watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5421 Lượt

sẽ có việc cho y làm.

Em biết hắn hành hạ em bằng đủ trò như thế này cũng chỉ muốn em chết. Đã vậy thì em không còn thiết gì mà phải sống trên đời này nữa. Khi xưa, lúc em chưa gặp hắn em đã từng nghĩ mình là một cô bé vui vẻ nhất thế gian vì em luôn lấy nụ cười của mình làm niềm vui để sống. Nhưng bây giờ, khi đã gặp hắn, em cảm thấy cuộc sống của mình thật thảm hại. Em không còn là một người tự do như trước nữa, em bây giờ là nô lệ của hắn, là món đồ chơi không có giá trị của hắn. Hắn bắt em làm gì thì em không có quyền từ chối, thậm chí nếu hắn muốn em chết, em cũng không được quyền cãi lệnh.

“Ba mẹ ơi! Hãy đợi con! Con sẽ lên với hai người nhanh thôi mà.”

Nhìn lên bầu trời xanh bao la, em thầm gửi gắm cho họ lời nói cuối cùng rồi nhắm mắt lại, buông tay nắm khỏi cầu thang và ngả người tự do rơi xuống nước.

Ùm!

Nước bắn lên tung tóe khi người em vừa rơi xuống. Dù không muốn sống nữa nhưng cảm giác ngột ngạt khó thở khi xung quanh em bốn bề đều là nước và cái lạnh từ những viên đá kia tan ra khiến em phải ngoi lên để lấy không khí và hơi ấm của mặt trời, nhưng được vài giây thì em lại chìm xuống. Cái lạnh và sự ngột ngạt khó thở đều đang xâm chiếm cả thân hình bé nhỏ, chỉ vì sự nông nổi nhất thời mà em lại phải hành hạ bản thân mình như thế ư? Hắn đâu đáng để em phải chết vì hắn, một chút cũng không đáng.

Vùng vẫy một hồi lâu cũng khiến em đuối sức, em vừa định buông xuôi tất cả thì Luck nhảy “ùm” xuống đưa em lên theo lệnh của Zin. Y đưa em vào bờ và đặt em xuống nền sỏi trắng.

- Khụ… khụ…

Em ho sặc sụa vì đã uống nước quá nhiều, lấy tay vuốt mặt và vén những chùm tóc đang bết chặt vào má qua một bên. Hai tay em ôm chặt lại với nhau và thở hổn hển nhìn hắn. Gương mặt hắn vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Tại sao hắn lại kêu Luck cứu em? Tại sao hắn không để em chết đi? Chẳng phải như vậy hắn sẽ vui lắm sao?

- Đưa nó về đi!

Hắn ra lệnh cho Luck rồi đứng dậy bỏ đi. Nhìn hành động bất cần đời của em lúc nãy là hắn biết em đang muốn chết để thoát khỏi hắn đây mà. Nhưng hắn… đâu có cho em chết dễ dàng như vậy.

Xòe bàn tay đang nắm chặt lại từ nãy giờ ra xem. Một vật thể nhỏ nhắn màu bạc dưới ánh nắng ban mai của mặt trời đang tỏa sáng lấp lánh. Hắn cười lạnh rồi nắm chặt nó vào trong tay.

Trong một tháng qua, hắn luôn tự hỏi: Phải chăng, em đến được đây là do dòng đời xô đẩy?

Chương 5: Vợ tương lai của Zin

Em được đưa về trong bộ dạng ướt nhem như chuột lột.(Nguồn: YenBai.Mobi) Cả phòng ai cũng nhìn em từ ánh mắt ngỡ ngàng chuyển sang thích thú. Có một số người đã lên tiếng trêu chọc em nhưng em không quan tâm. Bỏ qua những lời lẽ không đáng để em chú ý đến, em mở tủ lấy ra một bộ pijama dài tay và một cái khăn lông trắng rồi đi vào nhà vệ sinh. Cũng may là Liz tốt bụng đã chuẩn bị cho em hết mọi thứ như: pijama ngắn tay mặc khi em cảm thấy nóng và dài tay khi em cảm thấy lạnh. Không những vậy, cậu còn chuẩn bị cho em cả khăn tắm nữa. Liz tốt với em như vậy mà mấy ngày trước khi cậu đến tìm em, em lại tránh mặt cậu không gặp. Thoáng thấy nét buồn hiện lên trên khuôn mặt ấm áp kia mà em cảm thấy mình thật tồi tệ. Chỉ vì bị sự cấm cản của Emi mà em phải làm buồn lòng một người thực sự tốt với em sao?

Nhưng suy đi nghĩ lại thì lời nói của Emi rất đúng. Thân phận của em bây giờ đối với Liz khác xa nhau một trời một vực, nếu em kết bạn với cậu chẳng khác nào một hạt cát nhỏ mà đem so sánh với cả sa mạc rộng lớn. Nếu thời buổi hiện đại này mà còn có nạn phân biệt chủng tộc thì việc Emi cấm cản em là không sai. Có lẽ… em nên giữ khoảng cách với Liz thì tốt hơn.

Đứng dựa người vào tường, em từ từ trượt thẳng xuống sàn nhà ẩm ướt. Thẫn thờ một lúc rồi gục mặt vào hai đầu gối, em khóc như một đứa trẻ đòi mẹ. Cuộc đời này thật tàn nhẫn với em! Em chỉ mới tám tuổi thôi mà tại sao hết người này đến người khác thay phiên nhau giẫm đạp lên người em như thế? Phải chăng… cuộc đời này không chấp nhận một đứa vô tích sự như em? Và phải chăng… em sinh ra chỉ để làm thú vui cho người khác chà đạp lên mình?

Càng nghĩ nước mắt em càng rơi nhiều hơn. Đôi vai bé nhỏ khẽ run lên vì những tiếng nấc nghẹn đắng trong khoang họng. Ngoài việc khóc ra, em chẳng biết làm gì hết. Có phải em quá vô dụng không khi mỗi lần có chuyện em đều chỉ biết ngồi đây mà khóc?

Từ lúc vào đây đến giờ, trên gương mặt em không bao giờ xuất hiện hai chữ có tên là “nụ cười” cả, chỉ thấy toàn là nước mắt thôi. Nhớ trước kia, khi gia đình em còn giàu có thì ai cũng phải cúi đầu nể nang. Còn bây giờ, khi trên người em chẳng còn lại gì cả thì họ xem em như một món đồ chơi rẻ tiền mặc sức cho họ sỉ nhục, chà đạp lên em không thương tiếc. Là do ông trời quá thiên vị với những người giàu có hay là ông không muốn cho những người nghèo khổ như em có cơ hội ngoi lên? Tại sao em đã bị dồn ép tới chân tường rồi mà đến cái chết họ vẫn không cho em được toại nguyện? Sống ở đời mà bị người khác coi khinh như một kẻ vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì thì còn sống làm gì nữa? Chết đi chẳng phải là cách tốt nhất để giải thoát cho một kiếp người sao?

Cuộc đời thật quá bất công! Bất công đến tàn nhẫn!

Khóc cho đến khi cạn nước mắt thì em mới từ từ đứng dậy, đi đến bồn rửa mặt rửa cho sạch sẽ rồi thay bộ đồ đã ướt đẫm nước ra. Mẹ em thường nói vì nước hồ bơi có rất nhiều hóa chất nên mỗi khi bơi xong cần phải gội đầu để tóc không bị dính lại với nhau và sẽ không bị rối, không khó chải. Em nghe lời mẹ nên mỗi lời dặn hay lời khuyên của mẹ em đều khắc cốt ghi tâm và thực hiện theo.

Sau khi gội đầu xong, em lau khô tóc rồi mặc một bộ pijama khác vào. Trong ngày hôm nay, em tắm tổng cộng đã hai lần rồi. Nhưng lần thứ nhất là do em tự nguyện, còn lần thứ hai là bị ép buộc. Nhớ lại chuyện lúc nãy mà đến giờ em vẫn còn chưa hết sợ. Em thật không thể nào ngờ được là một đứa con nít như hắn lại có thể nghĩ ra nhiều trò độc ác đến vậy, mà người để hắn áp dụng những trò chơi đó lại là em mới chết chứ. Em không biết là mình có thù oán gì với hắn hay không mà hắn lại ghét em đến vậy, hay là kiếp trước em mắc nợ hắn nên kiếp này phải dùng cả tính mạng của mình để mà trả cho hắn?

Quàng cái khăn lông màu trắng qua cổ, em bước ra khỏi nhà vệ sinh. Công việc lau dọn nhà cửa vào buổi sáng em vẫn chưa làm xong vì bị hắn cho gọi đi đột xuất. Treo cái khăn lên mắc áo xong, em bắt tay vào công việc dọn dẹp. Vùi đầu vào công việc là cốt để em quên đi những chuyện xảy ra lúc sáng, em thực sự không muốn bị hình ảnh đó chi phối.

Thấy em cứ im lặng từ lúc về đến giờ, bọn người của Emi cho rằng đầu óc em có vấn đề nên không muốn gây chuyện với em nữa. Họ sẽ để cho em bình yên ngày hôm nay.

Nhà Zin

- Zin! Đi chơi với em đi! – Một cô bé mười tuổi dễ thương mặc một chiếc váy màu đỏ làm nổi bật lên làn da trắng ngần như sữa. Tóc thắt bím kiểu đuôi tôm được vắt sang một bên, với đôi mắt to màu nâu và hai má lúm đồng tiền sâu hoắm trên má đang không ngừng lay tay Zin năn nỉ, bộ mặt trông đáng yêu hết sức.

- Jane! Để anh yên, anh không đi đâu! – Zin khó chịu gạt nhẹ tay Jane ra làm cô bé có chút hụt hẫng.

Nhưng chỉ trong phút chốc thì Jane lại níu tay Zin, tiếp tục màn năn nỉ ỉ ôi mà không quan tâm đến sắc mặt đang dần thay đổi của hắn:

- Đi đi mà! Em năn nỉ anh đó.

- Anh đã nói không là không! – Zin lại một lần nữa gạt tay Jane ra, đôi mày chau lại tỏ vẻ khó chịu. Hắn đứng dậy và bỏ đi vào phòng. Hắn không thích bị người khác

làm phiền, mà nhất là Jane – người vợ tương lai của hắn. Cô bé thật phiền phức! Hắn muốn yên tĩnh một chút mà cũng không xong với cô nữa.

- Tại sao? Chẳng phải lúc trước em rủ anh đi anh đều chiều ý em sao? – Jane vừa hỏi vừa chạy theo Zin vào phòng, nhưng cô chưa kịp bước chân vào phòng hắn nửa bước thì hắn đã đóng sầm cửa lại.

Hắn thả mình tự do rơi xuống giường và suy nghĩ nghĩ lại câu hỏi vừa rồi của Jane. Lúc trước khi em chưa vào đây thì mỗi lần Jane rủ hắn đi chơi hắn đều chiều ý cô bé, vì lúc đó hắn cảm thấy rất buồn chán nên đi chơi là cách tốt nhất để giải tỏa nỗi buồn đang ngự trị trong lòng hắn. Nhưng từ khi có em, nỗi buồn chán của hắn cũng vơi đi phần nào. Em luôn cho hắn cảm giác thích thú trong những trò chơi mà hắn nghĩ ra. Có thể nói niềm vui lớn nhất của hắn chính là thấy được sự đau đớn trong em.

Rầm! Rầm! Rầm!

- Zin mở cửa cho em! Zin!

Jane đứng ở ngoài, tức giận đưa tay đấm thùm thụp vào cửa mà bên trong vẫn im hơi lặng tiếng. Cô bé tức lắm! Cứ mỗi lần cô có ý định muốn vào phòng hắn thì đều bị hắn chặn lại, vì hắn không muốn bất cứ người con gái nào bước chân vào phòng hắn, ngoại trừ mẹ hắn và người con gái mà hắn thực sự yêu. Nếu sau này có lấy Jane thì hắn sẽ cho cô ở phòng khác chứ không cho cô ngủ chung phòng với hắn, vì cô… không phải là người con gái mà hắn yêu.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đấm cửa liên tục của Jane nghe thật chói tai. Đến lúc không chịu được nữa hắn mới bực bội quát lên:

- Em để anh yên có được không?

Jane vừa định giơ tay lên đánh thêm vài cái nữa nhưng nghe thấy giọng nói lớn

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT