watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5443 Lượt

xấu xa và tàn độc. Vì vậy mà tính hắn bây giờ cũng giống như cha hắn: tàn độc và nhẫn tâm. Minh chứng cho tính cách của hắn qua những việc hắn đã gây ra cho em. Để tạo niềm vui cho mình chỉ có một cách duy nhất là lấy nỗi đau của người khác. Nếu như em đau thì đó là lúc hắn mới thực sự cảm thấy vui, vui theo kiểu của một con quỷ khát máu vô nhân tính. Nhưng em không thể trách hắn được, vì nếu như ngày đó em không đứng trước cổng nhà hắn và không gọi hắn bằng ngài thì có lẽ mọi chuyện bây giờ đã khác. Đừng trách ai khi mà chính em mới là người tự chuốc họa vào thân.

Cạch!

Tiếng đàn ngưng và cánh cửa đột ngột mở ra làm em giật nảy mình, nhưng cũng may là em chưa ngã vào phòng hắn. Em luống cuống không biết làm gì khi thấy hắn xuất hiện. Hắn trừng mắt nhìn em đang khúm núm trước mặt rồi hắng giọng hỏi:

- Cô làm gì ở đây vậy? Bộ tính âm mưu chuyện gì à?

- Ơ… dạ không! Dạ không có! – Em vội vàng xua tay, vẻ mặt nhăn nhó trông đến tội. – Xin lỗi ngài! Tôi không có cố ý nghe lén đâu, mong ngài đừng giận!

Em nắm chặt hai tay lại với nhau và cúi đầu xuống. Em nghĩ là hắn sẽ nổi giận và mắng em một trận tơi tả vì em dám đứng trước cửa phòng hắn nghe trộm. Chắc hắn sẽ không tha cho em đâu.

Hắn đứng khoanh tay dựa lưng vào tường, nhìn em một lúc rồi cất giọng nói:

- Về phòng ngủ đi!

Câu nói của hắn tuy nhẹ nhàng nhưng mang lại tính chất ra lệnh. Đây có lẽ là một cơ hội tốt để em chuồn đi, em gật đầu rồi “lượn” nhanh về phòng mình. Cũng may là hắn không nổi giận, nếu không chắc em hết đường sống mất.

Sau khi chắc mình đã trở về phòng an toàn, em mới thở phào nhẹ nhõm. Câu nói của hắn lúc nãy có phải là đang quan tâm đến em không? Dù là gì đi nữa thì em cũng cảm thấy rất vui, vừa được gặp hắn lại vừa được hắn quan tâm. Em thực sự rất vui!

“Làm sao tôi có thể giận cô được khi ngày mai tôi có chuyện muốn nhờ cô? Không chừng đến lúc ấy cô mới chính là người nên giận tôi.”

Hắn nhếch môi cười lạnh rồi quay bước vào phòng. Chắc chắn ngày mai sẽ có trò vui để xem.

Sáu giờ sáng.

Em vừa bước ra khỏi phòng đã thấy hắn ngồi ở ngoài phòng khách, tay đang di di con chuột trên màn hình laptop. Trên bàn ngoài một tô cơm đầy ắp thức ăn ra thì còn có một ly nước và một lọ thủy tinh nhỏ. Nhưng điều làm em ngạc nhiên là người đứng bên cạnh hắn là người mà đã lâu rồi em không gặp và mỗi khi gặp người này là y như rằng sẽ có chuyện xảy ra với em. Người đó không ai khác là Luck.

Em không hiểu tại sao hôm nay hắn lại ăn cơm ở đây mà không phải dưới bếp. Hơn nữa, hắn thường ăn cơm bằng chén chứ có bao giờ ăn bằng tô đâu. Dường như em cảm thấy có điều gì bất thường trong căn nhà này nên em chần chừ không dám đến chào hắn buổi sáng. Do dự một lúc, em tự nhủ với bản thân mình là không có chuyện gì đâu, mọi chuyện vẫn bình thường thôi mà.

Em thở hắt ra một cái rồi mạnh dạn bước đến chỗ hắn, em e dè nhìn Luck rồi cúi đầu chào hắn:

- Thiếu gia! Chào buổi sáng!

Hắn không ngước nhìn em và cũng không thèm trả lời em lấy một tiếng. Một tay di chuyển con chuột, còn một tay hắn cầm tô cơm lên rồi đưa cho em, ra lệnh:

- Ăn đi!

Em không hiểu gì nhưng vẫn đưa tay cầm lấy. Mắt dán chặt vào tô cơm vẫn còn nóng trên tay, em thực sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra cả. Tô cơm này không phải hắn ăn sao? Sao lại đưa nó cho em? Còn hắn… hắn đã ăn sáng chưa?

Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong trí óc non nớt của em, hết nhìn tô cơm rồi lại nhìn hắn, em chậm rãi hỏi:

- Ngài đã ăn sáng chưa ạ?

- Ăn đi, đừng hỏi nhiều! – Hắn gắt.

- Dạ! – Em ỉu xìu trả lời.

Em vừa định đi xuống bếp để ăn nhưng hắn lại không cho, hắn bảo em ngồi xuống đất kế bên hắn mà ăn. Đương nhiên là lệnh của hắn thì em không dám cãi, và thế là em làm theo lời hắn.

Vì nhà bếp chưa làm đồ ăn sáng cho hắn xong nên hắn chưa thể ăn. Tuy nhiên, hắn đã bảo Emi làm trước cho hắn một tô cơm để em ăn. Nghe nói đến tên em, Emi đã tức rồi sôi máu rồi chứ đừng nói chi là làm cơm cho em nhưng vì đây là lệnh của hắn nên cô không dám cãi.

Sau mười phút chiến đấu với tô cơm đầy ắp thức ăn. Em đứng dậy rồi đem tô cơm đi rửa. Xong xuôi, em đi lấy cây chổi định làm công việc thường ngày thì hắn lấy viên thuốc trong lọ thủy tinh nhỏ rồi đưa cho em, bằng chất giọng lạnh tanh, hắn nói:

- Uống đi!

Em hơi do dự trước lời nói ấy của hắn. Đó là thuốc gì mà hắn bắt em uống? Không phải là thuốc độc chứ?

Thấy em cứ ậm ừ do dự mãi, hắn đưa viên thuốc lại gần em hơn chút nữa và không quên kèm theo ánh nhìn hăm dọa. Em sợ hãi đưa tay nhận lấy viên thuốc từ tay hắn rồi cho vào miệng. Tiếp đến hắn lấy ly nước trên bàn rồi đưa cho em, em hiểu ý nên cầm lấy và uống một hơi hết nửa ly. Sau khi chắc em đã uống, hắn mới quay sang Luck nãy giờ đang đứng nghiêm nghị chờ lệnh, hắn hất đầu về phía em và nói:

- Đưa cô ta đi!

- Vâng! Thưa thiếu gia! – Luck kính cẩn gật đầu.

Trong khi em còn đang ngây ngốc không hiểu chuyện gì thì bị Luck lôi đi. Em cố chống cự nhưng Luck vẫn cứ kéo em đi cho bằng được. Em đưa mắt nhìn hắn, mong rằng hắn sẽ bảo Luck dừng lại nhưng hắn chỉ chăm chú vào màn hình laptop mà không thèm để ý đến em. Phải rồi! Chính hắn đã ra lệnh cho Luck làm vậy mà, làm sao hắn có thể rút lại lời nói đó chứ?

Thế là em bị Luck đưa đi, đi đến nơi nào thì em chưa biết.(Nguồn: YenBai.Mobi)

- Ông định đưa tôi đi đâu? – Trên đường đi em không quên hỏi Luck nơi mà mình sắp đến.

- Đến rồi sẽ biết! – Luck trả lời ngắn gọn vì tính y rất kiệm lời và không thích nói nhiều.

Sau lời nói đó của Luck thì em im lặng không hỏi nữa, vì em biết y đã nói như vậy rồi thì có hỏi nữa thì cũng như không mà thôi.

Đưa em đến một căn phòng khá lớn, Luck bỏ tay khỏi người em rồi lấy trong túi ra một chiếc

chìa khóa, tra vào ổ.

Luck đẩy mạnh cánh cửa sắt vào làm nó đụng trúng tường và vang lên một âm thanh chói tai, không gian đen tối bên trong được mở ra. Ánh sáng từ ngoài chiếu vào căn phòng khiến căn phòng trở nên sáng hơn, vì đứng ở phía ngoài nên em chỉ có thể nhìn được phần trên thôi còn phần dưới thì không.

Luck kéo em lên trước rồi đẩy hẳn vào trong. Y nhanh chóng đóng và khóa cửa lại rồi bước đi làm em không kịp trở tay. Đến khi nhận ra mình bị nhốt vào trong một căn phòng tối em mới chạy đến đưa tay đấm thùm thụp vào cửa, miệng không ngừng kêu lên:

- Thả tôi ra! Thả tôi ra! Tại sao lại nhốt tôi ở trong này?

Nhưng đáp lại tiếng kêu la của em chỉ là sự im lặng cả bên ngoài lẫn bên trong. La cho đến khi khàn giọng thì em mới chịu ngưng.

Em đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Căn phòng tối om, chỉ có một chút ánh sáng lờ mờ rọi xuống từ những khe hở cao ở trên tường nhưng đủ để em nhìn thấy một con vật đen sì vừa to vừa dài đang nằm thu lu ở cuối phòng. Em cố nheo đôi mắt to tròn của mình lại để nhìn rõ hơn, bước chân cũng vì thế mà tiến đến vài bước. Tuy em không biết đó là con gì nhưng em lại sợ những con vật vừa to vừa dài như thế. Bước chân em dừng lại, em không dám đến gần nó hơn để xem xét. Đến khi nó cựa mình và từ từ trườn một đường thằng về phía em thì em mới nhận ra đó là một con trăn rất to. Nó hệt như một sợi dây thừng khổng lồ di động, đôi mắt nó lóe sáng và cái lưỡi lâu lâu lại thè ra trông rất khủng khiếp.

Em há hốc mồm kinh ngạc lùi lại vài bước, con trăn ấy vẫn cứ dai dẳng mà tiến tới. Em hoảng hốt lùi lại nhanh hơn cho đến khi đụng vào vách tường. Hết đường lui, em chạy tới cánh cửa, dồn hết sức vào hai tay vừa đánh vừa kêu cứu nhưng chẳng ai nghe thấy. Ngược lại, em còn khiêu khích sự thèm muốn cho con trăn kia. Cũng lâu rồi nó chưa ăn thịt người sống, nay em lại xuất hiện ở đây. Em như một món mồi ngon để xoa dịu cho sự thèm muốn của nó trong mấy tháng qua. Nó càng tiến tới, nỗi sợ hãi trong em càng tăng lên gấp bội. Nước mắt em rơi lúc nào không hay.

Dường như con trăn đó mất hết kiên nhẫn, thay vì trườn tới một cách chậm rãi để khiến cho con mồi sợ hãi thì nó lại há mồm và phóng tới với tốc độ chóng mặt.

- AAAA!

Chương 10: Tình yêu không lý do

Tiếng la thất thanh của em vừa vang lên cũng là lúc con Franky tiến đến sát mặt em. Em sợ hãi nhắm tịt mắt lại, mồ hôi cũng bắt đầu túa ra. Con Franky há mồm vừa định nuốt chửng em thì như ngửi thấy mùi gì đó nên nó liền dừng lại. Khịt khịt cái mũi bé tí quanh cổ em và ngửi thấy một mùi hương khó chịu nên nó đưa đầu tránh xa em ra, rồi vòng người và trở về chỗ cũ.

Những tưởng sẽ bị con trăn kia ăn thịt nên em cứ nhắm mắt mãi mà không dám hé ra dù chỉ một lần. Đợi một hồi lâu mà vẫn không thấy động tĩnh gì nên em mới từ từ mở mắt ra thì thấy con Franky đã yên vị ở góc phòng từ lúc nào. Như không tin vào mắt mình, em liền lấy hai tay dụi dụi mắt và chớp chớp vài cái để chứng tỏ mình không nhìn lầm. Nhưng em đâu có nhìn lầm, sự thật là con Franky nó đã trở về chỗ cũ và em vẫn còn sống đấy thôi. Lấy tay lau nước mắt và mồ hôi, cánh tay em vô tình chạm vào mũi và tỏa ra một mùi hương dễ chịu. Đưa bàn tay vừa lau mồ hôi lên mũi, lạ thay khi mùi hương đó được tiết ra từ mồ hôi của em. Thoáng đưa mắt nhìn con Franky đang bò vòng quanh ở góc phòng, em mới tự đặt ra cho mình một câu hỏi: Chẳng lẽ…

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT