|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
sau khi ăn cơm xong, Liz đưa em về lại gian nhà bếp.
Chia tay Liz ở trước cửa, em đợi cậu khuất bóng hẳn sau dãy hành lang rồi mới mở cửa bước vô nhà.
Bụp!
Em vừa đẩy cửa bước vào được hai bước thì từ trên cửa một thau bột trắng tinh liền đổ ập xuống đầu em, theo phản xạ em vội nhắm mắt lại để bột không rơi vào mắt. Em cứ tưởng ngày hôm nay mình gặp may nhưng không ngờ vận may và vận xui của em đều xảy ra trong cùng một ngày.
Cái thau được làm bằng nhôm sau khi hoàn thành xong “nhiệm vụ” thì liền rời khỏi đầu em và rơi thẳng xuống đất, tạo ra một tiếng “keng” rõ to. Emi và bọn người kia từ dưới bếp đi lên, họ vỗ tay hoan hô vì đã bẫy được em thành công. Họ cùng nhau cười, những tiếng cười hòa lẫn vào nhau tạo ra thứ âm thanh chói tai nghe rất khó chịu. Em nghe tiếng cười thì từ từ mở mắt ra, lấy hai tay phủi phủi bột trên đầu xuống.
Bột theo tay em rơi xuống, trắng xóa hệt như tuyết. Em lấy tay phủi bột trên mặt xuống nhưng nó không những không xuống mà còn dính nhiều hơn. Chắc nhìn em bây giờ tức cười lắm nhỉ! Toàn thân đều được nhuộm thành một màu trắng duy nhất. Nhìn bọn người kia mà xem, họ đang cười trước sự đau khổ của em mà không mảy may ra tay giúp đỡ. Nhưng cũng phải thôi, vì chính họ là người đã bày ra chuyện này mà.
Emi thấy em như vậy thì thích thú, cười hoài không ngớt nhưng cô cảm thấy hình như vẫn còn thiếu thiếu cái gì đó. Đứng nghĩ ngợi một lúc rồi cô quay sang thì thầm vào tai Lina điều gì đó mà khi vừa nghe xong, Lina đã lập tức chạy đi vào nhà vệ sinh. Một lát sau Lina trở lại với xô nước lạnh đang cầm trên tay. Em đưa đôi mắt ngây thơ nhìn họ, trong khi em vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì Emi giật lấy xô nước từ tay Lina rồi chạy thẳng đến chỗ em và nói:
- Để tao giúp mày rửa sạch nhé!
Sau câu nói đó Emi đổ cả xô nước lên đầu em, nhưng em lại không tránh né, chỉ đứng im mặc cho Emi muốn làm gì thì làm.
Nước từ trong xô đổ ập xuống đầu em và tràn lan ra sàn. Nước từ trên đầu em nhiễu từng giọt xuống sàn, hòa nhập vào một vũng nước lớn mà Emi vừa tạo ra. (Nguồn: YenBai.Mobi)Emi nói muốn giúp em rửa sạch bột nhưng nó không những không sạch mà càng làm cho người em bẩn hơn nữa. Nước đã làm cho mái tóc dính bột của em bết chặt vào nhau, rất khó gỡ. Nhìn em bây giờ mà xem, chắc là chẳng ra nổi hình người nữa nhỉ!
Cuộc sống của em ở đây còn khổ và khó sống hơn khi em đi làm ăn xin. Bôn ba ngoài đường đời rộng lớn em có thể học thêm rất nhiều điều, còn ở đây em có thể học được gì ngoài sự im lặng và nhịn nhục? Nếu ngày đó không phải vì tính hiếu kì của em khi đứng quan sát tòa nhà này thì có lẽ bây giờ em đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.
Từ ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ nó là một tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ nhưng mấy ai biết được bên trong nó sẽ như thế nào một khi họ đặt chân vào? Bên ngoài nó có thể được coi là thiên đường nhưng bên trong nó là một địa ngục tối tăm không có chút ánh sáng. Vì vậy, đừng bao giờ vội vàng đánh giá một thứ gì đó khi mà ta chỉ nhìn thấy được vẻ bề ngoài của nó, vẻ bề ngoài chỉ là giả tạo nhằm để che đậy những điều xấu xa, đầy rẫy tội lỗi mà thôi. Còn bên trong mới chính là điều mà chúng ta có thể đánh giá một cách chính xác.
- Hức! Hức!
Từng tiếng nấc nhẹ được cất lên từ dáng người bé nhỏ, nước mắt em bắt đầu men theo khóe mi mà rơi xuống. Bọn người Emi thích thú cười ồ lên khi nhìn thấy em khóc. Em nhìn Emi bằng đôi mắt đẫm lệ, sao cô có thể thay đổi thái độ một cách nhanh chóng như vậy? Mới sáng cô còn rất niềm nở khi nói chuyện với em sao bây giờ lại có thể…?
Em nhẹ lắc đầu, em còn nhỏ lắm, chưa hiểu hết được lòng dạ con người đâu.
Sau khi cười chán chê, cả bọn kéo nhau về phòng. Nhưng trước khi đi, Emi còn dặn em:
- Mày nhớ phải lau cho sạch sẽ chỗ này đó!
Rồi cô bỏ đi, mặc cho em đứng trơ trọi một mình ở đó. Em nhìn theo Emi cho đến khi cô khuất bóng sau cánh cửa của căn phòng mà em không được quyền đặt chân vào.
Em lấy tay lau nước mắt rồi khom người xuống nhặt cái thau và xô nước lên, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Em đặt thau và xô nước xuống rồi chạy đi lấy đồ và khăn tắm, gột rửa hết những vết dơ bám đầy trên người.
Xong xuôi, em bắt đầu lau dọn cái bãi chiến trường do bọn người kia bày ra. Họ chơi em như vậy đã đủ rồi chứ? Nếu chưa đủ thì họ có thể ra đây chơi tiếp, em sẽ đứng yên một chỗ mặc cho họ muốn làm gì thì làm. Nhưng sau khi chơi xong họ chỉ cần để cho em bình yên là được.
…
Tối đó khoảng tám giờ, em chuẩn bị đi ngủ thì được lệnh “triệu tập” của Zin từ miệng Luck. Mỗi lần nghe đến tên hắn là em không khỏi rùng mình. Tại sao em lại không có được một ngày bình yên trọn vẹn chứ? Em chỉ muốn ngủ thôi mà hắn cũng không để cho em được toại nguyện nữa là sao? Thực ra hắn là loại người như thế nào? Có ai cho em biết được không?
Em đi theo Luck đến nhà hắn, hắn đang ngồi xem ti vi nhưng vừa thấy em thì vội tắt ngay, cứ như là hắn sợ em sẽ xem ké vậy.
Em và Luck đến gần hắn nhưng hắn lại không nói gì hết mà chỉ nhìn Luck như truyền đạt ý qua ánh mắt. Luck gật đầu hiểu ý rồi chạy vào nhà bếp bế một con mèo nhỏ từ dưới đó lên, đặt xuống chỗ em đang đứng. Em mở to đôi mắt của mình ra để nhìn con mèo ấy, nhưng em vốn tối dạ nên không biết ý của hắn là gì. Không phải hắn định cho em con mèo này chứ?
Hắn nhìn em bằng nửa con mắt rồi lấy khẩu súng Anaconda màu bạc được đặt bên hông ra. Đặt khẩu súng xuống đất, hắn đẩy mạnh về phía em. Khẩu súng đụng vào chân em làm em sợ hãi phải lùi ra sau vài bước. Hắn nhìn em, nhếch môi rồi nói:
- Khẩu súng đó đã được lên đạn rồi, nếu mày có thể cầm nó bắn chết con mèo kia thì ngay ngày mai tao sẽ cho mày được tự do và sẽ trả lại sợi dây chuyền cho mày. Còn không thì mày phải làm việc tiếp cho tao theo thời hạn.
Hắn nói rồi giơ sợi dây chuyền của em lên, đưa qua đưa lại nhằm khiêu khích thị giác của em. Những lời hắn nói vừa nãy em không thể nào cho vào bộ óc vốn không thông minh của mình được. Quả thật là em nuốt không trôi những gì mà hắn vừa nói. Hắn nói hắn sẽ cho em được tự do và trả lại sợi dây chuyền cho em sao? Em có nên tin một con người như hắn không? Nếu như lời hắn nói là thật thì em có thể nhảy cẫng lên vì vui mừng không?
À, mà khoan đã. Hình như em đã quên mất câu đầu mà hắn nói rồi thì phải. Hắn bắt em phải bắn chết một con mèo đáng yêu như thế sao? Bàn tay em sinh ra là để làm việc tốt chứ không phải việc xấu nên em không thể làm như thế được, KHÔNG ĐỜI NÀO!
Em đã quyết tâm như thế nhưng nhìn lại sợi dây chuyền của ba tặng đang bị hắn làm thành đồ chơi đưa qua đưa lại thế kia thì những ý nghĩ ban đầu của em vụt mất. Em nhìn khẩu súng dưới chân, bàn tay không yên vị của em từ từ nhặt khẩu súng ấy lên và nhắm thẳng vào con mèo xấu số kia. Khẩu súng hơi nặng nhưng em vẫn cố cầm cho vững. Trước mặt em là một con mèo còn rất nhỏ, nó đang nhìn em bằng ánh mắt tinh nghịch như muốn chơi đùa cùng em. Em cắn chặt răng vào nhau để cố không cho mình bị dao động bởi ánh mắt kia.
“Mày đừng nhìn tao như thế, tao chỉ bị ép buộc thôi. Xin lỗi mày!”
Em mong rằng suy nghĩ của em, con mèo kia có thể nghe thấy và thông cảm cho em. Nhưng không, khi nhận thấy khẩu súng ấy đang chĩa thẳng vào nó, ánh mắt nó dần trở nên buồn bã. Nó nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp nhưng em lại nhắm tịt mắt xem như mình không nhìn thấy gì cả. Zin mân mê sợi dây chuyền trên tay rồi thích thú nhìn em. Luck yên vị đứng kế bên hắn, chắp hai tay ra sau lưng và chờ xem trò vui.
Em lấy hết can đảm mở mắt ra nhìn nó, cố dặn lòng mình là không được thương tiếc. Dù sao nó cũng chỉ là một con mèo thôi mà, không sao đâu!
Nghĩ vậy, ngón tay nhỏ nhắn của em từ từ chạm vào cò súng, từng chút từng chút gạt lùi nó về phía mình. Liệu em sẽ đủ can đảm để bóp cò chứ?
Em sẽ bắn chết con mèo để lấy lại sợi dây chuyền và được tự do hay em sẽ cố gắng làm việc tiếp cho hắn và chịu cực khổ để đổi lấy sự sống cho con mèo đáng thương kia?
Liệu em sẽ là thiên thần hay ác quỷ đây?
Đôi tay em run run khi chạm vào cò súng, cảm xúc trong em bây giờ đang rất phức tạp. Em không biết mình nên vui hay nên buồn, nên cười hay nên khóc đây?
Bản tính em xưa nay vốn hiền lành, đến con kiến em còn không nỡ giết chứ đừng nói chi là con mèo kia. Nhưng em không còn lựa chọn nào khác, nếu em giết nó thì em sẽ được giải thoát khỏi cái địa ngục tối tăm này, em sẽ không phải chịu khổ, không bị hắn hay bọn người của Emi hành hạ nữa. Còn nếu em không giết thì cuộc đời em sẽ trôi về đâu trong những tháng năm sắp tới? Vì vậy, một là nó chết, còn hai là em chết.
Nhưng càng nhìn vào đôi mắt đáng thương kia, thì em lại không nỡ ra tay. Sao em có thể vì bản thân mà ích kỉ như thế? Giết đi một con mèo vô tội thì chẳng phải em sẽ trở thành một kẻ độc ác sao? Em sẽ nguyện trở thành một kẻ độc ác để cứu lấy bản thân mình hay em sẽ làm một người tốt để tiếp tục chịu khổ đây?
Khó nghĩ quá!
Trong đầu em đang đấu tranh tư tưởng mãnh liệt không biết có nên giết hay không. Em nhắm mắt rồi lại mở ra không biết bao nhiêu lần. Bất chợt em đưa mắt nhìn hắn nhưng hắn lại không nhìn em. Hắn vẫn đang mân mê sợi dây chuyền của em trên tay,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




