watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5446 Lượt

bọn người của Emi hiếp đáp, đánh đập em không thương tiếc. Nếu lúc đó không có Liz thì em không biết mình có còn sống được tới bây giờ không nữa.

Một cô gái có gương mặt chẳng khác gì mỹ nhân, diện trên mình một chiếc váy màu hồng phấn và mái tóc được búi cao gọn gàng, trên người còn tỏa ra một mùi hương thơm sang trọng và quý phái. Trông cô quả thật là xinh đẹp!

Jane từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận khi nhìn thấy em – người mà cô không bao giờ ưa. Cô đã ghét em từ lúc em còn ở gian nhà bếp rồi, nay lại gặp em ở nhà Zin nữa nên nỗi ghét em của cô ngày càng tăng thêm. Cô tức giận nắm lấy tóc em, giựt mạnh ra đằng sau. Em vì bị bất ngờ và đau nên đã “á” lên một tiếng. Jane nghiến răng, trợn trừng mắt nhìn em rồi hỏi:

- Ai cho phép mày ở đây?

- Dạ! Là thiếu gia bảo tôi tới đây làm. – Em vừa trả lời vừa tìm cách gỡ tay Jane ra nhưng khổ nỗi cô nắm chặt quá nên em không tài nào gỡ được.

Jane nghe thấy hai từ “thiếu gia” ngọt ngào được phát ra từ miệng em thì cô càng nổi điên hơn. Tại sao Zin lại bảo em đến đây? Phải chăng… hắn đang có tình ý gì với em?

Những câu hỏi mơ hồ hiện lên trong đầu Jane làm cho cô cảm thấy tưng tức trong lòng. Zin không thể nào thích con nhỏ nghèo hèn này được, vì quy định trong Leaders không cho phép và vì Zin là của cô, LÀ CỦA MỘT MÌNH CÔ THÔI!

Chẳng nói chẳng rằng Jane nắm dựng tóc em lên, vung tay tát vào mặt em một cái thật đau làm em ngã quay xuống nền. Chưa hả giận, cô đẩy em nằm dài ra nền rồi ngồi lên người em, tát tới tấp vào hai bên má của em. Thế mà em lại không một lần chống trả vì em không thể, người trước mặt em là một tiểu thư danh giá, còn em chỉ là một kẻ hạ đẳng nghèo hèn, nếu em chống cự chẳng khác nào em tự chuốc họa vào thân.

Thế là một cuộc ẩu đả đã xảy ra ngay tại nhà hắn. Một người đánh, một người chịu đựng, một người hả hê vì trút được cơn giận, còn một người đang khóc vì những cái tát đau điếng mà người kia “ban tặng”. Một nụ cười xuất hiện trên môi của ai đó đang đứng trước cửa nhìn vào mà không mảy may giúp đỡ và người đó không ai khác ngoài hắn.

Hắn đã về từ lúc lâu rồi nhưng khi định vào trong thì thấy cảnh Jane đang đánh em nên hắn quyết định đứng trước cửa để xem “kịch” hay.

Hắn cứ tưởng là em sẽ đánh trả một khi không còn chịu đựng được nữa nhưng hắn đã lầm. Em vẫn cắn răng chịu đựng mặc dù những cái tát mà Jane tát em không nhẹ. Hắn lắc đầu, không biết trong đầu em thực sự đang nghĩ gì nữa.

Đến khi hai má em bị Jane tát cho đỏ tấy lên và nước mắt em cũng đã rơi ướt đẫm hết cả gương mặt thì hắn mới “mở lòng thương” mà đẩy cửa mở ra hẳn rồi đi vào.

- Đủ rồi đó Jane! – Hắn chụp lấy tay Jane ngay khi cô vừa giơ lên định tát em thêm cái nữa.

Jane nghe thấy tiếng hắn thì vội quay mặt lại, rời khỏi người em và đứng dậy. Nhìn hắn bằng ánh mắt tóe lửa, cô chỉ vào em đang ngồi co ro khóc thút thít ở một góc rồi lớn tiếng hỏi:

- Anh giải thích cho em biết chuyện này là sao? Tại sao anh lại kêu nó đến ở chung với anh chứ?

