|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nói đến phòng tối và con Franky thì mặt họ liền trở nên biến dạng, mặt cắt không còn một hột máu. Phòng tối đơn giản chỉ là một cách gọi chung chứ không phải chỉ là một phòng tối bình thường như mọi người vẫn nghĩ.
Phòng tối là nơi dành cho những kẻ phản bội lại tổ chức cũng như những người tự ý làm việc mà không được sự đồng ý của chủ hoặc làm trái ý chủ. Trong căn phòng đó có một con trăn rất lớn tên là Franky như Liz vừa nói. Con Franky nó đã ăn thịt rất nhiều kẻ đã phản bội lại tổ chức rồi và nó cũng đang ngày một lớn hơn. Trước khi tổ chức muốn trừng trị ai thì phải bỏ đói con Franky ba ngày, sau đó mới cho nó ăn thịt những kẻ đã làm ô uế tổ chức. Nó là một con trăn rất hung hãn, vì mỗi ngày nó được bác sĩ thú y của tổ chức tiêm cho một mũi thuốc có tên là Foriotaly – thuốc kích thích sự giận dữ. Vì vậy mỗi khi ăn ai, nó đều cắn nát người đó ra thành từng miếng nhỏ rồi mới từ từ thưởng thức. Vì tổ chức muốn những kẻ phản bội ấy phải gánh chịu sự đau đớn trước khi chết và cũng để làm gương cho những kẻ có ý định phản bội. Tổ chức đã xem cách thức làm việc của con Franky qua camera được lắp đặt bên trong. Họ khá hài lòng về sự trừng phạt của mình dành cho những kẻ phản bội, còn một điều nữa là con Franky có một trí nhớ rất tốt, chỉ cần cho nó xem qua hình ảnh của những người mà nó không được phép cắn một vài lần là nó sẽ nhớ ngay.
Liz vừa định quay đi thì Emi nắm tay cậu lại, quỳ xuống van xin. Hành động đó của cô làm bọn người kia phải mở to mắt vì ngạc nhiên, Emi mà cũng có lúc phải quỳ xuống van xin một đứa nhóc chỉ mới mười hai tuổi sao?
Giờ phút này mà còn nghĩ đến sĩ diện thì chỉ có những đứa ngu mới làm thế. Nếu sĩ diện có thể làm cho cô sống thì cô sẽ làm, còn nếu không cô có thể dẹp bỏ sĩ diện qua một bên để còn nhận được một cơ hội sống.
Emi không quan tâm đến những ánh mắt kia, cô chỉ biết là nếu bây giờ cô không làm thế thì mạng sống của cô sẽ bị đe dọa bởi con trăn khổng lồ đang nằm chờ cô trong căn phòng sặc mùi chết chóc kia.
- Cậu Liz! Xin cậu hãy tha cho chúng tôi! Tôi hứa là sẽ không cấm cản Sand gặp cậu nữa. Xin cậu hãy tha cho cái mạng nhỏ bé này của tôi. – Emi lay tay Liz van xin nhưng mãi vẫn không thấy Liz có phản ứng nên cô quay sang bọn người đang đứng chết trân ở kia, ra hiệu cho họ cùng quỳ xuống van xin Liz thì may ra cậu sẽ động lòng mà tha cho họ.
Bọn người kia nhìn Emi rồi gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, sau đó cùng nhau quỳ xuống và đồng thanh nói như đã tập dượt trước:
- Xin cậu hãy rủ lòng thương mà tha cho chúng tôi!
Liz lúc này mới quay lại, sắc mặt vẫn không thay đổi, cậu nói:
- Được thôi! Vậy bây giờ các người biết làm gì rồi chứ?
Emi và những người còn lại nghe Liz nói thế thì liền gật đầu. Họ rời khỏi chỗ Liz rồi đi đến chỗ em. Em đang lau nhà thì nhìn thấy bọn họ đang xồng xộc đi tới, vẻ mặt rất chi là phức tạp nên em không thể đoán được là họ đang vui hay đang buồn. Em dừng việc lau nhà lại rồi đứng nép sang một bên. Emi đứng trước mặt em, giả bộ trưng bộ mặt tươi cười ra nhìn em rồi nói:
- Cậu Liz đang chờ mày ở ngoài cửa kìa, mày mau ra đó đi!
Dù đã cố dỏng tai lên nghe thật kĩ không sót chữ nào nhưng em lại không thể phân tích được những gì mà Emi vừa nói. Cô bảo em đi gặp Liz sao? Em không thể nào tin được! Chẳng phải mấy bữa trước cô đã cấm em không được gặp gỡ hay đến gần Liz sao? Sao bây giờ cô lại thay đổi lời nói lẫn thái độ nhanh như vậy?
Em hơi nheo mắt nhìn Emi, cố tìm ra được lời giải cho mình trên gương mặt ấy nhưng tuyệt nhiên lại không có. Emi cười nhìn em, một nụ cười giả tạo mà cô đã vẽ ra khiến một cô bé ngây thơ như em lại tin là thật. Nếu như không phải cô sợ vào phòng tối thì có cho vàng cô cũng không đối xử mềm mỏng với em như vậy. Càng nhìn em, nhìn cái bộ mặt mà cô cho là giả vờ ngây thơ để lấy lòng người khác kia thì máu nóng trong người cô lại càng sục sôi. Cô muốn bay đến tát thẳng vào gương mặt đó một cái thật mạnh để hả giận nhưng cô lại không thể làm thế, vì Liz đang ở đây. Nếu cô đụng đến em há chẳng phải là cô tự chuốc họa vào thân, dâng mình lên miệng cọp hay sao?
Emi cố kiềm lại cơn tức của mình, “niềm nở” nói:
- Từ giờ mày có thể qua lại với cậu Liz, tao sẽ không cấm cản mày nữa. – Rồi cô giật lấy cây lau nhà trên tay em đưa cho Lina, sau đó giục em – Mày ra nhanh đi! Đừng để cậu Liz chờ!
Em nghe Emi nói vậy thì rất mừng, nhưng em chỉ dám mừng thầm trong bụng thôi chứ không dám biểu hiện ra mặt. Vì em sợ nếu em cười thì Emi sẽ rút lại lời nói lúc nãy.
Em cúi đầu cố che đi nụ cười vui mừng vừa xuất hiện trên môi rồi từ từ đi ra ngoài, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tóe lửa đang nhìn theo.
Em ra gặp Liz với tâm trạng vui vẻ chứ không lảng tránh cậu như mấy bữa trước nữa, vì từ giờ mỗi khi Liz đến tìm em em có thể ra gặp cậu mà không bị ai ngăn cấm. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi là em đã thấy vui rồi.
Liz thấy em ra thì càng mừng hơn, cậu không hiểu sao mình lại rất thương cô bé này, dù cả hai không có máu mủ ruột thịt gì với nhau hết. Cậu chỉ biết là ở bên em, cậu nhận thấy được sự chân thật toát ra từ con người em, chứ không giả dối như những con người mà cậu đã từng gặp trong Leaders. Nhưng cậu chỉ xem em như một đứa em gái thôi và em cũng chỉ xem cậu như một người anh trai.
Cả hai đứng nói chuyện với nhau một lúc rồi Liz rủ em về nhà cậu chơi. Em mỉm cười gật đầu rồi đi theo cậu không một chút do dự. Vì em biết cậu sẽ không đối xử tệ và cũng chẳng làm hại em như những người ở đây đâu. Ở bên cậu, em cảm thấy được sự an toàn tuyệt đối chứ không phải là sự sợ hãi như khi em đứng gần Zin.
Em và Liz cùng nhau bước đi trên con đường hành lang dài rộng mở. Cả hai đều mang tâm trạng rất vui vẻ và thoải mái chứ không như những con người kia: giả dối và ích kỷ lúc nào cũng sống trong sợ hãi. Như thế… thì khó chịu biết mấy!
Đừng bao giờ sống ngược với bản thân mình và cũng đừng bao giờ sống giả dối, vì sự giả dối bao giờ cũng bị phát hiện một khi sự thật được phơi bày. Đó là một chân lí không thể chối cãi.
