|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
không biết cách sử dụng. Gắp một miếng thịt bò, em chưa kịp đưa lên miệng thì nó lại rớt xuống. Em cố thử lại một lần nữa nhưng không được. Liz thấy vậy, cậu liền đặt chén cơm mình đang ăn dở xuống, chạy đi lấy cái muỗng ở trên kệ bếp rồi đưa ra trước mặt em, từ tốn nói:
- Lần sau em đừng như thế nữa, đừng cố làm việc gì mà mình không biết làm.
Rồi cậu đặt cái muỗng xuống bàn và trở về chỗ ngồi của mình.
Em nhìn Liz với đôi mắt biết ơn. Em không biết tại sao cậu lại hiểu em đến thế trong khi chính em còn không biết là em đang muốn gì và nghĩ gì nữa mà.
Em bỏ đôi đũa xuống rồi cầm cái muỗng đang yên vị trên chiếc bàn lên. Múc một muỗng cơm thật to rồi cho vào miệng, em dùng hết sức mình để nhai nó. Em ăn chưa hết muỗng này thì lại múc thêm muỗng khác. Liz nhìn em chăm chăm, cậu nghĩ là em sợ cậu giành ăn với em nên em mới ăn vội như vậy. Nhưng cậu đã nghĩ sai rồi, sở dĩ mà em ăn nhiều như thế là vì em muốn tìm lại mùi vị của ngày xưa, mùi vị mà em đã từng ăn khi bên cạnh ba mẹ em nhưng tuyệt nhiên em lại không tìm được mùi vị đó ở đây. Thức ăn tuy giống nhưng mùi vị lại không, có lẽ… em sẽ không bao giờ cảm nhận lại được mùi vị đó nữa, KHÔNG BAO GIỜ!
…
Sau khi cả hai ăn xong, Liz dẫn em về lại gian nhà bếp.(Nguồn: YenBai.Mobi) Trên đường đi, em cố ghi nhớ lại con đường này để sau này dễ đi lại nhưng con đường vừa dài lại vừa nhiều ngã rẽ rất khó để một cô bé tối dạ như em nhớ được. Mà chắc có đi đến mười lần thì em cũng không thể nào tiếp thu vào bộ óc bé nhỏ của em được đâu.
Liz quay sang em, thấy mặt em bắt đầu trở nên nhăn nhó thất thường, cậu hỏi:
- Có chuyện gì mà trông em có vẻ khó chịu thế? Bộ vết thương còn đau à?
Em đưa đôi mắt đáng thương nhìn Liz rồi gật đầu. Cảm giác nhói lên ở lưng khiến em không tài nào chịu được. Từng bước chân mà em đi càng làm cho vết thương có cơ hội để hành hạ em hơn. Em nắm chặt túi đồ và cắn chặt môi lại với nhau để đè nén cho cơn đau giảm đi. Liz cũng biết là em đang đau lắm nhưng cậu không biết phải làm gì hơn ngoài việc an ủi em bằng lời nói:
- Em đừng lo! Nghỉ ngơi vài ngày là vết thương sẽ hết đau thôi.
Đáp lại lời nói của Liz chỉ là sự im lặng từ em. Chắc là cậu không biết chuyện gì đã xảy ra ngay khi lần đầu tiên em bước chân vào gian nhà bếp nên cậu mới nói thế. Nếu như em về đó mà có thể nghỉ ngơi dù chỉ là nửa ngày thôi thì đó đúng là chuyện lạ đối với em. Ngay bây giờ, em có thể nói cho Liz biết tất cả mọi chuyện đã xảy ra để cậu có thể giúp đỡ cho em, nhưng suy nghĩ lại thì em không nên làm thế. Liz đã giúp em như vậy là quá đủ rồi, em không nên làm phiền cậu nữa. Với lại, em không phải là một đứa mách lẻo hễ khi chuyện gì xảy ra thì lại co giò chạy đi méc.
Cả hai im lặng suốt quãng đường đi cho đến khi về tới gian nhà bếp.
Dừng lại ở trước cửa bếp, Liz dặn em vài điều rồi bước đi. Vừa lúc đó, Emi từ trong nhà bước ra. Cô thoáng thấy bóng dáng Liz vừa khuất sau dãy hành lang rồi lại nhìn em đang đứng e dè trước cửa không dám vào. Cô nhìn bộ đồ mà em đang mặc rồi nhìn xuống túi đồ mà em đang cầm, đôi mày cô chợt nhíu lại. Đứng khoanh tay dựa lưng vào tường, cô bắt đầu tra hỏi em:
- Đồ ở đâu mà mày mặc và đem về thế?
Em nhìn Emi, nhìn thấy đôi mắt sắc lẹm của cô đang chỉa vào người em. Em sợ hãi vội cúi đầu xuống, nhỏ giọng trả lời:
- Dạ, của anh Liz!
- Của anh Liz! – Emi trề môi nhái lại giọng nói của em rồi sau đó hỏi tiếp – Bộ mày thân với cậu Liz lắm hay sao mà cậu ấy cho đồ mày mặc? Hay là… mày dụ dỗ cậu ấy?
Hai câu hỏi đó của Emi em không trả lời được, hay nói đúng hơn là em không biết phải trả lời như thế nào cho đúng nữa. Em và Liz chỉ mới quen nhau đây thôi nên không thể cho là thân. Hơn nữa, em lại không dụ dỗ Liz bất cứ điều gì như cô nói, là do Liz tốt bụng muốn giúp đỡ em thôi. Nếu đã như thế thì hai câu hỏi đó của cô em phải trả lời làm sao đây?
Sự im lặng của em làm cho Emi nghĩ là cô đã nói đúng, ánh mắt cô bắt đầu trở nên sắc bén hơn. Cô đứng thẳng người lại, nâng cằm em lên và không ngần ngại tát thẳng vào gương mặt bầu bĩnh của em.
Chát!
Cái tát mạnh của Emi làm em ngã xuống đất, túi đồ em đang cầm trên tay cũng văng ra một góc. Sự va chạm mạnh giữa người em và đất làm ảnh hưởng đến vết thương chưa hết đau ở lưng em. Sự đau đớn đang được em biểu hiện rõ đến từng chi tiết trên mặt. Cái thứ chất lỏng mờ đục trong mắt em lại bắt đầu ứa ra nhưng nhiêu đó thì có thấm gì với một con người không có nhân tính như Emi.
Emi nhếch môi, cô chỉ tay vào mặt em rồi cảnh cáo:
- Mày nên biết thân phận của mày so với cậu Liz là gì đi. Nếu mày để tao biết mày còn dụ dỗ cậu ấy nữa thì đừng trách tao.
Nói xong những điều cần nói, cô phủi tay rồi bước lại vào trong nhà, để mặc em ở đó mà thút thít khóc. Nước mắt từ lúc nào đã giàn giụa trên gương mặt em cùng với năm dấu tay còn in hằn trên đó, chưa kể đến nỗi
đau đang không ngừng dày vò em ở lưng. Em đang đau lắm! Đau cả thể xác lẫn tâm hồn. Ở đây, ngoài Liz ra thì không một ai là tốt với em hết. Nhưng từ giờ trở đi, bên cạnh em sẽ không còn một người tốt nào nữa vì giữa em và Liz đang đó một bức tường lớn ngăn cách.
…
Trong một ngôi nhà lớn, Zin đang ngồi trên chiếc ghế sofa với dáng vẻ không gì có thể kiêu ngạo hơn. Chân hắn để lên bàn, còn hai tay thì dang rộng ra đặt trên thành ghế, ánh mắt uy quyền đang nhìn chăm chăm vào người đối diện. Im lặng một lúc rồi hắn mới lên tiếng hỏi:
- Cậu đến đây là vì nó?
Liz nhìn hắn, cậu biết nó ở đây mà hắn nói đến là em. Nếu hắn đã biết thì cậu không cần phải vòng vo do dự nữa, cậu vào thẳng vấn đề luôn:
- Tại sao cậu lại đối xử với Sand như vậy? Cậu không thấy là cô bé đáng thương lắm sao?
Một nụ cười hài lòng xuất hiện trên môi hắn khi nghe Liz gọi em bằng cái tên mà hắn đã đặt cho em. Xem ra em cũng là một đứa biết nghe lời đấy nhỉ!
- Chắc cậu cũng biết câu trả lời rồi mà, tại sao còn hỏi mình? – Hắn dửng dưng nói – Mà nó có đáng thương hay không thì không việc gì đến mình cả. Chỉ cần mình cảm thấy vui thì những việc khác mình không quan tâm, hay nói đúng hơn là không đáng để cho mình quan tâm đến.
- Cậu… – Liz tức giận đứng phắt dậy, cậu không biết phải nói sao với con người ngang bướng này nữa. Phải! Cậu đã biết câu trả lời từ trước nhưng cậu vẫn muốn hỏi, vì cậu muốn chính miệng hắn nói ra. Nhưng hắn đã quá khôn ngoan khi vặn hỏi lại cậu, cậu biết là hắn rất ghét em vì lý do đơn giản là em có thể làm được một việc mà hắn không bao giờ làm được – đó là cười. Nụ cười của em có thể khiến cho người khác rấ
rất thích nhưng đối với hắn thì không. Hắn đối xử với em như vậy chỉ vì hắn không muốn nhìn thấy nụ cười của em nữa. Hắn muốn nhìn thấy em khóc, thấy những giọt nước mắt long lanh trong đôi mắt to tròn của em. Và từ giờ trở đi, hắn sẽ còn cho em nếm mùi đau khổ nhiều hơn nữa.
Liz bỏ đi, cậu rời khỏi ngôi nhà hiện đang có một con quỷ khát máu đang ngồi đó. Nhưng trước khi đi, cậu còn quay lại nói:
- Nếu cậu còn đối xử với Sand như vậy nữa thì sau này cậu sẽ phải hối hận đó.
Câu nói đó của Liz chỉ thoáng qua tai hắn một chút rồi bay đi. Cậu bảo hắn sẽ hối hận ư? Hứ! Cậu đã lo quá sớm cho tương lai rồi đó. Hắn sẽ không bao giờ hối hận về việc mình đã làm đâu. Đối với hắn, hai từ “hối hận” không bao giờ có mặt trong bộ não đầy chất xám của hắn.
Chương 4: Ngày không vui của ác quỷ
Tổ chức Leaders được chia làm năm bậc:
Bậc 1: Dành cho những người giúp việc thấp kém, xếp vào loại hạ cấp.
Bậc 2: Dành cho những trợ thủ có cấp bậc trung bình, xếp vào loại sơ cấp.
Bậc 3: Dành cho những nhân viên có cấp bậc khá cao, xếp vào loại trung cấp.
Bậc 4: Dành cho những người làm chủ cấp cao, xếp vào loại cao cấp.
Bậc 5: Dành cho người thừa kế chức vụ tối cao, xếp vào loại thượng cấp.
Hắn hiện đang ở bậc năm của tổ chức – là một người thừa kế chức vụ tối cao trong tương lai nên hắn cảm thấy rất vui vì điều đó, còn gì vui sướng bằng khi được cả một tổ chức lớn với hàng ngàn nhân viên phải phục tùng trước mình? Nắm trong tay quyền lực, tiền bạc và địa vị cao ngất trời thì lúc đó hắn muốn làm gì mà chẳng được. Cha hắn đã tuyên bố sau khi hắn vừa tròn hai mươi mốt tuổi thì sẽ giao quyền thừa kế lại cho hắn và hắn sẽ phải kết hôn với Jane khi hắn lên hai mươi hai tuổi. Địa vị cao, tiền bạc nhiều, lại còn có người vợ đẹp thì còn mong muốn gì hơn?
Cuộc đời thật không công bằng khi để cho những kẻ ăn không ngồi rồi chỉ biết bày mưu tính kế cướp đoạt hết những của cải mà người khác đã cực khổ cất công dựng nên, làm cho họ phải tan nhà nát cửa, sống một kiếp người ăn xin khi trong tay chẳng còn lại gì cả. Trong khi đó, những con người hèn hạ chuyên đi cướp của kia lại được tự do ngoài vòng pháp luật hưởng thụ một cuộc sống tốt đẹp vốn không dành cho chúng. Những con quỷ khát máu ấy đến bao giờ mới chịu dừng lại cái trò cướp của giết người đây? Và đến khi nào thì đất nước Mỹ mới có ngày được bình yên?
Hắn ngồi trong nhà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay bầu trời thật trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