Không vội trả lời câu hỏi của cô, hắn bỏ xấp tài liệu lên bàn, đưa tay cởi cái áo vest và chiếc cà vạt ra rồi quăng xuống ghế. Hắn ngồi xuống, đưa mắt nhìn em khoảng một đến hai giây rồi lại nhìn gương mặt đang đỏ ngầu vì tức giận của Jane. Hắn nhún vai trả lời như chẳng có chuyện gì quan trọng:

- Chẳng có chuyện gì hết! Anh chỉ bảo cô ta đến đây làm người giúp việc cho anh thôi. Em đừng có suy nghĩ lung tung.

Jane nghe hắn nói thế thì cũng hơi xiêu lòng nhưng cô vẫn hỏi lại cho chắc chắn:

- Có thật là như vậy không?

- Thật mà! Em không tin anh sao? – Hắn gật đầu rồi dang rộng hai tay ra. – Lại đây với anh!

Jane mỉm cười rồi chạy đến sà ngay vào lòng hắn, nói với giọng nũng nịu nhưng vẫn còn mang tính hờn trách:

- Đương nhiên là em tin anh! Nhưng em không muốn nó ở chung nhà với anh đâu! – Jane lắc đầu rồi giả vờ khóc thút thít. – Hức! Lỡ sau này anh yêu nó thì sao?

- Không có chuyện đó đâu! Cô ta chỉ là người giúp việc của anh mà thôi!

Nói rồi hắn đặt lên môi Jane một nụ hôn, Jane hơi bất ngờ với hành động thân mật mới có lần đầu này ở hắn nhưng cô vẫn vui lòng đáp trả. Hai người họ mải mê chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào mà bỏ mặc em bơ vơ ở một xó. Vì em gục mặt xuống nên không nhìn thấy được hai người kia đang hạnh phúc như thế nào trong khi em thì đang đau khổ, và cũng chính vì vậy nên em mới không thể biết được là hắn đang nhìn em. Hắn nhìn em không phải vì lo lắng cho em mà vì nhìn em như vậy hắn mới cảm thấy vui và hả dạ.

Em ngồi đó, nước mắt vẫn lăn dài không ngừng. Có ai cho em biết đây là lần thứ bao nhiêu em khóc và bị đánh đập rồi không? Tại sao… tại sao em không làm gì sai hết mà hết người này đến người khác lại giẫm đạp lên người em như thế? Chẳng lẽ em sinh ra ngoài làm việc thì em còn là một món đồ chơi để cho họ trút giận hay sao?

Em chỉ mới đến nhà hắn làm ngày đầu tiên thôi mà đã bị như vậy rồi thì những ngày tiếp theo em sẽ chịu những áp bức gì nữa đây?

Chương 8: Vị trà đặc biệt và giấc mơ quá khứ

Sau khi Jane ra về, em mới lau nước mắt rồi từ từ đứng dậy bước vào nhà vệ sinh trước ánh nhìn sắc như lưỡi dao của hắn.

Đứng soi mình trước cái gương lớn đang phản chiếu lại hình ảnh của mình trên đó, em chẳng thể nhận ra mình là ai nữa rồi. Đầu tóc rối bù, quần áo nhăn nhúm, gương mặt thì đỏ ửng lên vì những cái tát tay đau điếng của Jane. Trông em bây giờ thật thảm hại!

Em đưa tay lên sờ nhẹ vào hai bên má, nước mắt em lại một lần nữa rơi xuống. Em thật ngây thơ khi ngay lúc này đây, em lại thầm cảm ơn hắn vì nếu như hắn không về kịp lúc và ngăn Jane lại thì em không biết bây giờ em sẽ như thế nào nữa. Có phải em rất ngốc khi nghĩ như vậy không?

Em luôn biến những kẻ từ hại mình trở thành kẻ giúp mình. Nếu như hắn chịu bước vào sớm hơn thì em đâu có ra nông nỗi này, vậy mà em lại còn cảm ơn hắn ư? Thật nực cười!

Chín giờ tối

- Thiếu gia! Mời ngài dùng trà!

Em bưng một tách trà ô liu nóng hổi mới pha từ dưới bếp lên, đặt xuống bàn cho hắn. Hắn đang ngồi xem tin tức thời sự thì thấy em, thoáng nhìn khoảng chừng một giây rồi lại tiếp tục xem thời sự. Hắn phẩy tay:

- Được rồi! Cô đi ngủ trước đi!

- Dạ! – Em ngoan ngoãn gật đầu rồi đi về phòng mình.

Sở dĩ em pha trà mời hắn là vì em muốn cảm ơn hắn lúc sáng đã giúp em. Em là người chịu ơn ai là phải trả, không thích mắc nợ vì như thế sẽ khó sống lắm!

Hắn ngồi xem ti vi, lâu lâu lại nhìn xuống tách trà có màu vàng đậm mà em pha. Vì là của em nên hắn không muốn uống, hắn đã cố lơ đi cái tách trà vẫn còn đang nóng hổi đó nhưng mùi thơm của lá ô liu được chế biến thành trà cứ vô tư mà xộc vào mũi hắn khiến hắn không thể nào làm ngơ được. Hắn cầm tách trà lên, đưa qua đưa lại trước mũi để ngửi lấy cái hương thơm đã làm hắn ngây ngất. Nhấp một ngụm vừa miệng, hắn để thật lâu cho ngấm vào vị giác rồi mới từ từ nuốt xuống. Trà có vị ngọt ngọt và thanh mát, hắn vừa uống vừa khen ngon, không bao lâu thì tách trà thơm ngon đã bị hắn uống cạn. Hắn nhìn vào tách trà chỉ còn lại một chút bã trà mà cảm thấy tiếc nuối. Nếu như hắn biết kìm lòng mà uống chậm lại một chút thì bây giờ đâu phải tiếc nuối như thế này.

Hắn ngậm ngùi đặt tách trà xuống bàn, lấy hai tay làm gối rồi ngả đầu vào đó. Hắn khẽ nhấp nhấp môi, dư vị của mùi trà vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được uống một loại trà thơm ngon đến vậy, hơn nữa em lại là người con gái đầu tiên pha trà cho hắn uống mặc dù hắn chưa một lần đối xử tốt với em. Là do em đang muốn lấy lòng hắn hay là em đang muốn gây sự chú ý đây?

Nếu như em đang có những ý nghĩ đó thì hãy dẹp ngay đi vì dù em có làm bất cứ việc gì cho hắn thì hắn cũng không bao giờ thay đổi cách nhìn của hắn về em đâu. Cho nên em đừng làm bất cứ việc gì cho hắn vì như thế cũng chẳng có ích lợi gì cho em cả.

Hắn tắt ti vi rồi ra ban công đứng. Nhìn lên bầu trời đêm đầy sao kia, trong lòng hắn chợt le lói lên một cảm xúc khác lạ mang tên “bình yên”. Hôm nay là ngày đầu tiên em đến ở nhà hắn và cũng là ngày mà hắn cảm thấy thực sự bình yên, nhưng hắn vốn không nhận thấy được điều đó. Hắn ghét em và hắn chỉ cần biết như vậy thôi.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua khẽ luồn vào mái tóc màu nâu hạt dẻ của hắn. Thời tiết hôm nay thật mát mẻ, nếu có thể đi dạo bộ thì thích biết mấy. Nhưng mà thôi, cũng chín giờ mấy rồi, đi làm gì nữa? Đứng ở đây nhìn xuống chẳng phải thích hơn sao?

Hắn cười nhẹ rồi hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành ấy. Từ trên cao nhìn xuống, dòng xe cộ đua nhau chạy hệt như một đàn kiến đang đi kiếm ăn. Đèn của nhà nhà đều đang dần tắt chỉ riêng những ngọn đèn đường cao áp là vẫn còn sáng vằng vặc cho đến bình minh ngày mai. Ánh trăng sáng trên bầu trời đêm đầy sao soi rọi khắp nhân gian tạo nên một bức tranh về đêm tĩnh lặng, hoàn mỹ. Trong lòng hắn đột nhiên lại cảm thấy bình yên đến lạ.

Ở một góc nào đó trong ngôi nhà, một ánh nhìn cùng một nụ cười đang dành cho ai đó đứng ngoài ban công. Ánh nhìn tha thiết và nụ cười trìu mến trong ngày hôm nay em đã dành riêng cho hắn. Nấp

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT