watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5408 Lượt

xanh, gió nhè nhẹ thổi làm đung đưa những tán lá xanh tạo ra âm thanh xào xạc nghe thật vui tai. Những đám mây trắng bồng bềnh vẫn hiên ngang theo gió bay từ nơi này đến nơi khác không bao giờ ngừng nghỉ, vừa bay mây vừa vẽ ra nhiều hình thù rất ngộ nghĩnh. Lúc mây vui thì mây khoác lên mình một màu trắng tinh khiết không chút bụi trần, còn khi buồn thì mây lại mang trên mình một màu đen u ám với biết bao nhiêu muộn phiền đang chứa đựng bên trong. Để trút đi nỗi buồn đang đè nặng trong lòng ấy, mây chỉ còn cách là khóc thật to để cho nỗi buồn theo đó mà ra hết. Trạng thái của tự nhiên cũng giống như con người vậy, có lúc vui lúc buồn khác nhau. Chỉ có điều chúng không phải chịu bất kì sự đau đớn nào như một con người đã, đang và sẽ gánh chịu.

Đã một tuần trôi qua rồi mà hắn vẫn chưa đụng đến em, cảm giác thật buồn chán! Hắn đã chuẩn bị một trò chơi mới cho em rồi nhưng trò này thì đòi hỏi vết thương của em mau lành thì mới chơi được, đó là lý do vì sao mà hắn vẫn để cho em yên thân đến bây giờ.

Dù cho hắn có là một con người tàn nhẫn đến đâu đi nữa nhưng đâu đó trong con người hắn vẫn còn đọng lại một chút gì đó gọi là “nhân từ” được hưởng từ người mẹ đáng kính của hắn.

Ngồi trầm ngâm trên ghế sofa một hồi lâu, hắn mới với tay lấy chiếc điện thoại đang để trên bàn và bấm vào mục trò chơi để chơi. Xả hết những bực bội, buồn chán vào những trò đánh đấm bạo lực khiến hắn cảm thấy thích thú, nỗi buồn chán cũng vơi đi bớt. Dồn hết sức lực vào hai đầu ngón cái, hắn bấm mạnh vào các nút lên xuống, qua lại để di chuyển nhân vật và các nút có chức năng khác trên bàn phím điện thoại. Để tăng thêm phần hứng thú cho cuộc chơi, hắn vừa bấm vừa kêu lên:

- Cho mày chết, dám đánh tao hả?

Chỉ có những giây phút như vậy thì người khác mới có thể biết được bên trong hắn cũng chỉ là một đứa con nít thích chơi đùa như bao đứa trẻ khác, chứ không giống như vẻ bề ngoài luôn tỏ ra là một người lạnh lùng và không quan tâm đến bất cứ điều gì như hắn vẫn thường hay tỏ ra.

Hắn chơi say mê đến nỗi mà cha hắn – ông Henry đến lúc nào không hay. Ông đứng phía sau lưng hắn, quan sát trò chơi mà hắn đang chơi, đôi lúc ông hay nghiêng đầu để nhìn biểu hiện trên gương mặt hắn. Thấy hắn vui vẻ hơn mọi ngày, ông lấy làm ngạc nhiên. Hắn có bao giờ như thế đâu, trò chơi đó có gì vui mà hắn lại…?

- Trông con có vẻ vui quá nhỉ!

Nghe thấy giọng nói quen thuộc từ sau lưng cất lên, hắn vội bấm nút thoát để thoát ra khỏi trò chơi đang chơi dở rồi để điện thoại lại xuống bàn. Gương mặt hắn lại trở về trạng thái ban đầu, nét mặt vui vẻ cũng biến đâu mất khi hắn nhìn thấy ông – một người mà hắn không bao giờ muốn gặp kể từ khi mẹ hắn chết đi. Vết thương trong lòng hắn giờ đây vẫn không ngừng rỉ máu và nỗi ám ảnh ngày đó vẫn đeo theo hắn cho đến giờ, làm cho hắn phải day dứt mãi không yên. Hắn tự trách bản thân mình ngày đó còn quá nhỏ nên không ngăn cản được ông, chỉ biết đứng đó mà nhìn cái cảnh thương tâm đang diễn ra trước mắt. Hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, tha thứ cho kẻ đã nhẫn tâm ra tay với người mẹ mà hắn yêu quý nhất.

