watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5417 Lượt

chỗ khác, khuất khỏi tầm nhìn của họ.

Em đã đi được một lúc rồi mà họ vẫn còn ngẩn ngẩn ngơ ngơ ở đó, miệng ngậm chặt đôi đũa không buông. Emi thấy tình hình không được ổn cho lắm, cô lên tiếng kéo bọn họ trở về thực tại:

- Nè, nó đi rồi. Tụi bây làm gì mà nhìn theo nó hoài vậy?

Nghe tiếng của Emi thì họ mới hoàn hồn, cuộc xì xầm bàn tán về em bắt đầu vang lên:

- Chị hai! Hình như nó có vấn đề về thần kinh đó. – Lina vừa nói vừa đưa ngón trỏ lên ngang đầu xoay xoay mấy vòng làm hành động minh họa.

- Ừhm, tao cũng nghĩ vậy. – Emi gật gù.

- À, hay là chị cho nó vài miếng rau vào tô cơm trắng của nó đi. Rau có rất nhiều chất, có thể khiến cho đầu óc nó bình thường lại đó chị. – Một người khác không ngần ngại nêu lên “sáng kiến” của mình với Emi.

- Phải đó chị hai! – Cả phòng cùng đồng thanh reo lên.

Emi đặt chén cơm xuống rồi xoa xoa cằm suy nghĩ. Nói thật thì cô rất ghét em, đến cả một miếng rau cũng không muốn cho em chứ đừng nói chi là vài miếng. Nhưng nếu lỡ em bị gì thì cô biết ăn nói sao với Zin đây? Cô mà làm cho hắn nổi giận thì chỉ còn cách là cuốn gói ra khỏi đây, nhưng như vậy thì chẳng có lợi gì cho cô cả. Thôi thì đành ngậm đắng nuốt cay mà làm người tốt một lần vậy.

Nghĩ thế, cô liền lấy đũa gắp vài miếng rau xanh bỏ vào tô cơm của em. Mức độ tốt bụng của cô chỉ dừng lại ở đó thôi chứ không hơn. Vừa lúc đó thì em bước vào, trả cây lược về lại chỗ cũ rồi đi đến chỗ Emi chờ lấy cơm ăn.

Emi liếc em một cái rồi đưa tô cơm đầy ắp rau cho em. Em cố mở mắt thật to để nhìn tô cơm trên tay Emi, thỉnh thoảng lại dụi mắt vài cái để chắc rằng em không nhìn lầm. Một tháng qua, cô chỉ toàn cho em ăn cơm trắng sao hôm nay đột nhiên cô lại tốt với em như vậy?

Em thực sự không dám tin vào mắt mình nên cứ đứng chết trân ở đó. Emi cầm tô cơm từ nãy giờ muốn mỏi cả tay mà em thì lại cứ đơ ra như người mất hồn. Cô bực mình quát lên:

- Bây giờ mày có cầm hay là không?

Em giật bắn mình, vội cầm tô cơm từ tay Emi rồi ra chỗ mà em vẫn thường ngồi ăn. Em vừa ăn vừa cười mỉm làm cho mọi người trong phòng càng nghi ngờ về thần kinh của em hơn. Họ đâu biết là em hoàn toàn bình thường, chỉ là em hơi vui vì bữa ăn “thịnh soạn” hôm nay của mình thôi.

Kết thúc bữa ăn sáng với tâm trạng vui vẻ, em chuẩn bị bắt tay vào công việc rửa chén – một công việc mà em cho là cực hình đối với em. Mỗi ngày rửa chén là mỗi ngày em đều bị Emi cho vài cái tát tay lên mặt, vì tính hậu đậu và bất cẩn của em mà làm cho biết bao nhiêu chén dĩa trong nhà bếp đều lần lượt không cánh mà bay. Nhưng hôm nay, em sẽ cố gắng để không làm tổn hại thêm bất cứ cái chén nào nữa.

Ngồi trên cái ghế nhựa thấp, em lấy chai nước rửa chén chế một ít vào miếng muốt rồi cầm từng cái dĩa lên, chà xung quanh nó cho thật sạch rồi bỏ vào thau nước lớn kế bên. Từng thao tác em làm rất nhẹ nhàng chứ không nhanh như những “đồng nghiệp” xung quanh. Đi từ cái chén này rồi đến cái dĩa khác, em khá hài lòng về việc làm hôm nay của mình. Tất cả đều thuận lợi.

Nhưng sự thuận lợi của em chỉ đến đây thôi khi em để tuột tay làm cho cái dĩa rơi xuống sàn.

Xoảng!

Cái dĩa vừa mới nãy còn nguyên vẹn mà giờ nó đã biến thành một đống mảnh vỡ nhỏ nằm rải rác khắp sàn. Emi nghe thấy tiếng động quen thuộc nên từ nhà trên chạy xuống, gương mặt cô hằm hằm nhìn thảm cảnh trước mặt rồi lại nhìn em. Cô biết thế nào ngày hôm nay cũng không ngoại lệ mà.

- Con điên kia! Mày định đập bao nhiêu cái dĩa trong nhà bếp này nữa thì mới chịu ngưng đây hả?

Mỗi lần em làm bể một cái chén hay một cái dĩa thì không chỉ Emi mà cả những người xung quanh đều xúm lại mắng mỏ em hết lời. Nhưng hôm nay chỉ có một mình Emi là lên tiếng mắng em thôi, còn những người xung quanh thì không. Vì có lẽ họ đã quá quen với việc hằng ngày em đều đập một cái chén hay một cái dĩa rồi, và họ cũng đã quá nhàm vì những lời mắng mỏ của họ chẳng có tác dụng gì với em hết.

Em vội nhúng tay vào thau nước sạch cho hết bọt xà bông dính trên tay rồi đứng dậy, cúi đầu xuống chờ sự trừng phạt của Emi. Nhưng đợi mãi mà em vẫn không thấy động tĩnh gì ở cô nên em ngẩng đầu lên xem thử. Emi đã đi từ lúc nào rồi mà em không biết, đảo mắt nhìn quanh một lượt nhưng vẫn không thấy cô đâu hết. Em thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xuống rửa tiếp những cái chén còn lại.

Hôm nay đúng là một ngày may mắn của em. Em mong ngày may mắn này sẽ còn kéo dài nữa chứ không phải chỉ có ngày hôm nay.

Cái thở phào nhẹ nhõm của em vừa thực hiện không được bao lâu thì em lại bắt đầu trở nên căng thằng khi nhìn thấy Luck bước vào. Em nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh và làm tiếp công việc đang dang dở. Em không mong lần này Luck lại đến tìm em.

- Thiếu gia có việc muốn “nhờ” ngươi?

Em giật bắn mình khi nghe thấy giọng nói mà em không bao giờ muốn nghe, đặc biệt là nó đang dành cho em. Em ngước mặt lên nhìn Luck, y cũng nhìn lại em với gương mặt không chút biểu cảm. Thì ra, y cũng lạnh lùng như người chủ của y vậy.

Mà khoan đã, lúc nãy y nói là Zin có việc muốn nhờ em sao? Hắn có biết bao nhiêu người hầu kẻ hạ sao hắn không nhờ mà lại nhờ em? Điều này khiến em không thể nào tin được.

- Nhưng tôi còn phải…

- Cứ để đấy sẽ có người làm thôi! Đi nhanh lên! Thiếu gia đang đợi.

Em vừa định nói là phải rửa cho xong đống chén này rồi mới đi nhưng chưa kịp nói hết câu thì Luck đã chặn ngang nói thay cho em. Em muốn kéo dài thời gian để không phải gặp hắn nhưng Luck không cho em làm điều đó. Em không còn cách nào khác nên đành phải đi theo y.

Những người xung quanh nhìn theo hai người họ một lúc rồi quay về với công việc của mình. Không nên để ý đến chuyện của người ta thì hơn.

Lần gặp này không phải ở nhà riêng của hắn nữa mà ở hồ bơi trong khuôn viên tòa nhà. Hắn đang nằm trên cái ghế dựa xếp dài màu nâu đen, trên người chỉ mặc duy nhất có cái quần bơi ngang đùi chứ không mặc gì hơn. Hắn đang nhâm nhi ly pepsi trên tay dưới bóng mát của cây dù lớn che chắn phía trên. Trông hắn có vẻ ung dung tự tại quá nhỉ!

Luck dẫn em đến chỗ hắn, suốt dọc đường em chỉ cúi đầu mà không một lần ngẩng lên. Em đang lo lắm! Không biết hắn định làm gì em nữa đây?

- Thiếu gia! Tôi đã đưa nó tới rồi.

Hắn vội đặt ly nước lên bàn rồi nhìn Luck, sau đó lại nhìn sang em đang e dè đứng kế bên. Mắt hắn chạm ngay vào bộ pijama mà em đang mặc, trong đầu đang thắc mắc là tại sao em lại có bộ đồ đó?

Thắc mắc của hắn được giải đáp trong giây lát khi hắn nhớ đến cái lần mà Liz cõng em từ nhà hắn về. Lúc đó người em đã ướt đẫm máu vì những vết roi trên tay Luck gây ra nên cần phải thay đồ và chữa trị vết thương. Chắc hẳn là Liz đã cho đồ em mặc và giúp em bôi thuốc vì hắn biết Liz là một người tốt, chứ không như hắn – một con quỷ độc ác và vô nhân tính.

Hắn lắc đầu xua tan đi ý nghĩ điên rồ của mình, khi không lại quan tâm em mặc đồ gì làm chi?

Hắn dùng ngón trỏ ngoắc ngoắc em lại gần. Vì hắn đang nằm thấp hơn em đang đứng nên dù có cúi đầu thì em vẫn có thể nhận biết được là hắn đang gọi em. Em từ từ bước lại chỗ hắn và đợi lệnh.

- Trong lúc bơi, tao đã lỡ làm rớt chiếc khuyên tai xuống đó rồi nhưng lại không biết nó nằm ở đâu. Vì vậy, mày hãy giúp tao tìm lại chiếc khuyên tai đó đi.

Lời hắn nói như sét đánh ngang tai, em không thể tin vào những gì mà mình nghe được từ miệng hắn. Hắn bắt em phải xuống hồ bơi rộng lớn đó chỉ để tìm lại chiếc khuyên tai nhỏ xíu cho hắn sao? Làm sao em có thể làm được điều đó trong khi… em lại không biết bơi?

Mà thực chất thì trên người hắn cũng chẳng có một giọt nước nào để chứng tỏ là hắn đã bơi cả.

Em ngậm ngùi nhìn xuống hồ bơi, mắt em mở to hết cỡ để nhìn những vật thể lớn nhỏ đang trôi lềnh bềnh dưới đó.

Gì thế kia? Em không nhìn nhầm chứ? Sao lại có nhiều đá lạnh thế này?

Em vẫn giữ nguyên đôi mắt đó quay sang nhìn hắn, nhưng hắn lại ngoảnh mặt nhìn đi hướng khác. Hắn biết là em đang thắc mắc tại sao lại có nhiều đá lạnh ở dưới hồ bơi nhưng hắn không muốn trả lời. Mà cần gì phải thắc mắc, em nhìn như vậy mà vẫn không hiểu là hắn đang muốn hành hạ em sao?

- Nhưng…

- Không nhưng nhị gì hết, mày mà không tìm lên được cho tao thì đừng trách.

Hắn biết là em đang muốn nói gì nhưng lại không cho em nói, vì không ai có quyền từ chối hay ý kiến gì với việc làm mà hắn đưa ra, dù người đó có là ai đi chăng nữa thì cũng không có quyền.

Mắt em bắt đầu ngân ngấn nước, em phải làm gì bây giờ? Luck nói hắn có việc muốn nhờ em, vậy cái nhờ mà hắn nói là bắt em phải nhảy xuống cái hồ sâu 1m80 đó để tìm “viên ngọc quý” dâng lên trả lại cho hắn sao?

Em bước đến cầu thang của hồ bơi, quay người lại rồi từ từ bước xuống. Nhưng chân em vừa chạm đến nước thì lập tức rút lên lại. Sao buổi sáng mà nước hồ lại lạnh như thế này?

Em nhìn xuống hồ, nhìn những viên đá lạnh ở dưới đang dần tan ra hòa vào dòng nước mát có màu xanh của hóa chất thì mới biết được. Nếu như em nhảy xuống đó mà không ai cứu em thì em sẽ…

Hắn ngồi trên bờ đưa đôi mắt thú thích nhìn xuống em. Luck đứng kế bên hắn, chắp tay để sau lưng và chờ, vì y biết chỉ một chút nữa thôi

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT