watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5442 Lượt

khóe môi lâu lâu lại nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng, trông đểu hết sức. Em ước gì mình có đủ can đảm để bóp cò nhưng nạn nhân không phải là con mèo tội nghiệp kia, mà là hắn. Hắn là người đã gây ra cho em nhiều đau khổ nhất nhưng em lại chưa một lần nghĩ là mình sẽ ghét hắn hay hận hắn. Ông trời thật bất công khi không cho em hai cảm giác đó để em có thể ghét hắn, hận hắn. Nếu được như thế thì lòng em sẽ thanh thản biết bao nhưng em lại không làm được. Mỗi lần chịu đau đớn em chỉ biết khóc ra cho nhẹ lòng chứ không biết làm gì hết.

Em sinh ra, sống với ba mẹ trong cảnh giàu sang được sáu năm thì em đã trở thành một cô bé mồ côi, phải ra đường xin ăn. Đối với những tiểu thư nhà giàu sống trong cảnh giàu sang, được ba mẹ nuông chiều quen rồi thì khi ra đời, sống trong

cảnh nghèo khổ họ có thể sống được không?

Em không cần biết những người khác như thế nào nhưng riêng em, em nghĩ mình có thể làm được. Dù sống trong cảnh giàu sang hay bần cùng em cũng đều sống tốt. Em luôn đối xử tốt với mọi người nhưng không một ai có thể hiểu cho tấm lòng của em cả. Họ nghĩ em giả tạo để lấy lòng người khác, nhưng thử hỏi, nếu em muốn lấy lòng người khác thì tại sao em lại không lấy lòng những người giàu có mà đi đối xử tốt với một đứa ăn mày làm gì? Có ai muốn lấy lòng một đứa ăn mày không?

Đời người mà, lòng dạ thật khó đoán. Khi mình đối xử tốt với ai thì họ lại cho là mình giả tạo, ác quỷ đội lốt thiên thần. Còn khi mình đối xử tệ thì họ lại cho mình là kẻ độc ác, vô nhân tính. Miệng lưỡi người đời thật ghê sợ! Chúng ta không bao giờ cấm cản được.

- Sea!

Hắn buột miệng gọi tên em khi nhìn vào chữ Sea được khắc đằng sau mặt dây chuyền. Hắn chỉ lo nhìn vào thứ đang cầm trên tay mà không để ý thấy sắc mặt em đang dần giãn ra, vẻ căng thẳng cũng biến đâu mất, thay vào đó là một nụ cười được nở trên môi em. Em vui lắm! Vì em đã được nghe thấy cái tên cao cả của mình từ miệng người khác chứ không phải do em tự độc thoại. Bây giờ thì em không cần phải suy nghĩ nhiều nữa, em đã có quyết định.

Em từ từ nới lỏng ngón tay mình ra khỏi cò súng và đặt nó xuống đất trước hai cặp mắt ngơ ngác lẫn kinh ngạc của Luck và Zin. Em nhìn hắn rồi nhẹ lắc đầu:

- Tôi không làm được!

Chính vì lời buột miệng của hắn lúc nãy nên em mới thức tỉnh. Sea! Em có cái tên cao cả như vậy thì em không thể làm thế, em không thể bôi bác lên cái tên mà ba mẹ đã đặt cho em được.

Hắn thu sợi dây chuyền vào trong tay, nhìn em cười khẩy thể hiện thái độ khinh thường. Em nhát gan hơn hắn tưởng, thực chất thì trong khẩu súng đó không hề có lấy một viên đạn nào cả. Hắn đã lấy hết đạn trong đó ra trước khi bảo Luck đưa em tới. Em chỉ cần bóp cò một cái thôi là có thể được tự do rồi nhưng sao em lại không làm? Là do em không đủ can đảm hay đó chính là bản chất con người thật của em?

- Vậy là mày chấp nhận làm tiếp?