- Cha đến đây có chuyện gì không? – Dù cho có hận ông như thế nào đi nữa nhưng trong vai trò là một người con hắn vẫn luôn xử sự đúng mực theo ngôn từ xưng hô.

Ông im lặng, đi đến chiếc ghế sofa đối diện hắn rồi ngồi xuống, chắp hai tay lại với nhau và đặt lên đùi. Ông đã bốn mươi mấy tuổi rồi mà nhìn ông vẫn còn rất trẻ và phong độ. Mái tóc đen nhánh được chải cao lên để lộ ra một vầng trán rộng thông minh. Sóng mũi cao cùng với đôi môi mỏng gợi cảm rất khó để phái nữ cưỡng lại được sức hút từ đôi môi đó. Xung quanh ông luôn có những người phụ nữ quyến rũ, họ luôn làm cho ông vui mỗi khi ông muộn phiền về hắn hay thấy căng thẳng về công việc. Nhưng những người phụ nữ đó, đối với ông… chỉ là những người phụ nữ chơi qua đường mà thôi. Vì trong tim ông, hình ảnh của mẹ hắn sẽ không bao giờ tan biến.

Ông đưa đôi mắt u buồn nhìn hắn, nhìn đứa con trai được kết tinh bởi tình yêu không trọn vẹn của ông và người yêu đã mất mà không khỏi xót xa. Ông muốn chạy đến ôm hắn vào lòng để cảm nhận lại tình cha con như lúc hắn vừa chào đời. Ông còn nhớ khi hắn vừa được sinh ra, ông đã vui biết chừng nào. Nhìn đứa con bé bỏng mà ông ôm trên tay ngày nào mà bây giờ đã lớn như thế này, ông thực sự vui lắm! Nhưng mỗi một giây, một phút trôi qua khoảng cách của ông và hắn cứ theo thời gian mà kéo đi xa mãi. Nếu như ngày đó ông không giết chết mẹ hắn chỉ vì tham vọng thì bây giờ chắc hẳn ông đã có một gia đình rất hạnh phúc và hắn cũng không phải xa lánh ông như một tên giết người không gớm tay như vậy.

Cố kềm nén lại cảm xúc đang dâng trào trong lòng, ông nhẹ giọng nói:

- Ta nghe nói con mới đưa một đứa ăn mày vào đây phải không?

- Phải! Có gì khiến cha không hài lòng à?

Hắn không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên khi nghe ông hỏi thế, vì mỗi khi hắn làm gì hay bị gì thì tai mắt của ông cũng đều thông báo cho ông biết hết. Hắn biết, tuy ông không thường xuyên đến thăm hắn nhưng nhất cử nhất động của hắn ông đều nắm rõ như lòng bàn tay.

- Ta chỉ muốn nói cho con biết một điều là con bé đó… con để làm đồ chơi thì được chứ đừng bao giờ yêu cái hạng người thấp kém như nó. Nếu con làm trái lời ta cũng như quy định trong Leaders thì con cũng biết mình phải chịu những hậu quả gì rồi chứ?

Câu nói của ông vừa dứt thì lập tức nhận được cái nhếch môi khinh bỉ từ hắn. Sở dĩ ông nói như thế là vì ông không muốn hắn phải đi theo vết xe đỗ của ông ngày nào. Phải ra tay giết chết người mình yêu, điều đó… thực sự đau lắm!

Hắn nhìn ông, cười lạnh rồi trả lời:

- Cha yên tâm! Con không bao giờ yêu những người có thân phận thấp kém để rồi phải ra tay giết chết họ đâu. Như thế… thì ÁC lắm!

Câu trả lời của hắn như xoáy sâu vào trong tâm can ông. Từng câu, từng chữ mà hắn nói tuy nhẹ nhàng nhưng ý nghĩa thì thật sâu xa. Ông biết là hắn đang muốn ám chỉ ông nhưng ông lại không lên tiếng trách mắng hắn vì hắn nói đúng. Yêu người ta để rồi lại ra tay giết chết người mình yêu thì quả thật là rất ÁC.

