|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ở sau cánh cửa phòng nhìn hắn, tự dưng con tim không nghe lời của em trật mất một nhịp. Em lấy tay đặt lên ngực, chỉ mong sao cho nó đừng đập nhanh như vậy nữa. Nhưng nó nào có chịu nghe khi cứ liên tục đập mạnh bên trong lồng ngực em như muốn thoát khỏi nơi đó mà chạy về phía hắn. Nhìn hắn bây giờ rất khác, giống như là một người hoàn toàn mới chứ không phải là hắn. Trông hắn đẹp trai, lãng tử chứ không phải một con ác quỷ đội lốt người trần. Giây phút này đây, có lẽ xung quanh hiện giờ đối với em là vô hình vì trong mắt em bây giờ chỉ có duy nhất hình ảnh của hắn mà thôi. Lẽ nào… em đã yêu hắn?
Em tự cười bản thân mình. Không đâu! Em không thể nào yêu hắn được, mà nếu em có yêu hắn thì chắc gì một người như hắn đã yêu loại người như em. Có lẽ là do em vọng tưởng thôi! Chẳng phải là từ trước đến giờ hắn vẫn luôn hành hạ em sao?
Sea à! Mày không nên vì thứ tình cảm không rõ ràng kia làm mất đi lí trí của mày được. Mày cũng biết là hắn đâu có thích mày, cho nên mày hãy dẹp ngay cái thứ tình cảm vớ vẩn kia đi.
Em tự cười rồi đánh vào đầu mình vài cái cho đầu óc thức tỉnh. Nhìn hắn lần cuối rồi nhẹ đóng cửa phòng lại.
Thở hắt ra một cái thật mạnh, em tự nhủ là hãy để mọi thứ trôi qua hết, leo lên giường và đánh một giấc thật ngon cho đến sáng.
…
Ba giờ sáng
- Không! Không! Đừng giết ba mẹ tôi! Đừng giết ba mẹ tôi!
Tiếng van nài thảm thiết của em trong cơn mơ, cả người cựa quậy liên tục, mồ hôi túa ra như tắm. Chắc là em đang mơ thấy ác mộng!
- Tất cả nằm xuống rồi giơ hai tay lên! Nếu không tao bắn! – Một tên mặc đồ đen, bịt kín mặt mũi đang cầm cây súng AR-16 đưa qua đưa lại ra lệnh cho tất cả nhân viên trong tiệm vàng.
Tất cả mọi người trong tiệm vàng Big Sea đều sợ hãi làm theo lời tên đó. Chỉ riêng có một người đàn ông trung niên là đang loay hoay tìm kiếm thứ gì đó trong tủ.
- Ông kia! Ông đang làm cái gì đó? – Một tên nhóc mười tuổi bịt kín mặt mũi ngoại trừ đôi mắt nhanh chóng phát hiện ra người đàn ông đó, hắn quát lớn làm ông ta sợ hãi đánh rơi khẩu súng vừa mới tìm thấy trong tủ xuống đất. Hắn nhếch môi rồi quay sang tên kế bên, hất mặt về phía người đàn ông đó.
- Ông định chống cự à? – Tên bịt mặt đen chĩa đầu súng vào thái dương của ông, miệng nở một nụ cười nham hiểm, nhưng người đàn ông đó hình như chẳng có vẻ gì là sợ hãi vì ông biết số phận của mình sắp kết thúc từ đây.
- Không!
Đoàng!
Tiếng của một người phụ nữ trẻ vừa vang lên cũng là lúc một dáng người ngã khuỵu xuống đất, nằm trên một vũng máu đỏ thẫm đang dần lan ra.
Người phụ nữ đó vội chạy đến bên ông, nâng đầu ông đặt lên đùi mình, miệng không ngừng kêu lên:
- Anh ơi! Anh đừng chết! Đừng bỏ em và con lại một mình!
Đáp lại lời thỉnh cầu của bà chỉ là những tiếng kêu réo, hối thúc của những tên cướp vàng mà thôi. Còn chồng bà đã ra đi sau khi phát súng vừa nổ.
