gây ấn tượng đặc biệt để chiếm lòng tin của tôi, bằng cách đó – ngài cũng đã phản bội họ bởi lợi ích của chính mình.”
“Đó không phải là một lời nói dối. Đó hoàn toàn là sự thật.” Lời thì thầm của anh thật quyến rũ, dịu dàng và chân thành khiến nàng cảm thấy thật ấm áp và hân hoan. Dù sao, giờ đây nàng đã biết rõ.
Nàng nhắm mắt lại. Cuộc nói chuyện trở nên mệt mỏi. “Làm ơn, Nick. Không phải ngài nghĩ rằng ngài đã làm đủ cho chúng tôi chứ? Đủ cho tôi?”
“Nàng không hiểu!”
“Có gì mà phải hiểu?” Nàng gào lên. “Bao nhiêu lần ngài yêu cầu tôi tin ngài? Bao nhiêu lần ngài nói tôi sai khi nghi ngờ ngài? Ngài thường yêu cầu tôi chấp nhận sự bảo vệ ngài như thế nào? Đối với James? Đối với các cô gái?”
“Và ta ở đây! Lời đề nghị vẫn còn nguyên!”
“Hãy đi đi. Ngài đã có thông tin ngài cần. Nhưng hãy nói với công tước Leighton rằng tốt hơn anh ta nên mang theo một đội quân khi anh ta đến đây tìm Georgiana. Nếu cô ấy không muốn rời khỏi đây, tôi sẽ bảo vệ cô ấy bằng mọi thứ tôi có.”
“Và ta sẽ ở bên cạnh nàng.”
“Dừng lại!” Lời anh nói làm nàng tan nát. “Ngài nghĩ rằng có thể thuyết phục tôi quên đi chuyện đã xảy ra sao? Ngài đã phản bội chúng tôi! Ngài đã phản bội tôi. Những điều tôi nói với ngài…” Nàng dừng lại, hít thở sâu. “Ngài không thể tin rằng tôi sẽ đặt ngôi nhà này, những cuộc đời này vào trong tay ngài sau khi biết điều ngài đã làm. Không phải khi tôi biết rằng lòng trung thành của ngài có thể đem bán như gia súc cho người trả giá cao nhất.”
Từng từ từng chữ tuôn ra và nàng biết ngay rằng nàng đã đi quá xa. Anh không thể im lặng thêm nữa. Anh nắm lấy vai nàng và buộc nàng nhìn vào mắt anh. “Không. Ta sẽ chịu đựng sự buộc tội của nàng. Ta sẽ chịu đựng cơn tức giận của nàng. Nhưng ta không để nàng sỉ nhục danh dự ta.”
Nàng mở miệng phản bác nhưng bị anh chặn lại. “Không, Isabel. Nàng hãy nghe ta nói. Ta đến để giúp cô gái đó. Không phải để tổn thương cô ấy. Nếu ta biết cô ấy ở đây và an toàn, ta sẽ không chấp nhận nhiệm vụ này. Nhưng ta đã không biết. Thay vào đó, ta chỉ biết bạn của ta đang rất lo lắng. Và ta phải làm những gì có thể để giúp anh ấy. Phải. Ta đã phát hiện ra một vùng đất nhỏ của các nữ chiến binh Amazon. Phải. Ta đã khám ra bí mật của nàng – không phải chúng được che giấu tốt. Nhưng không có điều gì liên quan đến việc của Leighton cả. Vấn đề của Leighton là cô gái đó”, anh buông tay Isabel để chỉ về phía Georgiana bên ngoài căn phòng, “Và đứa bé trong bụng cô ấy. Nàng không biết gì về ta là ai và tại sao ta ở đây. Ta sẽ không bao giờ từ bỏ nàng. Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng, giữ bí mật cho nàng. Và ta sẽ làm thế”.
Isabel không biết nói gì khi anh dẫn nàng tiến đến cửa. Khi anh đặt tay lên nắm cửa, nàng tìm lại được giọng nói của mình. “Làm thế nào mà ngài biết?”
Anh hơi xoay đầu nhưng không nhìn vào mắt nàng. Giọng anh rõ ràng và nhanh. “Làm thế nào ta biết gì?”
“Làm thế nào ngài biết Georgiana đang có thai?”
Giọng anh thiếu kiên nhẫn. “Isabel, lúc nãy ta nói rồi. Ta rất giỏi việc ta làm.”
Câu nói đó thật đau đớn. “Tôi cũng thế”
“Đúng vậy. Nàng rất giỏi che giấu.”
“Tôi rất giỏi che giấu họ.” Nàng sửa lại.
Rồi anh quay hẳn lại, môi anh nở một nụ cười mà nàng không thích. “Nàng làm điều đó vì họ.”
“Đúng vậy.”
“Ta không nghĩ thế.”
Nàng chớp mắt ngạc nhiên. “Dĩ nhiên thế.”
“Không. Ta không nghĩ nàng làm điều đó hoàn toàn vì họ, Isabel. Ta nghĩ nàng làm điều đó để che giấu bản thân mình. Để giữ bản thân không phải đối mặt với thế giới bên ngoài vương quốc nhỏ bé của nàng. Và điều đó có thể đã đến.”
Nàng đóng băng trước những lời nói đó.
Điều đó không đúng.
Không phải như thế.
Anh đợi một lúc lâu, như thể chờ nàng đáp lại, trước khi nói thêm. “Sáng mai ta sẽ đi. Ta thấy mệt mỏi vì Yorkshire rồi.”
Và với sự cố gắng cuối cùng, anh rời đi, đóng chặt cánh cửa phía sau anh.
Isabel bò lên giường, kiệt sức vì cuộc đối thoại chẳng chút dễ chịu đó và bối rối trước những cảm xúc xâu xé nàng. Anh dường như quá thành thật – quá chân thật – quá đau đớn.
Nhưng nàng thì sao?
Chuyện đó sao có thể thú vị khi họ vội vã đi cứu Georgiana khỏi người đàn ông mạnh mẽ và tận tâm này bên cạnh nàng? Nàng đã yêu thích cái cảm giác có một đối tác bên cạnh biết bao nhiêu. Sau bao năm, cuối cùng nàng có thể chia sẻ gánh nặng với một người khác? Nàng cảm thấy thoải mái vì điều gì, lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian dài như vậy?
Và cảm giác trống rỗng gì xuất hiện khi anh đã lấy đi nó khỏi nàng?
Có lẽ anh đúng. Có lẽ nàng sợ.
Nàng nằm cuộn tròn về một phía, không cho phép mình nghĩ đến điều dó.
Nàng vẫn phải tức giận.
Bởi vì nàng không nghĩ mình có thể đối mặt với đêm tối nếu cho phép bản thân nghĩ đến nỗi buồn có thể dễ dàng gợi lại.
Nick không thể ngủ được, anh đi về phía chuồng ngựa, dằn vặt bản thân vì đã phản bội Isabel. Anh ngồi trên sàn, tránh đánh thức ngựa trong khi suy nghĩ về những ngày qua, nghĩ về tất cả các cách anh có thể nói sự thật với Isabel. Và tất cả những lần anh có thể thú nhận vai trò của mình trong vở kịch kỳ dị này.
Nhưng anh đã không làm – và, thay vào đó, anh đã mất nàng.
Đột
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




