|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tiếng mang theo phần giận dữ của hắn nên cô đành hạ tay xuống. Quay người, cô vùng vằng bỏ đi mang theo cục tức trong lòng.
Jane đi ngang qua gian nhà bếp – nơi mà em đang ở và làm việc. Đang chán nản và cảm thấy tức vì chuyện lúc nãy thì Jane bắt gặp em đang đứng lau sàn hành lang ở trước cửa. Thấy em lạ mắt cô đoán là người mới được đưa vào vì từ trước đến giờ ở gian nhà bếp không hề có trẻ con. Đứng nhìn em một lúc, tự dưng cô lại muốn xả hết tức giận của mình vào con người này. Cô hếch nhẹ khóe môi mình lên tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý rồi bước đến chỗ em.
Em không hay biết là có một mối hiểm họa đang đe dọa mình nên cứ tiếp tục làm công việc lau sàn.
Em đang lau thì bị một bàn chân
chân của ai đó giẫm lên miếng lau, làm cho nó không nhúc nhích được. Em ngước mặt lên nhìn chủ nhân của bàn chân nhỏ nhắn ấy. Đập vào mắt em là hình ảnh một cô bé rất xinh xắn, từ cách ăn mặc cho đến phong thái em đoán chắc Jane là con của một người có quyền thế ở trong tòa nhà này nên em đứng im mà không dám hó hé tiếng nào.
Jane vẫn giữ miếng lau nhà dưới chân, cô đứng chống hai tay lên hông và nhìn em với vẻ mặt kênh kiệu, cô hỏi:
- Mày mới vào làm hả? Tên gì?
- Dạ! Tên Sand! – Em lí nhí trả lời.
Sand? Ha ha ha! – Jane bật cười ha hả khi nghe đến tên em. Một cái tên thật nhỏ bé rất giống với thân phận hiện giờ của em. Em cũng biết là khi em nói ra tên đó thì chắc hẳn cô sẽ cười, vì ai đời lại có cái tên kì lạ như vậy!
Em cúi gằm mặt xuống không dám nhìn con người quyền quý đang đứng trước mặt. Đứng trước những người giàu sang em không bao giờ có cơ hội ngẩng đầu lên, vì em so với họ là một cái cây con nằm trong cả một khu rừng rộng lớn.
Jane thấy em cúi mặt xuống thì vội nâng cằm em lên, hành động này rất giống với khi em mới gặp hắn. Phải chăng người giàu có luôn làm thế mỗi khi họ gặp những người thấp kém hơn mình?
Jane nhìn vào đôi mắt to tròn không dám chớp lấy một lần của em rồi buông ra một câu khinh người không kém hắn lúc đó:
- Cái tên này… xứng với mày lắm! Ha ha ha!
Nói rồi Jane hất cằm em qua một bên và dời chân khỏi miếng lau nhà. Cô bước tới xô nước dơ được đặt kế bên em, giơ chân lên và đá một phát thật mạnh rồi đủng đỉnh bỏ đi. Xô nước chịu một lực mạnh tác động nên bắn lên tung tóe và đổ đầy ra sàn. Áo em bị nước văng trúng nên bị ướt một mảng. Cái thứ chất lỏng đục ngầu chạy dài theo đường hành lang và vây lấy đôi chân nhỏ nhắn của em. Em khẽ ngọ nguậy những ngón chân xinh xắn để chúng không làm bẩn chân em thêm một chút nào nữa. Công sức em lau từ lúc dọn dẹp nhà cửa xong đến giờ coi như là dã tràng xe cát.
Nhìn theo cái dáng đi kênh kiệu của Jane mà em chỉ biết lắc đầu thở dài. Em dựng cái xô lên và dùng cây lau nhà quơ qua quơ lại xuống sàn để nước thấm vào miếng lau rồi vắt vào trong xô. Em phải lau lại cái hành lang này lần hai mà không nói lấy một lời phàn nàn. Một phần vì em đã quen với những công việc lặt vặt này và cách họ vẫn thường đối xử với em rồi, phần còn lại là vì em không có tư cách để phàn nàn với họ.
Thành phố Mỹ trút bỏ lớp áo màu đen của đêm khuya và khoác lên mình một bộ áo mới toanh của sớm mai bình minh. Những giọt sương đêm đâu đó vẫn còn đọng lại trên lá, làm cho chúng căng tràn sức sống. Từng đàn chim nhạn tự do chao liệng trên bầu trời xanh bao la, bát ngát và những đám mây trắng trôi bồng bềnh theo làn gió mát của buổi sớm. Tất cả đều góp phần vẽ ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ mà không có một bức tranh nghệ thuật nào có thể sánh bằng.
Một chú chim sơn ca nhẹ nhàng đặt đôi chân nhỏ bé của mình lên cành cây, ngân nga một vài giai điệu như đón chào một ngày mới. Những người đi đường lúc đầu vẫn còn đang thưa thớt thì bỗng chốc đã trở nên đông đúc hơn. Người người hối hả, vội vã đua nhau đi lại trên con đường dài quen thuộc của mình và làm những công việc thường ngày họ hay làm. Người thì lo đi chợ về để nấu bữa ăn sáng cho gia đình. Kẻ thì lo đi làm để kiếm thêm thu nhập hằng tháng. Họ tất bật ngược xuôi cũng chỉ mong có được miếng ăn cho vào miệng và tiền dành dụm để chi tiêu cho những việc cần thiết.
Trong khi đó, những con người nhàn rỗi, ăn không ngồi rồi chỉ biết tìm cách cướp giật của cải của người khác vẫn còn đang ngon giấc trên những chiếc giường êm ái. Họ không thèm quan tâm đến những gì diễn ra xung quanh, cũng như không biết lo toan mọi thứ. Họ chỉ chui rúc trong thế giới màu đen đầy quyền lực do họ tạo ra, thi thoảng lại mở một cuộc họp để tìm cách cho những kế hoạch sắp tới. Những hạng người bất lương như vậy mà đất nước Mỹ vẫn còn chỗ cho họ dung thân sao?
…
9 giờ sáng
Ngồi ở nhà mãi cũng chẳng biết làm gì nên Liz quyết định đến tìm em.
Trên đường đi, cậu không thể ngừng suy nghĩ về việc em đột nhiên tránh mặt cậu mà không có bất cứ một lí do nào cả. Chẳng phải trước đó, cả hai đã trò chuyện với nhau rất vui vẻ hay sao? Sao bây giờ em lại trở nên xa lánh cậu như thế? Hay là… có người buộc em phải làm vậy?
Hàng loạt câu hỏi cứ hiện ra trong đầu cậu, càng nghĩ bước chân cậu càng trở nên vội vã hơn. Hôm nay nhất định cậu phải tìm hiểu cho ra lẽ mọi chuyện.
Vừa đến trước cửa của gian nhà bếp, cậu đã thấy Emi và một vài người cùng phòng đang nói chuyện gì đó với nhau, nghe loáng thoáng là hình như có tên cậu và em trong đó.
Cậu vội núp vào mép tường và bắt đầu nghe ngóng cuộc trò chuyện của họ, mặc dù cậu biết nghe lén là không đúng nhưng nếu chuyện gì mà có liên quan đến cậu hay những người mà cậu yêu thương thì dù là sai cậu vẫn sẽ làm.
- Chị hai! Sao mấy hôm trước cậu Liz đến tìm nó mà nó lại trốn vào nhà vệ sinh vậy chị? Hôm bữa em định hỏi nhưng công việc lu bu quá nên em quên. – Lina vừa hỏi vừa chỉ tay về phía em đang lau nhà, rồi quay lại hỏi tiếp – Bộ cậu Liz làm gì nó hả chị?
Vừa nghe đến câu này, gương mặt Liz bỗng chốc đã trở nên đỏ ngầu, tay bóp chặt lại tạo thành hình nắm đấm. Nhưng vì là một người có tính kiềm chế và kiên nhẫn cao nên Liz cố gắng hạ cơn giận của mình xuống để nghe hết câu chuyện đang dang dở, rồi có gì giải quyết luôn một thể.
- Cậu Liz không làm gì nó hết! Là do tao cấm không cho nó gặp cậu ấy thôi. – Emi vừa nói vừa vênh mặt lên ra vẻ ta đây là người có quyền.
- Thiệt vậy hả chị? Mà sao chị lại cấm nó vậy? – Một người khác hỏi.
- Vì thân phận nó thấp kém nên tao không cho nó đến gần cậu ấy. – Emi khoanh tay trước ngực, trả lời một cách vô tư.
- Là vậy sao?
Một giọng nói trầm trầm nửa quen nửa lạ cất lên, tuy không mấy uy quyền nhưng cũng đủ làm cho bọn người thích tám chuyện kia im bặt. Riêng chỉ có Emi là vẫn nói, vì cô không biết người vừa mới lên tiếng là ai nên cứ thế mà “ừ” một tiếng chắc nịch.
Lời nói của Emi vừa dứt cũng là lúc Liz quyết định bước vào. Câu chuyện vừa nãy của bọn họ và câu hỏi cậu cố ý hỏi đã giải tỏa được mọi thắc mắc trong lòng cậu. Thì ra em tránh mặt cậu là vì bị cấm cản chứ không phải là em không muốn gặp cậu. Em thật là ngốc! Sao không nói cho cậu biết mà lại âm thầm lảng tránh cậu như vậy chứ? Haiz! Thật là ngốc hết chỗ nói!
Emi và những người khác ngạc nhiên đến nỗi phải há hốc mồm khi nhìn thấy Liz, cả bọn đứng im như tượng, ú ớ vài chữ không thành câu. Emi là người sợ hãi nhất vì cô chính là người dẫn chuyện trong câu chuyện của em và cậu.
Liz đứng trước mặt bọn họ, vẻ mặt không chút biểu cảm. Cậu đã cố lắm mới không nổi giận lên với họ, nhưng nếu họ không giải quyết xong chuyện này thì với quyền lực và địa vị của cậu trong tòa nhà này cũng đủ khiến cho họ phải thân tàn ma dại, chết không toàn thây.
Sau khi đứng hình mấy mươi giây thì Emi mới lên tiếng hỏi, vẻ mặt của cô như không có chút sinh khí:
- Cậu Liz! Có chuyện gì mà cậu đến đây vậy ạ?
Dù trong lòng đang rất sợ nhưng cô vẫn giữa bình tĩnh để nói trọn câu.
- Cô biết rồi mà còn hỏi tôi à? – Liz nhướn mày nhìn cô, từng câu từng chữ được phát ra với âm vực nhất định, không quá cứng cũng không quá mềm nhưng cũng đủ làm cho Emi chết đứng.
- Cậu Liz! Cậu… cậu nói gì tôi không hiểu? – Mặc dù Liz không nói thẳng ra ẩn ý bên trong nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cho Emi chột dạ.
Những người còn lại sợ quá nên cũng hùa theo, vẻ mặt xanh như tàu lá chuối:
- Dạ đúng đó cậu Liz! Cậu nói gì chúng tôi không hiểu?
- Đến giờ mà các người vẫn còn không chịu nhận sao? Rằng các người đã cấm không cho Sand gặp tôi. Ai cho các người có cái quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi? Hay các người rảnh rỗi quá không có chuyện gì làm nên mới bày ra cái việc này? – Liz tức giận tuôn ra một hơi không ngừng nghỉ, làm cho bọn người của Emi chỉ biết đứng im mà không dám nhúc nhích. Tiếng nói của cậu có hơi lớn nhưng cũng may là em đang ở tận nhà trên nên không thể nghe được, nếu không thì em sẽ tránh mặt cậu luôn vì em mà cậu phải làm lớn chuyện. Liz cố trấn tĩnh mình lại rồi nói tiếp – Nếu mấy người không giải quyết cho xong chuyện này thì hãy ở đó mà đợi lệnh vào phòng tối của tổ chức đi. Con Franky nó cũng đã đói ba ngày rồi, cũng nên cho nó ăn một chút “thịt” chứ nhỉ!
Bọn người của Emi nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




