|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thật sai lầm khi đồng ý đi chơi với Jane và hắn cũng không hiểu tại sao cô lại đòi đi đến khu vui chơi này, lại còn rủ hắn chơi đủ trò của con nít nữa chứ. Thật bực mình!
Jane rủ hắn đến đây chơi là muốn tỏ ra thật trẻ con trước mặt hắn, để cho hắn cảm thấy cô dễ thương, đáng yêu mà mở lòng đón nhận cô. Nhưng có lẽ cô đã lầm, vì cô càng làm ra vẻ trẻ con thì càng làm cho hắn ghét thêm mà thôi.
Hắn đi chơi với cô cũng chỉ vì muốn tránh mặt em – một người có vẻ mặt ngây thơ và trẻ con nhưng cũng hết sức giả tạo, theo hắn là vậy. Nhưng hắn không ngờ là Jane lại làm vẻ mặt đó, như thế chẳng phải là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa hay sao?
Nhiều lúc hắn muốn bỏ về ngay lập tức nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của Jane thì hắn lại không nỡ, và hắn đã cố chịu đựng trong suốt buổi đi chơi đó để không làm cô cụt hứng mặc dù hắn chẳng thấy vui là mấy.
Chiều khoảng năm giờ, hắn chở Jane đi hóng mát và tham quan khắp thủ đô Washington. Phải nói là ở đây có nhiều cảnh rất đẹp, lại còn có những công trình kiến trúc lớn hoành tráng nữa. Đi hết nơi này đến nơi khác, cuối cùng khi không còn nghĩ ra chỗ nào để đi nữa thì hắn chở cô về nhà.
…
- Thiếu gia! Ngài đi chơi có mệt không ạ?
Em có nhã ý quan tâm hắn nhưng hắn lại chẳng đoái hoài gì tới em, thậm chí còn không thèm nhìn em lấy một cái. Hắn cứ thế mà bước vào nhà, suốt ngày đi chơi với một người như Jane đương nhiên là mệt rồi , có vậy mà cũng hỏi. Thật đáng ghét!
Em có hơi buồn khi hắn lạnh nhạt với mình nhưng sau đó em cười tự an ủi mình rồi chạy theo hắn, nói về chuyện lúc sáng Liz dặn em:
- Sáng nay anh Liz có đến tìm ngài nhưng không gặp, anh ấy bảo khi ngài về hãy đến nhà anh ấy có việc gấp.
Em cố cười thật tươi trước mặt hắn nhưng hắn không quan tâm, vừa nghe em nói xong là hắn đã lập tức đi ngay mà không kịp thay đồ. Em giơ bàn tay lên không trung định gọi hắn nhưng hắn đã đi mất. Em hạ tay rồi cụp mắt xuống, vẻ mặt buồn xo đi đến ghế sofa ngồi thu lu ở đó. Em phải làm gì để hắn chú ý đến em đây? Có lẽ tình yêu của em đã đến quá sớm nên em không thể nào kiềm chế được. Dù lúc trước hắn đã đối xử rất tàn nhẫn với em nhưng em không bao giờ ghét hắn. Bây giờ, em đã yêu hắn và em cũng không biết tại sao mình lại yêu hắn? Em chỉ nghĩ đơn giản một điều là tình yêu thì không có lý do.
…
- Sao? Hồi sáng cậu đến tìm mình có gì không?
Hắn vừa đến nhà Liz đã đi thẳng vào phòng chế tạo của cậu ngay vì hắn biết vào giờ này cậu lúc nào cũng ở trong đó và đúng như vậy.
Liz đứng trước bàn thí nghiệm hóa học để xem xét tình hình tiến triển của các loại thuốc, thấy hắn đến cậu vội vã cầm theo một cái lọ thủy tinh nhỏ có một viên thuốc duy nhất trong đó rồi dời khỏi bàn đi đến ghế ngồi.
Sau khi cả hai yên vị trên ghế, Liz mới đặt lọ thuốc lên bàn rồi từ tốn nói:
- Mình mới chế tạo ra một loại thuốc có tên là Ensima, và loại thuốc này chỉ dành cho những người bị nhốt vào phòng tối với mục đích là làm cho họ sợ mà thôi. Con Franky nó sẽ không dám đụng đến người đã uống viên thuốc này đâu.
Liz vừa dứt lời thì hắn cầm lo thủy tinh lên, mở nắp đổ viên thuốc có màu đỏ ra tay rồi đưa lên xem xét. Nhìn một lúc, hắn nhíu mày hỏi:
- Cậu có thể giải thích rõ hơn được không?
Liz nhìn hắn lắc đầu, thường ngày hắn thông minh lắm mà, sao hôm nay lại chậm tiêu quá vậy?
- Là như vầy, nếu như cậu muốn cho ai đó vào phòng tối với mục đích là chỉ muốn dọa cho người đó sợ thôi thì cậu hãy cho người đó uống thuốc này. Thuốc sẽ phát huy tác dụng sau năm phút khi uống và hết tác dụng trong vòng ba mươi phút đổ lại. Và sau khi thuốc ngấm, trên người của người đó sẽ tỏa ra một mùi hương Lavender, mùi này đối với con người thì rất thơm và dễ chịu nhưng đối với con Franky thì cực kì ghét. Vì vậy mà con Franky sẽ không dám đụng đến người đó.
- Ừm! Mình hiểu rồi! Mà đã có ai thử nó chưa? – Hắn gật đầu rồi hỏi.
- Chưa! Mình chỉ mới hoàn thành nó sáng nay thôi và mình cũng chưa biết nó có hoàn toàn đúng với với những công dụng mà mình đã làm ra không nữa.
- Cậu yên tâm! Mình sẽ thử giùm cậu!
Hắn nói xong rồi đứng dậy bỏ đi, không quên cầm theo lọ thuốc. Liz không hiểu ý hắn là gì nhưng dường như cậu thấy trong mắt hắn có cái gì đó nham hiểm khi hắn nói ra câu đó. Đột nhiên trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác bất an nhưng cậu mong rằng chỉ là do mình nhạy cảm quá thôi chứ không phải chuyện gì đáng sợ lắm.
Cậu hy vọng hắn sẽ thay đổi mà sống tốt hơn, không tàn ác và bạo ngược như xưa nữa. Chỉ nghĩ đến những gì hắn đã đối xử với em khi xưa thôi là cậu đã thấy không an tâm khi để em ở gần hắn rồi, nhưng cậu lại không làm được gì vì em là người mà hắn đã đưa vào nên cậu không có quyền ngăn cản hắn làm những điều mà hắn thích. Trong việc này, cậu hoàn toàn bất lực.
Cậu thở dài rồi đứng lên trở về bàn thí nghiệm, trong lòng đang mang một nỗi lo lắng không yên. Liệu đó có là sai khi cậu đưa viên thuốc cho hắn?
- Không! Không! Đừng giết ba mẹ tôi! Đừng giết ba mẹ tôi!
Tiếng van nài thảm thiết của em trong cơn mơ. Đây đã là lần thứ hai giấc mơ khủng khiếp đó tiếp diễn. Tại sao? Tại sao nó lại không chịu buông tha cho em chứ? Em có làm gì sai đâu sao lại phải chịu nhiều áp lực như thế này?
Đoàng!
- Không!
Em hoảng hốt bật dậy sau tiếng súng vang vọng trong mơ. Dù máy điều hòa đã bật lớn nhưng trán em vẫn nhễ nhại mồ hôi. Em lấy tay quệt đi những giọt mồ hôi nóng ẩm đó rồi bước vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Cũng như hôm qua, đêm nay em sẽ không ngủ, em thà chịu cực về thể xác còn hơn bị hành hạ về tinh thần. Em không biết tại sao nhưng từ lúc về nhà Zin ở đến giờ, giấc mơ đó cứ liên tục làm phiền em. Phải chăng nó có điềm báo gì muốn cho em biết hay nó muốn làm cho em ăn không ngon ngủ không yên đây?
Hứng từng đợt nước mát lạnh hất vào mặt, em lấy tay vỗ vỗ vào hai má cho tỉnh ngủ. Xong xuôi, em lấy khăn lau mặt rồi đi ra. Lấy áo khoác mặc vào rồi trèo lên giường, em bật ti vi lên xem. Bây giờ chỉ mới ba, bốn giờ sáng thôi nên truyền hình rất ít kênh có chương trình phát sóng nhưng chẳng có chương trình nào hay để xem cả. Em bật qua, bật lại, bật tới, bật lui rồi cuối cùng em bấm nút màu đỏ tắt ti vi.
Em đảo mắt nhìn quanh căn phòng, căn phòng rộng lớn như thế này mà chỉ có một người ở liệu có quá dư thừa và lạnh lẽo không?
Ngồi bó gối dựa lưng vào thành giường, em đưa ánh mắt vô hồn của mình nhìn vào khoảng không vô định. Ngay lúc này, tự dưng em lại muốn gặp hắn, vì chỉ cần nhìn hắn thôi là mọi buồn phiền của em điều tan biến hết. Có thể nói, hắn là liều thuốc cho tinh thần của em.
Em rất muốn một ngày nào đó, hắn sẽ nhận ra tình cảm của em mà đáp trả. Nhưng có một điều em quên là hắn đã có Jane – người vợ tương lai của hắn rồi. Nếu em xen vào thì chẳng phải em đã vô tình trở thành kẻ thứ ba đi phá hoại hạnh phúc gia đình người ta hay sao? Mà chắc gì em đã có cơ hội để chen chân vào mà gọi là kẻ thứ ba?
Đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ thì em nghe đâu đó vang lên một giai điệu bài hát du dương và nhẹ nhàng. Em không biết tên bài hát đó vì nghe nó lạ và em chưa từng nghe qua bao giờ. Em bước xuống giường và đi loanh quanh khắp phòng để tìm xem bài hát đó được phát ra từ đâu. Tìm một hồi, em đi tới vách tường và áp tai vào đó, thì ra giai điệu bài hát đó được phát ra từ phòng hắn. Tiếng của phím đàn lần lượt vang lên tạo ra một âm thanh nhẹ nhàng và sâu lắng. Em hơi nhíu mày, không hiểu vì sao giữa đêm khuya thế này mà hắn lại ngồi đánh đàn. Em đứng thẳng người dậy rồi bước đi thẳng ra ngoài.
Đứng trước cửa phòng hắn, em cố áp tai vào đó để nghe ngóng. Từng giai điệu được hắn đánh một cách chậm rãi và nhẹ nhàng, nghe rất êm tai. Em bị cuốn hút theo bài hát đó lúc nào không hay.
Đó là bài Love paradise được hắn đánh từ đàn piano, chỉ có giai điệu thôi chứ không có lời bài hát. Dường như nó được đánh lên bởi tâm trạng hiện giờ của hắn. Em không biết ý nghĩa cũng như tên bài hát đó là gì nhưng nghe thì có vẻ rất hay và tình cảm. Em không ngờ là hắn lại có tài đánh đàn hay đến vậy.
Love paradise là một bài hát mà mẹ hắn yêu thích, hắn biết điều đó khi nghe cha hắn nói lúc ông ngồi đánh bài này. Vì thế mà hắn đã đi học cho bằng được để đánh khi nào hắn cảm thấy nhớ mẹ và ngay lúc này đây, hắn thực sự cảm thấy nhớ bà.
Hắn biết mẹ hắn yêu thích bài hát này vì bà đã xem tình yêu của mình đối với cha hắn là thiên đường. Một thiên đường tình yêu mà bà đã cất công tạo nên nhưng chỉ bằng một cái bóp cò của cha hắn đã làm cái thiên đường kia sụp đổ. Thiên đường tình yêu ngày nào vẫn còn tươi mới lúc bà còn sống nhưng khi bà ra đi thiên đường tình yêu bây giờ chỉ còn là thiên đường chết mà thôi.
Khi hắn ngồi đánh bài này là lúc hắn đang nhớ bà và khóe mắt hắn cảm thấy cay cay khi nghĩ về bà. Tình mẫu tử quả là thiêng liêng cao cả, không có người nào là không thương người đã dứt ruột sinh ra mình. Nếu như mẹ hắn không chết thì có lẽ tính tình của hắn đã khác. Mẹ hắn là một người phụ nữ hiền thục, nếu như để bà nuôi dạy hắn thì chắc hẳn bây giờ hắn đã trở thành một con người tốt chứ không như cha hắn, luôn dạy cho hắn những điều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