Người phụ nữ đó đã khóc, khóc vì chồng bà đã ra đi quá sớm để lại một mình bà và một đứa con gái còn nhỏ trên cõi đời này. Bà vội lau nước mắt rồi đưa đôi mắt căm phẫn nhìn vào tên đã ra tay giết chết chồng bà. Bà nhẹ nhàng đặt đầu chồng mình xuống đất rồi chạy đến đánh thùm thụp vào người tên đó trước những cái nhìn bất ngờ của toàn thể những người có mặt trong tiệm vàng.
Hắn thấy tình hình căng thẳng nên ra hiệu cho tên đó ra
tay.
Đoàng!
Một tiếng súng nữa lại vang lên, một dáng người thứ hai đổ dài trên nền đất. Những tiếng la hét chói tai của các nhân viên vang lên, vậy là ông chủ, bà chủ của họ đã ra đi trong cùng một ngày. Vậy còn cô chủ nhỏ đâu?
- Hức! Ba! Mẹ! – Một bé gái sáu tuổi vừa khóc vừa gọi tên ba mẹ sau cánh cửa màu nâu đỏ ở phía trong. Tận mắt chứng kiến cảnh ba mẹ mình bị người ta giết thì còn gì đau lòng hơn? Đối với một đứa con nít như em làm sao có thể chịu nổi một đả kích lớn như vậy?
Em chỉ biết đứng đây mà khóc thôi chứ không dám chạy tới ba mẹ để nhìn mặt lần cuối, vì em… sợ!
Em đưa đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn hắn, hắn đang nhìn đi đâu đó nên không thấy em. Ánh nhìn của hắn trông thật dã tâm và không chút tình người. Dường như hắn cảm thấy có ai đó đang nhìn lén mình nên đưa mắt dò tìm. Sau một hồi hồi tìm kiếm, ánh mắt hắn chạm ngay vào ánh mắt em. Bốn mắt nhìn nhau, một người nhói một người đau.
Hắn theo ánh nhìn đó mà từ từ bước đến chỗ em mặc cho những tên thuộc hạ ở phía sau đang vơ vét của cải. Em thấy hắn bước tới thì hốt hoảng chạy đi, chạy ra khỏi nơi đầy chết chóc và mùi máu tanh nồng này.
Em chạy giữa dòng đường tấp nập người đi, chạy cho đến khi em kiệt sức rồi ngã khuỵu xuống đất. Hết rồi! Tất cả đã hết rồi! Tiền bạc, ba mẹ, tất cả đều đã không còn. Em từ một tiểu thư giàu có mà bây giờ đã trở thành một đứa trẻ mồ côi, không gia đình, không tiền bạc sao?
Ngồi bên vệ đường, hàng loạt hình ảnh vừa nãy như một thước phim quay chậm trong đầu em. Từ tiếng súng cho đến hai thân ảnh quen thuộc đều ngã khuỵu xuống nền đất đỏ thẫm. Em lấy hai tay ôm đầu, cố ngăn chặn không cho những hình ảnh đó tiếp diễn nữa nhưng…
Đoàng!
- AAAA!
Tiếng súng vang vọng từ trong mơ đã làm em thức tỉnh. Thở hồng hộc vì vừa trải qua một giấc mơ kinh hoàng, nhưng đó đâu phải là giấc mơ mà là sự thật của chín năm về trước. Đó là lúc ba mẹ em bị bọn cướp giết, nếu lúc đó em không chạy ra khỏi nơi chết chóc đó thì có lẽ em sẽ không còn cơ hội sống đến bây giờ.
Lấy tay lau đi những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán, em tung mền ra rồi bước xuống giường. Đi vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, từ bây giờ cho đến sáng em sẽ không ngủ nữa vì em sợ giấc mơ đó lại tái diễn.
Khoác lên mình một chiếc áo khoác mỏng, em mở cửa phòng và lấy cái ghế gỗ cao ở kế tủ ti vi rồi đem ra ban công.
Ngồi lên chiếc ghế vừa mới đem ra, em chống cằm lên hai tay đặt trên lan can rồi ngước mặt nhìn lên trời. Tâm trạng em bây giờ cũng giống như bầu trời đen huyền kia, tối tăm và u ám. Em không thể tìm được một chút ánh sáng để soi rọi cho tâm hồn em hiện giờ. Giấc mơ khủng khiếp đó cứ đeo theo em mãi mặc dù em đã cố tình tránh né nó. Nó mang em trở lại quá khứ của chín năm về trước, nó đã cho em thấy ba mẹ em chết một cách tàn khốc như thế nào. Nghĩ đến đó, con tim em bỗng quặn đau, nấc lên một tiếng đầy thổn thức rồi em gục mặt xuống hai tay. Nước mắt cứ theo tiếng nấc ấy mà tuôn ra không ngừng. Em không muốn… không muốn nghĩ đến giấc mơ đó nữa nhưng sao nó lại dai như đỉa thế? Cứ đeo bám em không ngưng?
Em ước gì mình sinh ra không phải là một tiểu thư con nhà giàu có, vì như thế gia đình em sẽ không tan hoang và em cũng không phải mồ côi ba mẹ. Em ước mình có thể quay lại ngày của bảy năm về trước, cái ngày mà em đã hiếu kỳ về tòa nhà cao đồ sộ của hắn, vì như thế thì em sẽ không bị hắn bắt vào đây để rồi phải sống trong những ngày tủi nhục bị chà đạp cả thể xác lẫn tinh thần. Em ước tên mình không phải là Sea, vì như thế em sẽ không cao thượng mà tha thứ cho tất cả những gì họ đã gây ra cho em. Em ước mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé mãi
mãi chứ không phải là một biển cả mênh mông, vì như thế em sẽ không bị hắn đổi tên. Nhưng tất cả… chỉ có thể là ước mà thôi!
Em lấy tay quệt đi hai hàng lệ đang dần tuôn, chỉ mong sao cho nó đừng rơi nữa. Em đã khóc quá nhiều rồi, bây giờ là lúc em cần phải mạnh mẽ nhưng sao… nước mắt em vẫn cứ rơi mãi như thế này? Phải chăng… em quả thật không có cơ hội để ngóc đầu lên nhìn đời? Hay phải chăng… suốt đời em chỉ có thể sống trong nước mắt mà không bao giờ có cơ hội để mỉm cười một lần nữa?
Càng nghĩ nước mắt em càng rơi nhiều hơn nhưng em mặc kệ nó, không thèm quan tâm đến nó nữa. Em chỉ mong rằng sau khi khóc xong nỗi đau trong lòng em sẽ biến mất và em sẽ không bao giờ phải đau nữa.
Cạch!
Hắn từ trong phòng bước ra, vẻ mặt vẫn còn đang ngái ngủ nhưng vì khát nước quá nên hắn đành bỏ dở giấc ngủ mà đi lấy nước uống. Lúc đi xuống nhà bếp, hắn đã vô tình nhìn thấy một dáng người đang ngồi khóc trước ban công, đôi vai khẽ run lên vì những tiếng nấc nghẹn. Bước chân hắn chợt khựng lại, hơi nheo mắt nhìn dáng người nhỏ bé ấy. Hắn tự hỏi sao giờ này em lại không ngủ mà lại ngồi đây khóc? Nhưng câu hỏi đó chỉ thoáng qua được vài giây khi hắn đã tự cho mình câu trả lời là chắc vì chuyện lúc sáng Jane đã đánh em. Hắn nhếch môi cười lạnh rồi đi thẳng xuống bếp mà không một lời hỏi han.
Sau khi thỏa mãn được cơn khát, hắn từng bước trở về phòng mà không thèm nhìn em lấy một cái. Đơn giản vì hắn nghĩ em chẳng là gì để hắn phải quan tâm hay lo lắng. Em chỉ là một hạt cát nhỏ bé làm sao đáng để một sa mạc rộng lớn như hắn quan tâm?
Nhưng có một điều hắn không biết, nếu như không có những hạt cát nhỏ bé như em góp phần tạo nên thì làm gì có cái gọi là sa mạc.
…
Với đôi mắt thâm quầng và tinh thần mệt mỏi vì cả đêm không ngủ, em lết cái xác không hồn của mình đi lau dọn nhà cửa trong khi hắn đang đánh chén ngon lành dưới bếp.
Khi không có hắn thì em được tự do ăn, còn khi có hắn thì phải chờ hắn ăn xong rồi em mới được quyền ăn. Có thể nói em ăn thức ăn thừa của hắn và đương nhiên một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