Em nhìn xuống con mèo một lúc rồi nhìn hắn, gật đầu một cách chắc chắn. Mười năm, một thời gian không quá dài cũng không quá ngắn, rồi nó sẽ qua nhanh thôi mà. Em không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt thân. Một khi em đã quyết định như vậy thì em đã chấp nhận chịu khổ khi còn ở đây. Trải qua nhiều đau khổ rồi thì chúng ta sẽ mạnh mẽ lên thôi. Nên Sea à! Em không cần phải lo gì cả, cứ sống cho thật tốt như trước là được. Hơn nữa, em chỉ cần biết là tuy thể xác em ở đây nhưng tâm hồn em lại được tự do bay nhảy ngoài thế giới rộng lớn kia. Họ giam được thể xác em chứ tâm hồn em thì không.

Hắn nhẹ lắc đầu, bây giờ hắn không biết phải nói gì với em hết ngoài việc sai Luck đưa em về. Sau khi cả hai đi khỏi, hắn mới trở về phòng mình.

Hắn bỏ sợi dây chuyền của em vào chiếc hộp nhỏ màu xanh rồi leo lên giường nằm. Quơ tay lấy con gấu bông to đang ngồi trên đỉnh đầu xuống,

xuống, ôm chặt vào trong lòng. Hắn vốn là một người không thích gấu bông vì hắn nghĩ những thứ đó chỉ dành cho con gái thôi, nhưng con gấu này là do mẹ hắn tặng nên nó là ngoại lệ.

Hắn vừa nhắm mắt lại thì hàng loạt hình ảnh của em chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Từ nụ cười khi lần đầu hắn gặp em cho đến hành động của em khi khom người xuống nhặt tờ hai mươi đô lên bỏ vào mũ của thằng bé ăn mày kia, rồi lúc em đứng dưới mưa, lúc em khóc khi bị hắn hành hạ bằng những trò chơi dã man. Tất cả hình ảnh của em đều như một thước phim quay chậm trong đầu hắn. Hắn bật ngồi dậy, lắc đầu xua tan đi những hình ảnh ấy. Sao tự nhiên hắn lại nghĩ về em chứ? Em là cái quái gì mà đáng để hắn quan tâm?

Hắn lấy tay đánh đánh vào đầu mình vài cái cho tỉnh, thôi suy nghĩ về em nữa. Chỉ là một chút ấn tượng của hắn về em thôi chứ chẳng có gì đặc biệt cả. Em đơn giản chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền nếu không muốn nói là vô giá trị để cho hắn xả stress hay những lúc buồn bực mà thôi. Em đối với hắn là hoàn toàn không có cảm giác, dù là một chút cũng không có.

Chương 7: Bước ngoặc mới

Bảy năm sau…

Người ta nói thời gian là thứ vô tình nhất vì nó cứ trôi đi mãi mà không bao giờ dừng lại. Tuy nhiên, thời gian đi qua sẽ kéo theo nỗi đau của con người đi theo nhưng cũng để lại trong lòng họ không biết bao nhiêu vết thương đã từng trải. Ngày mà thời gian dừng lại và không trôi đi nữa thì đó là ngày con người rời khỏi thế gian.

Thời gian trôi đi sẽ làm thay đổi mọi thứ, cả con người cũng vậy. Minh chứng cho lời nói đó là em. Em từ một cô bé tám tuổi ngày nào mà bây giờ đã trở thành thiếu nữ tuổi mười lăm. Với đôi mắt to tròn, chiếc mũi cao và khóe môi chúm chím, với mái tóc đen nhánh dài ngang lưng và làn da trắng mịn màng như sữa, em quả thật có thể làm cho các chàng trai phải điêu đứng khi liếc nhìn. Tuy bề ngoài em thay đổi nhưng phẩm chất bên trong con người em thì mãi mãi vẫn thế. Em vẫn ngây thơ và ngốc nghếch như ngày nào, vẫn bị họ hành hạ mà chỉ biết im lặng chịu đựng chứ không dám phản kháng. Và ở tuổi mười lăm này, cuộc đời em sẽ bước sang một trang giấy mới.

Em sẽ không ở gian nhà bếp nữa mà sẽ dọn đến một nơi ở mới hơn. Nơi đó tuy không có nhiều người và em sẽ không bị hành hạ thường xuyên như ở gian nhà bếp. Nhưng đó là một nơi mà em không bao giờ muốn đặt chân đến dù chỉ là nửa bước. Đó là nhà hắn.

Hắn năm nay cũng đã mười chín tuổi rồi, phải đi làm nên không có thời gian để dọn dẹp nhà cửa. Vì vậy, hắn muốn tìm một người giúp việc để làm những công việc lặt vặt trong nhà nên hắn đã bảo Luck đưa em tới. Em đã rất hốt hoảng khi nghe tin đó, chẳng thà cứ để em làm việc ở gian nhà bếp dù phải chịu bao nhiêu khổ cực em cũng cam chịu chứ đừng bắt em phải làm việc ở nhà hắn. Em rất sợ khi ở cạnh một kẻ nham hiểm và độc ác như hắn nhưng em không có sự lựa chọn thứ hai. Vì đó là mệnh lệnh nên em phải gật đầu đi theo vô điều kiện.

Làm việc ở nhà hắn đồng nghĩa với việc em sẽ chạm mặt hắn thường xuyên hơn và đó là điều mà em không bao giờ muốn.

Bảy năm em làm việc không công cho hắn cũng như ở gian nhà bếp thì từ bây giờ, em sẽ được lãnh lương. Hắn nói sẽ trả cho em ba trăm đô la mỗi tháng với điều kiện là em phải làm tốt tất cả các công việc trong nhà. Ba trăm đô đối với em là không nhỏ và từ đó đến giờ em cũng chưa biết lãnh lương là như thế nào. Em chỉ biết là mỗi tháng hắn sẽ trả tiền cho em và em sẽ dành tất cả số tiền mà mình lãnh được để mở một tiệm trà sữa như mình hằng mong muốn khi ra khỏi đây. Điều đó làm em cảm thấy rất vui nhưng mà… hắn nói sẽ trả tiền cho em với điều kiện là em phải làm tốt TẤT CẢ các công việc trong nhà. Như vậy có nghĩa là ngoài các công việc nhỏ nhặt ra thì em phải kiêm luôn việc nấu ăn sao?

Tuy sống ở gian nhà bếp được bảy năm nhưng em chẳng bao giờ được xớ rớ tới chỗ họ nấu ăn cả. Họ chỉ cho em làm những công việc lặt vặt phù hợp với em thôi, và món ăn duy nhất mà em có thể nấu và ăn được là mì.

- Tôi… không biết nấu ăn! – Em đứng trước mặt hắn, thú nhận một cách thật thà đến tội nghiệp.

Hắn nhìn em từ trên xuống dưới một lượt rồi nhẹ lắc đầu nhưng hắn không mắng em. Hắn đã biết trước là em không biết nấu ăn rồi, vì ở gian nhà biếp không bao giờ cho những kẻ nghiệp dư đụng tay vào việc nấu ăn đâu, mà có cho nấu đi nữa thì cũng phải đợi đến tuổi mười tám.

- Về khoản đó cô không cần lo! Đến giờ ăn sẽ có người đem thức ăn tới. Cô chỉ cần làm tốt những công việc còn lại là được. – Hắn đã lớn rồi, cũng nên thay đổi cách xưng hô cho lịch sự hơn một chút chứ nhỉ!

Em nghe hắn nói vậy thì mừng rơn, chỉ thiếu điều là nhảy cẫng lên vì vui sướng mà thôi. Em sẽ làm tất cả các công việc ngoại trừ việc nấu ăn sao? Ôi! Như thế thì còn gì hạnh phúc bằng.

- Cô không cần phải dọn dẹp phòng tôi và có một điều cô cần phải nhớ kĩ là dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không được phép bước chân vào phòng tôi. Cô nhớ chưa? – Hắn vừa nói vừa làm vẻ mặt nghiêm trọng khiến em phải rùng mình.

- Dạ! – Em ngoan ngoãn gật đầu dù không biết nguyên do hắn không cho em vào phòng hắn là gì nhưng tuyệt nhiên em lại không hỏi. Vì em biết biết mình chỉ là đầy tớ thôi nên không có quyền hỏi hay xen vào bất cứ chuyện gì của chủ.

Hắn cho hai tay vào túi, định bước về phòng thì sực nhớ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT