|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
người giúp việc như em thì không có cơ hội được ngồi chung bàn với chủ.
Em vừa quét nhà vừa ngáp lên ngáp xuống một cách uể oải. Cả đêm gần như thức trắng khiến em chẳng có tinh thần đâu mà làm việc. Hắn từ dưới bếp nhìn lên, thấy em quét nhà chỗ có chỗ không nên nhắc nhở:
- Làm việc cho đàng hoàng chút đi! Muốn tôi trừ lương cô à?
- Ơ… dạ… dạ!
Bị chủ nhắc nhở và dọa trừ lương, em liền lấy lại tinh thần để làm việc cho cẩn thận hơn. Hắn đã lên tiếng rồi thì có cho vàng em cũng không dám làm trái lệnh, về phần hắn thì thấy em biết nghe lời nên chỉ cười nhẹ rồi tiếp tục ăn chứ không nói gì thêm. Vì từ trước đến giờ em có bao giờ không nghe lời hắn đâu.
Hắn cũng biết là em đang rất mệt mỏi vì đêm qua không ngủ nhưng làm việc thì vẫn phải làm, hắn mướn em về đây đâu phải để chơi. Nên dù em có mệt mỏi như thế nào đi nữa thì vẫn phải làm, đó là điều hiển nhiên đối với hắn.
- Anh Zin ơi!
Hắn đang ăn mà muốn “sặc” cơm khi vừa nghe thấy tiếng nói lanh lảnh của Jane ngoài cửa. Mới sáng sớm mà cô đã tới tìm hắn rồi sao? Không phải là đến để gây chuyện nữa chứ?
- Anh đang ăn sáng hả? – Jane liếc xéo em một cái sắc lẻm rồi tươi cười đến bên hắn.
- Ừhm! Mà mới sáng sớm em đến tìm anh có chuyện gì không? – Hắn lấy khăn lau miệng, uống một ngụm nước lọc cho thanh cổ rồi hỏi.
Jane quàng hai tay qua ôm cổ hắn, hôn vào má hắn một cái rõ to rồi nũng nịu:
- Hôm nay là chủ nhật, anh dẫn em đi chơi nha!
Hắn cười rồi vỗ vỗ nhẹ vào tay Jane, gật đầu:
- Được rồi! Đợi anh thay đồ rồi sẽ dẫn em đi!
Jane nghe hắn nói thế thì vui mừng hôn vào má hắn thêm một cái nữa ra chiều cảm ơn. Đây là lần đầu tiên hắn đồng ý với yêu cầu của cô sau bao năm hắn luôn từ chối. Còn hắn, vì không muốn ở nhà chạm mặt em nên đành chiều ý Jane chứ thực ra thì hắn cũng không muốn đi. Nhưng lần nào cũng từ chối cô kể ra cũng tội, dù gì thì sau này cô cũng là vợ của hắn nên ít ra hắn cũng phải chiều ý cô một lần chứ.
Hắn gỡ tay Jane ra rồi đi về phòng thay đồ, đi lướt qua em dù là một giây hắn cũng không muốn nhìn. Em đưa ánh mắt buồn bã nhìn theo hắn, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Tại sao ánh nhìn của hắn không bao giờ hướng về phía em? Chẳng lẽ chỉ cần nhìn em một giây thôi cũng khiến hắn khó chịu? Phải rồi! Em đâu là gì của hắn mà bắt hắn phải chú ý đến em, em đơn giản chỉ là một hạt cát trong mắt hắn mà thôi.
Em thật không hiểu nổi là tại sao ông trời lại có thể đối xử với em như vậy? Sao ông lại để cho em có tình cảm với một người luôn đối xử tệ với em? Trong khi đó, một người luôn quan tâm, lo lắng cho em như Liz thì em chỉ xem Liz như một người anh trai mà không bao giờ vượt mức giới hạn? Ông có thể nào trả lời cho em biết không?
- Mày không lo làm mà dòm ngó cái gì đó? Có muốn lịch sử của ngày hôm qua lặp lại lần nữa không?
Em giật mình khi nghe tiếng nói của Jane vang lên ở sau lưng. Em vội dời ánh mắt của mình sang hướng khác và tiếp tục làm việc mà không dám lên tiếng hay trả lời. Em không muốn bị đánh giống ngày hôm qua đâu, dư âm của những cái tát đó vẫn còn ám ảnh em cho đến giờ.
Jane đứng khoanh tay dựa người vào tường, hai chân bắt chéo nhau, mắt nhìn về phía căn phòng của hắn. Cô rất muốn, rất muốn một lần được bước chân vào căn phòng đó nhưng không được vì hắn không cho phép. Nhiều lần cô hỏi hắn là tại sao không cho cô vào phòng thì hắn chỉ nhún vai rồi trả lời: Anh không thích!
Lúc đó cô đã rất tức giận , hắn nói như vậy chẳng khác nào là hắn không thích cô nhưng cô lại không làm gì được hắn, vì cô yêu hắn và không muốn mất đi người mà cô yêu.
Em đứng quét bụi tủ ti vi, lâu lâu lại liếc nhìn Jane như dò xét. Bây giờ thì em mới hiểu tại sao hắn lại yêu Jane, vì Jane xinh đẹp, sang trọng và quý phái biết bao nhiêu, em làm sao có thể sánh bằng chứ? Chôn giấu một bóng hình trong tim hay yêu một người không yêu mình thì khổ lắm! Có lẽ… em nên từ bỏ thì hơn.
Cạch!
Tiếng cửa phòng bật mở, tất cả ánh mắt của những người đang có mặt tại đây đều đổ dồn về phía đó.
Từ trong phòng hắn, một người con trai cao lớn cùng gương mặt điển trai bước ra. Trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng với phần ngực hở cổ và hai tay áo được xắn lên tới khuỷu tay, kết hợp với quần côn và đôi giày bata cao cổ màu đen. Tóc chải không được gọn gàng lắm cộng thêm chiếc khuyên tai lấp lánh đeo bên tai trái, hắn quả thật rất giống với những tên công tử nhà giàu chuyên ăn chơi trác táng chứ không phải là một thiếu gia lạnh lùng mà em biết. Nhìn hắn từ trên xuống dưới mà xem, hắn hoàn hảo đến độ không một ngòi bút nào có thể diễn tả được. Cũng chính vì điều đó mà suy nghĩ từ bỏ của em lúc nãy đã bị hình ảnh của hắn làm cho không cánh mà bay.
Em nuốt nước bọt rồi quay đi chỗ khác. Hắn nhìn em, nhếch môi rồi đến bên Jane, hôn một cái vào má cô rồi quàng tay qua eo cô, cả hai sánh bước bên nhau đi ra khỏi nhà.
Trái tim em chợt nhói lên khi nhìn cảnh tình tứ của hai người vừa rồi. Em ước người sánh bước bên hắn là em chứ không phải ai khác. Có phải em đang ước một điều không thể nào thành hiện thực không? Ngốc thật!
Chương 9: Sự quan tâm và viên thuốc mới
- Zin ơi! Cậu có nhà không?
Liz vừa bước vào đã chạy khắp nhà tìm hắn, dường như có chuyện gì rất quan trọng nhưng là chuyện vui chứ không phải chuyện buồn, vì nhìn mặt Liz có vẻ rất hớn hở.
Em nghe tiếng cậu nên từ trong phòng chạy ra, vẻ mặt hớn hở không kém:
- Anh Liz! Anh đến đây tìm thiếu gia hả?
- Ừhm! Có Zin ở nhà không em? – Liz nhìn em cười rồi hỏi.
Em cười nhìn lại cậu, chỉ có ở gần Liz em mới có thể cười được thôi chứ nếu có mặt hắn thì em không dám.
- Dạ không! Thiếu gia đưa tiểu thư đi chơi rồi! – Khi nói ra câu đó, giọng em hơi chùng xuống và ánh mắt cũng lộ rõ tia buồn bã.
Nhưng dường như Liz không phát hiện ra điều bất thường nơi em nên cậu nói tiếp:
- Vậy khi nào Zin về, em nói cậu ấy qua nhà anh gấp nha!
Em nhìn Liz rồi nhẹ gật đầu thay cho câu trả lời. Liz thoáng thấy sắc mặt nhợt nhạt và đôi mắt đen sì như con gấu Panda của em, cậu lo lắng hỏi:
- Sao sắc mặt em tái thế? Bộ em bệnh hả? – Liz nói rồi đưa tay sờ lên trán em, sau đó săm soi mặt em cho thật kĩ rồi cậu kết luận. – Không phải bệnh! Là do em thức khuya quá phải không?
Em không nói gì hết mà chỉ cười trừ nhìn cậu, quả thật là bác sĩ tương lai có khác chỉ mới nhìn thôi mà đã biết em bị gì rồi. Em phải thừa nhận rằng Liz ngoài vẻ đẹp trai ra, lại còn tài giỏi và tốt bụng nữa. Từ nhỏ đến giờ chỉ có mỗi Liz là quan tâm và lo lắng cho em thôi. Cậu hệt như một người anh trai của em vậy, những lúc em bị sốt là cậu liền mời bác sĩ đến khám cho em trước những ánh nhìn tóe lửa của bọn người Emi. Cậu đã không quản khó nhọc mà lo cho em, thậm chí nhiều lúc cậu còn cãi nhau với hắn vì em nữa. Em không biết phải đền đáp công ơn của cậu như thế nào cho đủ nữa.
- Dạ! Chắc là do lạ chỗ nên em ngủ không được, ở vài hôm là sẽ quen thôi mà! Anh không cần phải lo cho em.
Nở một nụ cười hiền để cậu yên tâm, em không muốn nói cho cậu biết về giấc mơ đó vì em không muốn cậu phải bận tâm về em thêm nữa. Cậu đã vì em mà làm quá nhiều chuyện rồi và em cũng không muốn người ta nghĩ rằng mình lợi dụng lòng tốt của cậu.
- Ngốc! Anh không lo cho em thì lo cho ai?
Liz cốc nhẹ vào giữa trán em một cái thể hiện sự yêu mến. Cậu rất thương em nhưng là thương theo kiểu người anh trai thương yêu người em gái chứ không phải thương theo kiểu tình yêu. Từ nhỏ cậu đã mong có được một đứa em gái để cậu thương yêu, chiều chuộng nhưng ba mẹ cậu lại không đáp ứng được yêu cầu đó. Nhưng từ khi em đến, cậu đã bắt đầu coi em là đứa em gái của mình, bằng chứng là cậu rất quan tâm em, lo lắng cho em từng li từng tí và cũng từ lúc có em, cuộc sống của cậu đã trở nên hồng hơn, không còn đen đủi như trước nữa. Nói chung, em là niềm vui lớn nhất của cậu.
- Anh này! – Em lấy tay xoa xoa trán, vờ đau nhưng rồi sau đó em lại cười, em biết là cậu rất thương em như em đã từng thương cậu vậy – À quên nữa, anh muốn uống gì để em lấy cho?
- Thôi khỏi! Bây giờ anh có việc phải về rồi, em nhớ những gì anh dặn nha!
- Dạ!
Liz tạm biệt em rồi vội vã ra về, em tiễn cậu ra cửa rồi đi về phòng mình.
Nói về vẻ đẹp thì Liz không bằng hắn nhưng nói về sự tốt bụng thì hắn không bằng Liz. Bằng chứng là Liz chưa bao giờ làm hại em hết, còn hắn thì cứ vài ngày lại nghĩ ra những trò chơi quái gở rồi bắt em chơi, nhưng chẳng có trò chơi nào mà em trải qua đều có thể trở về với tâm trạng bình thường cả. Mỗi lần như vậy, em chỉ có một cảm giác duy nhất về hắn và trò chơi của hắn là sợ, sợ và sợ.
…
Suốt buổi đi chơi đó, hắn không mở miệng nói một lời nào cả. Hắn cảm thấy khó chịu khi bị những ánh mắt dòm ngó của những người trong khu vui chơi, còn Jane thì cứ làm ra vẻ thân thiết bằng cách ôm cánh tay và tựa đầu vào vai hắn. Jane cảm thấy rất tự hào vì có một người yêu đẹp trai như hắn, thử nhìn những cô gái cùng lứa kia mà xem, dù đã có bạn trai đi kè kè bên cạnh mà vẫn còn trơ tráo nhìn hắn. Mỗi khi đi lướt qua những cô gái đó, Jane đều nhếch môi một cái đầy tự đắc.
Hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