Chương 6: Ước mơ nhỏ bé và trò chơi mang tên “giải thoát”
Hôm nay em có một buổi sáng rất vui vẻ với Liz. Cậu đã dẫn em đi tham quan nhà và kể cho em nghe về ước mơ sau này của cậu. Cậu nói uớc mơ của cậu là trở thành một bác sĩ giỏi và là một nhà chế tạo ra các loại dược phẩm có công dụng khác nhau để có thể chữa bệnh cho tất cả mọi người, đem lại một cuộc sống bình yên cho họ. Em nghe cậu nói mà thầm ngưỡng mộ vì ước mơ của cậu thật vĩ đại!
Liz dẫn em đến phòng chế tạo và thí nghiệm – nơi mà có rất nhiều chai lọ thủy tinh mang nhiều hình dạng khác nhau và chứa nhiều loại chất lỏng đủ màu trong đó. Em thích thú chạy đến gần hơn để xem, vì tính em rất hậu đậu và bất cẩn nên em chỉ xem thôi chứ không dám đụng vào.
Sau khi đi tham quan nhà xong, cả hai ra phòng khách ngồi chơi. Bác Kimmy đem từ dưới bếp lên một dĩa trái cây và một dĩa bánh quy đặt lên bàn rồi lui xuống, nhường lại không gian yên tĩnh cho hai người.
- Em ăn đi! – Liz lấy một miếng táo đã được gọt vỏ sạch sẽ rồi đưa cho em, miệng không quên vẽ ra một nụ cười thân thiện.
Em cảm ơn Liz rồi đưa tay nhận lấy, ăn một cách ngon lành và tự nhiên như thể em mới chính là chủ nhà này, còn Liz chỉ là khách được mời mà thôi. Vừa ăn mắt em vừa đảo một vòng quanh phòng khách, liếc tới liếc lui như để quan sát thật kĩ căn phòng rộng lớn này. Liz nhìn em mà không khỏi bật cười, cậu lấy một cái bánh quy lên ăn, vừa ăn cậu vừa hỏi:
- Ước mơ sau này của em là gì?
Em nghe tiếng Liz thì vội quay lại nhìn cậu, trả lời một cách vô tư:
- Vì em rất thích uống trà sữa nên ước mơ sau này của em là mở một tiệm trà sữa nhỏ để hằng ngày có thể uống bao nhiêu tùy thích.
Liz bật cười trước câu trả lời hết sức vô tư và hồn nhiên của em. Khác với nhiều người hay mơ về những ước mơ hão huyền, xa vời thì ước mơ của em rất thật và vẻ mặt của em khi nói về ước mơ của mình cũng thật là đẹp. Đối với người khác ước mơ của em tuy nhỏ bé nhưng cậu biết chắc rằng đối với em nó lớn lao như thế nào. Càng nhìn em, cậu không hiểu sao một cô bé đáng yêu và đậm chất thật thà như em lại lọt vào tay một con ác quỷ vô nhân tính như Zin. Nếu như cậu gặp em sớm hơn Zin thì có phải tốt hơn không?
Liz ngừng cười, cậu phải ghi nhớ cái sở thích cũng như ước mơ đáng yêu này của em mới được.
- Vậy em thích uống loại trà sữa như thế nào? – Liz ngả người ra ghế rồi hỏi.
Cũng như lần trước, em hồn nhiên kể ra một loạt loại trà sữa mà em thích cho Liz nghe, nào là trà sữa thạch ca cao, trà sữa thạch thủy tinh nho, thủy tinh dâu, thủy tinh cà phê, vv… Liz nghe xong mà muốn choáng váng mặt mày với em luôn, cậu nghi là tiệm trà sữa sau này mà em mở chắc không yên thân khi có một người chủ như em quá.
Liz không nói gì hết, chỉ nhìn em rồi cười suốt, còn em thì cứ tíu tít nói không ngừng nghỉ. Khi ở bên những người không tốt như Zin, Jane và Emi thì em không bao giờ dám mở miệng nói bất cứ một lời nào. Còn khi ở bên Liz, em có thể tha hồ nói mà không sợ gì cả vì Liz luôn cho em cảm giác an toàn và có thể tin tưởng.
…
Em ở nhà Liz chơi đến chiều,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