Ông im lặng một lúc rồi đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo cho thẳng rồi nói:

- Thôi, ta về đây! Con nhớ phải tự chăm sóc cho bản thân mình, khi nào rảnh ta sẽ lại đến thăm con.

Ông nhìn hắn chờ đợi câu trả lời nhưng hắn chỉ im lặng mà không nói gì. Điều đó khiến ông cảm thấy hơi buồn, ông quay đi và bước thẳng ra cửa trả lại không gian yên tĩnh cho hắn.

Hắn vẫn ngồi yên trên ghế mà không hề nhúc nhích hay mở miệng chào ông cho đến khi ông đi về. Đơn giản vì hắn không muốn nói với ông thêm bất cứ câu nào nữa. Mỗi lần nói với ông là mỗi lần hình ảnh của mẹ hắn lại xuất hiện trong đầu hắn, khiến nỗi nhớ mẹ của hắn cứ không ngừng dấy lên và sự căm ghét của hắn đối với ông cũng ngày một nhiều hơn. Hắn ước gì mình có thể quay lại khoảng thời gian vào mười hai năm về trước, cái năm mà hắn chưa từng xuất hiện trên đời này. Tại sao ông lại sinh ra hắn rồi lại giết chết mẹ hắn để cho hắn phải trở thành một đứa trẻ mồ côi mẹ? Nếu như hắn không được sinh ra thì chắc hẳn hắn sẽ không biết buồn, không biết hận và không phải đau đớn như thế này đâu.

Hôm nay… là một ngày mà hắn cảm thấy rất buồn, một nỗi buồn không giống như bao nỗi buồn khác mà hắn đã từng trải qua.

Một ngày như mọi ngày, em thường lao đầu vào làm những công việc như: quét nhà, lau nhà, giặt đồ, rửa chén,… Emi bắt em làm chừng ấy việc vào mỗi buổi sáng sau khi cô cho em ăn một tô cơm trắng không chút thịt thà. Ấy vậy mà mỗi khi em làm sai hay làm không vừa ý cô bất cứ điều gì thì hậu quả mà em nhận được từ cô là một cái tát đau điếng được ngự trị trên má. Mỗi lần như vậy, em chỉ biết cắn răng mà chịu đựng chứ không làm gì hơn.

Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã một tháng rồi kể từ khi em bước chân vào đây. Và cũng kể từ lúc Zin hành hạ em đến giờ, em vẫn chưa gặp lại hắn. Hắn không biết mỗi một ngày trôi qua mà hắn không cho người gọi em đến thì em vui mừng như thế nào đâu. Vết thương ở lưng em theo thời gian cũng đã lành hẳn, em có thể tắm một cách bình thường được rồi. Một tháng trước khi Liz đưa em về, cậu có dặn em là không được để cho vết thương thấm nước, nếu không nó sẽ rất đau và khó lành nên em chỉ dám gội đầu và lau sơ mình thôi.

Bước ra từ nhà tắm trong bộ pijama ngắn tay mát mẻ, em cảm thấy thoải mái vô cùng.

Ngày đầu tiên trong hai năm làm ăn mày cũng như khi bước chân vào đây, em có thể tắm bình thường như một con người. Chỉ cần như vậy thôi cũng đủ làm cho em thấy hạnh phúc rồi.

Một nụ cười đáng yêu xuất hiện trên môi em.

Cả hàng chục cặp mắt của những người trong phòng đang ngồi ăn cơm chĩa thẳng vào người em. Họ nhìn em như thể sinh vật lạ. Mới sáng bảnh mắt ra đã thấy em hí hửng hửng lấy đồ chạy đi tắm, cứ như là em chưa bao giờ được tắm vậy. Đã vậy tắm xong lại còn cười nữa, thử hỏi họ có thể nhìn em như một người bình thường được không?

Em ngưng ngay nụ cười vừa mới nở khi bắt gặp những ánh mắt kì dị của họ đang nhìn. Em ngượng ngùng với tay lấy cây lược trên tủ rồi quay đi

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT