watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5441 Lượt

vì mùi hương này mà con trăn kia mới không dám đụng đến em?

Từ trước đến giờ trên người em làm gì có mùi hương như thế, sao ngay lúc này, lúc em sắp cận kề với cái chết thì mùi hương này lại xuất hiện?

Miên man suy nghĩ thì em chợt nhớ lại viên thuốc mà lúc sáng hắn bắt em uống, chỉ sau khi uống nó cơ thể em mới có mùi hương như vậy thôi. Dù cho em có tối dạ đến đâu nhưng khi ráp lại các chuỗi sự việc xảy ra từ sáng cho đến giờ thì có thể thấy hắn cho em uống thuốc đó chỉ có hai lý do: Thử thuốc hoặc đây chỉ là một trò chơi mới của hắn dành cho em.

Khi nghĩ đến điều này, trái tim nhỏ bé của em chợt thắt lại. Hắn luôn xem em là một món đồ chơi rẻ rúng, luôn dùng em trong những việc tàn bạo nhất của hắn. Nhưng em chưa từng nghĩ là hắn dùng em để làm vật thí nghiệm, nếu như liều thuốc đó không có tác dụng thì chẳng phải em đã chết dưới miệng của con trăn kia rồi sao?

Con Franky bò loanh quanh ở cuối phòng, đôi mắt thèm muốn vẫn nhìn về phía em. Nhưng nó chỉ nhìn

mà không dám bò đến gần chỗ em vì cái mùi hương trên người em khiến nó khó chịu. Con mồi ngon đang ở trước mắt mà nó thì không sao đụng được đến, ức lắm chứ!

Dù cho con Franky nó không dám đụng đến em thêm lần nữa nhưng nỗi sợ hãi trong em vẫn không thuyên giảm đi chút nào. Em rất muốn thoát khỏi đây ngay lập tức nhưng cửa đã bị khóa ngoài nên em không thể. Đứng nép mình vào cửa, em ngước mặt lên trần nhà thầm mong hắn sẽ cho người đến thả em ra. Em không muốn ở lại đây dù chỉ là một giây đâu.

Hắn ngồi ở nhà và theo dõi em qua camera được lắp đặt trong phòng tối. Lúc nãy, khoảnh khắc khi con Franky phóng về phía em hắn đã bị một phen hú vía nhưng sau đó lại nhanh chóng trở về trạng thái bình thường. Hắn đã không nhân nhượng khi cho em uống viên thuốc đó thì tại sao hắn lại phải lo khi em bị con Franky ăn thịt?

Nhưng có một điều mà hắn không nhận ra là hắn trở về trạng thái bình thường khi con Franky đã yên vị ở cuối phòng.

Hắn thiết nghĩ đem em ra làm vật thí nghiệm như vậy liệu có quá đáng không? Nhưng mà em đừng trách hắn, tất cả là tại em… tại vì nụ cười ngày đó của em mới khiến hắn trở nên như vậy. Hắn đã từng nói là sẽ làm cho nụ cười của em biến mất mãi mãi và thay vào đó là những giọt nước mắt không bao giờ có thể ngừng được. Bây giờ thì hắn đã thành công rồi đó, suốt mấy năm qua em chỉ sống trong nước mắt ở cái nơi gọi là địa ngục này. Trước mặt hắn, em chưa một lần mỉm cười vì em sợ nụ cười của mình sẽ khiến hắn nổi giận. Nhưng hắn đối xử với em như vậy liệu tâm hồn hắn có thanh thản? Hắn sẽ vui với những việc làm của mình chứ? Những câu hỏi đó ai có thể trả lời ngoài hắn đây?

Nếu như việc hành hạ em khiến hắn cảm thấy vui và thoải mái thì em xin nguyện làm một món đồ chơi để mặc hắn hành hạ. Em có thể làm bất cứ việc gì vì… người mà em yêu.

“Em sẽ đánh đổi mọi thứ để cho anh được vui dù em biết một điều: Người em yêu sẽ chẳng bao giờ yêu em.

Em biết anh rất tàn độc nhưng không hiểu sao em lại yêu anh.

Tình yêu đó đến khi nào em cũng không biết nữa vì tình yêu đâu bao giờ có lý do, phải không anh?”

Hắn tắt màn hình camera rồi đóng laptop lại, ngả người ra ghế với dáng vẻ thư thái, hắn nói:

- Cho cô ta ra được rồi!

Sau câu nói đó của hắn là Luck xoay người và quay đi. Em đã ở trong đó hơn mười lăm phút rồi, thuốc thì không biết khi nào hết tác dụng nên cho em ra ngay lúc này đi là vừa. Ngồi ở ghế một lúc, hắn vơ lấy cái áo khoác kế bên rồi đứng dậy đi ra ngoài. Hắn đã biết là có tác dụng đúng như Liz đã chế tạo ra rồi thì cũng nên báo cho cậu biết một tiếng để cậu vui chứ nhỉ! Dù sao đây cũng là loại thuốc đầu tiên mà cậu chế tạo.

Hắn có thể gọi điện thoại báo cho Liz biết thay vì phải cuốc bộ đến nhà cậu thế này nhưng có một lý do mà hắn buộc phải làm thế là vì hắn không muốn nhìn thấy em sau chuyện rất sốc lần này.

Hơn mười lăm phút bị nhốt cùng với con quái vật gớm ghiếc kia thì em cũng được thả ra. Em như người chết đi sống lại nên vui mừng hết lớn, đến nỗi cười không ra cười, khóc không ra khóc, không biết nên dùng từ gì để diễn tả tâm trạng hiện giờ của em cho đúng đây.

Xem ra hắn cũng còn một chút tình người khi không cho em ở một ngày một đêm trong căn phòng tối om với con quái vật đáng kinh tởm ấy. Lúc nãy khi Luck mở cửa cho em ra, em đã thấy một ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống khiến em không khỏi rùng mình, sống lưng lạnh toát. Cứ như nó muốn báo cho em biết là khi em trở lại lần hai nhất định nó sẽ ăn sống em dù trên người em có mùi hương khó chịu đến đâu đi nữa.

Bước chân em vội vã theo sau Luck rời khỏi căn phòng đó. Khoảnh khắc này hoàn toàn khác hẳn với bảy năm về trước, cũng là lúc em bước chân theo sau Luck thế này, chỉ khác là lúc đó em đã đi rất chậm vì không muốn gặp mặt hắn. Còn bây giờ, em đang đi rất nhanh vì vừa muốn thoát khỏi nơi khủng khiếp kia vừa muốn về để gặp hắn. Sẽ có người cho rằng em ngu ngốc khi muốn gặp mặt kẻ vừa gây ra cho mình một nỗi sợ hãi khôn nguôi. Nhưng em mặc kệ, vì tình yêu em sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm mà hắn đã gây ra cho em. Nên gọi tình yêu mà em dành cho hắn là gì đây? Bao dung, cao thượng hay mù quáng?

Cạch!

Em về đến nhà thì thấy nhà trống huơ trống hoác, dường như hắn đã đi ra ngoài rồi. Cái laptop của hắn vẫn còn để trên bàn, lọ thủy tinh nhỏ vẫn còn nguyên ở chỗ cũ nhưng bên trong ruột của nó lại rỗng không. Chua xót thay khi viên thuốc đó đang nằm trong người em, chắc bây giờ nó đã hết tác dụng rồi vì mùi hương trên người em không còn nữa.

Em mang gương mặt ủ dột của mình đi đến ghế ngồi. Nhìn vào cái laptop màu đen bóng loáng, bàn tay em bất giác chạm nhẹ lên đó. Cảm giác như em đang chạm vào tay hắn vậy, ấm áp lạ thường. Đôi môi em cũng vì thế mà vẽ ra một nụ cười khó tả.

- Hôm nay cậu đến đây có chuyện gì không? – Liz vừa rót trà vừa nhìn hắn hỏi.

Hắn cầm tách trà nóng mà Liz vừa mới rót lên uống, cũng là loại trà ô liu mà lúc trước em pha cho hắn nhưng mùi vị không được thơm ngon như của em. Nói đúng hơn là nó nhạt nhẽo và rất đắng, còn của em thì vừa thơm lại vừa ngọt. Cả hai khác nhau một trời một vực.

- Zin! Cậu sao vậy? Bộ trà không ngon à? – Liz thấy hắn cứ cầm tách trà rồi thừ người ra đó không nói tiếng nào nên cậu lo lắng hỏi.

- Hả? À, không! Trà ngon lắm! – Hắn hơi giật mình nhưng rồi nhanh chóng quay lại vấn đề. – Mình đến đây chỉ để muốn nói cho cậu biết là loại thuốc đầu tiên của cậu đã thành công tốt đẹp rồi đó. Có phải nên đãi mình một chầu ngon không? – Hắn đặt tách trà xuống, ngả người ra ghế vừa nói vừa cười.

- Vậy sao? – Liz vui mừng ra mặt nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cậu hỏi. – Mà cậu đã cho ai thử thuốc vậy?

- Chuyện đó cậu không cần biết, cậu chỉ cần biết thuốc thành công là được. – Hắn nhún vai trả lời một cách thản nhiên.

Liz nhìn hắn nghi ngờ, nếu như theo những gì mà cậu biết về tính tình của hắn thì người thử thuốc là…

- Có phải… cậu đã bắt Sand thử thuốc không?

- Nếu cậu muốn biết thì có thể đi hỏi cô ta.

Hắn vừa phát ra câu nói đó là Liz lập tức đi ngay. Cậu không tin là hắn lại làm thế với em, mà nếu như hắn có làm thế thật thì người đầu tiên không tha cho hắn là cậu.

Sau khi Liz đi được một lúc thì hắn cũng đứng dậy đi luôn. Hắn muốn biết em sẽ trả lời như thế nào. Em sẽ gật đầu khi Liz hỏi hay sẽ lắc đầu phủ nhận để tình bạn giữa hắn và Liz không rạn nứt đây?

Em đang ngồi thẩn thờ trên ghế thì Liz mở cửa, chạy xộc tới chỗ em. Em đứng dậy, chưa kịp mở lời nói thì đã bị Liz bóp chặt hai vai, gấp gáp hỏi:

- Nói cho anh biết, có phải Zin đã bắt em thử thuốc không?

- Ơ…

Trong nhất thời em không biết phải trả lời cậu sao nữa, làm thế nào mà cậu biết được chuyện đó chứ? Em có nên nói cho cậu biết sự thật không? Cậu luôn đối xử tốt với em, nếu như em nói dối cậu thì em thật là có lỗi, vậy nên…

- Dạ không phải! – Dù biết là mình sẽ có lỗi với cậu nhưng em không thể nào gật đầu trước câu hỏi đó được. Cho em xin lỗi!

Cùng lúc đó thì hắn bước vào và câu trả lời của em hắn đã nghe thấy. Có hơi bất ngờ trước câu phủ nhận không rõ lý do của em nhưng hắn không vội hỏi. Đứng dựa lưng vào tường một cách thoải mái, hắn muốn biết diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.

- Em nói thật chứ? – Liz nhìn em nghi ngờ, ánh nhìn như xuyên thấu vào tâm can khiến em có hơi chột dạ. Xin đừng nhìn em bằng ánh mắt như thế, nếu không em sẽ không kìm lòng được mà nói ra mất.

- Em nói thật mà! – Em trả lại cậu ánh nhìn khẳng định.

Lại một lần nữa câu trả lời của em làm hắn bất ngờ. Khẽ nghiêng đầu nhìn em, đôi mày hắn chau lại khó hiểu. Tại sao em lại bao che cho hắn chứ? Hắn luôn hành hạ em bằng những trò độc nhất, vậy tại sao không nhân cơ hội này mà tố cáo hắn với Liz? Đây chẳng phải là cơ hội tốt để em làm việc đó sao? Tại sao lại…? Đây có được coi là một việc làm để gây sự chú ý không?

Em thấy hắn nhìn thì giật mình, thái độ lúng túng thấy rõ. Hắn đã nghe hết rồi sao? Mong là hắn sẽ không hiểu lầm.

Bỏ hai tay ra khỏi vai em, thấy em khẳng định như vậy thì Liz cũng tin nhưng sao em lại tỏ

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT