watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5402 Lượt

trước mắt mà không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cậu đứng bất động ở đó hồi lâu cho đến khi Luck giơ roi lên và định đánh vào người em thì cậu mới kêu lên:

- Dừng lại!

Luck khựng lại, cây roi vẫn giơ trên không trung và không có ý định đáp xuống. Y nhìn Zin như chờ đợi một câu trả lời nhưng Zin lại không nói gì, hắn nhìn Liz rồi ra lệnh cho Luck bỏ roi xuống. Hắn hỏi:

- Cậu đến đây có chuyện gì không?

Bỏ qua câu hỏi của hắn, Liz vội chạy đến đỡ em lên. Nhưng em vừa đứng được chút xíu thì cả thân hình em lại đổ rạp xuống, cảm giác đau ê ẩm khiến em không đứng nổi. Liz trao cho hắn ánh nhìn thất vọng rồi ngồi xuống, nhẹ nhàng lấy hai tay em vòng qua cổ mình rồi cõng em đi. Luck toan chặn lại thì nhận được cái phẩy tay của hắn ý bảo: “Cứ để họ đi!” nên y đành yên phận đứng đó.

Hắn nhìn theo Liz và em mãi cho đến khi cả hai khuất bóng sau cánh cửa đen lớn thì mới thôi. Hắn nhìn lên trần nhà, thả giọng nói lạnh tanh vào không trung:

- Hôm nay chơi tới đây thôi vậy!

Liz cõng em về nhà mình. Cậu từ từ thả em ngồi xuống chiếc giường êm ái của mình rồi chạy đi lấy hộp dụng cụ y tế. Cậu lấy một miếng bông gòn thật to rồi vén áo em lên để chậm vết thương nhưng cậu vừa đụng tới vạt áo thì em nhẹ đẩy tay cậu ra, không cho cậu đụng vào người. Cậu cũng hiểu được ý em nên cười, nói:

- Em đừng sợ! Anh chỉ muốn giúp em chữa trị vết thương thôi!

Khác với Zin hay nói năng nặng lời với em thì lời nói của Liz thật nhẹ nhàng và ấm áp. Tuy cậu là bạn thân của Zin nhưng tính cách của hai người thì hoàn toàn trái ngược nhau. Liz thì dịu dàng, ấm áp còn Zin thì lạnh lùng, tàn ác. Dù tính cách không giống nhau nhưng cả hai vẫn chơi thân với nhau từ nhỏ cho đến giờ.

Em nhìn Liz dè chừng, trong tòa nhà này ai cũng xem thường và đối xử tệ với em hết vậy tại sao Liz lại tốt với em? Phải chăng cậu làm thế là có mục đích?

Đôi mày em chợt nhíu lại, cảm giác đau rát vì những vết thương ở lưng khiến em không tài nào chịu nổi. Mặt em bắt đầu tái xanh, mắt cũng dần hoa lên rồi sau đó ngả người xuống giường và lịm đi.

Liz hốt hoảng, cậu vội bế em nằm thẳng lại trên giường rồi bảo Kimmy – người giúp việc của nhà cậu lên chăm sóc và thay đồ cho em. Sở dĩ cậu không tự mình làm như ý định ban đầu là vì cậu tôn trọng em. Cậu không muốn lợi dụng lúc em đang ngất đi mà xâm phạm em, với lại chẳng phải lúc nãy em đã không cho cậu chạm vào người em hay sao?

Giao phó mọi việc cho Kimmy xong rồi cậu ra ngoài phòng khách ngồi trầm tư ở đó. Cậu đang nghĩ tới hành động và vẻ mặt của em lúc nãy khi cậu định chữa trị vết thương cho em. Em thật đúng là một cô bé ngốc! Cậu có định làm gì em đâu cơ chứ sao em lại hành động cứ như là cậu đang muốn “sàm sỡ” em như thế?

Sáng hôm sau.

Em tỉnh dậy trong một không gian hoàn toàn khác hẳn với gian nhà bếp mà mình đã ngủ trước đó. Mắt láo liên nhìn quanh quất như muốn dò xét xem nơi này là nơi nào. Bỗng hình ảnh của ngày hôm qua khi Liz cõng em về đây chợt hiện về, bây giờ thì em mới nhớ ra rằng đây chính là nhà của Liz.

Em gượng người ngồi dậy, vết thương ở lưng tuy đã được chữa trị nhưng cảm giác đau nhức thì vẫn còn. Em nhìn quanh căn phòng một lần nữa rồi lại nhìn xuống bộ pijama mà mình đang mặc. Một câu hỏi mơ hồ hiện ra: Ai là người đã thay đồ cho em?

Câu hỏi đó sẽ được giải đáp ngay khi Liz bước vào. Cậu cho hai tay vào túi rồi bước đến chỗ em, nở nụ cười hiền, cậu hỏi:

- Em đã thấy đỡ hơn chưa?

Cũng như hôm qua, em đưa ánh mắt dè chừng nhìn cậu một lúc lâu mới dám cất tiếng hỏi:

- Ngài là người đã thay đồ cho tôi?

- Hả? Ha ha ha! – Liz từ ngạc nhiên chuyển sang buồn cười vì câu hỏi ngốc nghếch của em. Em nghĩ cậu là người như thế nào mà lại đi hỏi câu đó?

Ôi trời! Em còn nhỏ như thế mà đầu óc đã biết suy nghĩ bậy bạ rồi. Thiệt là…

Em nhìn cậu khó hiểu, khi không lại cười người ta à!

Thấy em cứ nhìn mình mãi nên cậu thôi không cười nữa rồi trả lời câu hỏi của em:

- Không phải anh đâu! Là anh nhờ Kimmy chữa trị vết thương và thay đồ cho em đó.

- Kimmy?

- Phải! Cô ấy là người giúp việc cho nhà anh! – Liz nhìn em cười, nói – Em còn muốn hỏi gì nữa không?

Câu hỏi của Liz làm em hơi ngượng, em còn một câu hỏi nữa muốn hỏi cậu nhưng lại không dám. Cậu cũng nhận ra được điều đó nên cậu cười rồi “mở lối” cho em đi:

- Có gì em cứ hỏi, đừng ngại!

Vừa nghe xong câu nói đó của Liz thì em đã lên tiếng hỏi ngay, nhưng trong câu hỏi vẫn còn chút gì đó hơi ngượng:

- Tại sao… ngài lại tốt với tôi như vậy?

- Vì anh vốn không phải là người xấu mà! – Liz thản nhiên đáp rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cậu nói. – Em đừng gọi anh bằng ngài nữa mà hãy gọi bằng anh xưng em đi. Anh 12 tuổi, chắc tuổi anh cũng lớn hơn em mà, đúng không?

- … – Em gật đầu.

- À mà tên em là gì vậy?

- Sand! – Thốt ra cái tên ấy mà mặt em buồn rười rượi. Em không muốn người ta gọi em bằng cái tên nhỏ bé như thế đâu. Em muốn được gọi bằng Sea – một cái tên cao cả của đại dương nhưng lại không thể. Vì bây giờ em đâu có còn được tự do như trước nữa, số phận em giờ đây đang phụ thuộc vào con người không có nhân tính kia, nên việc em muốn được người gọi bằng Sea là một điều không thể.

Liz thấy cái tên của em hơi lạ, cậu định hỏi em là tại sao ba mẹ lại đặt cho em cái tên như vậy nhưng thoáng thấy nét buồn hiện lên trên gương mặt em thì cậu lại thôi. Cậu cười rồi lên tiếng giới thiệu tên mình:

- Còn anh tên là Liz, từ giờ chúng ta trở thành bạn nhé!

Em hơi ngạc nhiên khi nghe Liz nói thế. Cậu là người đầu tiên muốn kết bạn với một đứa “khố rách áo ôm” như em. Em rưng rưng nước mắt nhìn cậu, miệng nói không nên lời. Đến khi cậu hỏi em có đồng ý không thì em mới gật đầu.

Một nụ cười thoáng hiện trên khóe môi chúm chím của em.

Phải nói là trong tòa nhà này, Liz là một người tốt. Một người tốt duy nhất trong thế giới quỷ!

Em bước xuống giường một cách khó nhọc. Em đã ở đây hơn một ngày rồi nên bây giờ cần phải về. Mặc dù em biết nơi đó sẽ chẳng bao giờ đón tiếp em nhưng đó là nơi mà Zin đã sắp xếp cho em ở nên em đành phải tuân theo.

Liz đỡ em bước xuống rồi bảo em chờ cậu một chút. Em không biết cậu định làm gì nhưng vẫn vui vẻ nghe theo. Cậu đi đến tủ quần áo của mình rồi lấy ra một túi đồ mà cậu đã cho người chuẩn bị từ hôm qua đưa cho em. Em chần chừ, không biết có nên nhận hay không thì Liz cầm tay em lên và đặt túi đồ vào đó, kèm theo câu nói:

- Em cứ lấy mấy bộ đồ này mà mặc, đừng mặc những bộ giống như hôm qua nữa. – Cậu ngưng lại, nhìn em cười rồi tiếp – Còn bây giờ thì xuống bếp ăn sáng với anh. Ăn xong anh sẽ dẫn em về, chịu không?

Liz nhìn em cười hiền, nụ cười của cậu nó khiến cho em muốn từ chối cũng không được. Với lại Liz tốt với em như thế, em cũng nên đồng ý để cậu được vui chứ.

Nghĩ thế, em cười nhìn lại cậu rồi nhẹ gật đầu.

Sau đó, cả hai cùng nhau bước xuống bếp – nơi mà tất cả các món ăn ngon đều được bày sẵn trên bàn. Mùi thơm của từng món bốc lên, xộc thẳng vào chiếc mũi bé xinh của em. Em hít hít vài cái rồi chợt ngẩn người ra. Các món này, khi còn sống mẹ vẫn thường hay nấu cho em ăn. Bây giờ nhìn lại, em cảm thấy nhớ mẹ vô cùng. Mẹ em là một người phụ nữ rất đẹp. Mẹ vừa đoan trang vừa thùy mị, lại còn nấu ăn rất ngon nữa. Những món mẹ nấu, món nào em cũng thích hết. Nhưng mà giờ đây, em không còn được ăn những món ăn mà mẹ nấu nữa rồi. Kể từ cái ngày vụ cướp kinh hoàng kia xảy ra, ba mẹ em đã ra đi… họ đã ra đi mãi mãi và không bao giờ trở về với em nữa.

Một giọt pha lê trong suốt từ khóe mi em trào ra. Cứ mỗi khi nghĩ đến ba mẹ là nước mắt em lại không kiềm được, nó cứ không ngừng tuôn ra. Nếu nỗi đau của em có thể theo nước mắt mà ra ngoài thì em sẽ khóc… khóc cho đến khi nào nỗi đau ấy không còn nữa. Nhưng tại sao nước mắt em đã rơi mà lòng em vẫn còn đau nhói như thế này?

Liz sững người đứng đó, cậu không hiểu tại sao em lại khóc nhưng cậu lại không hỏi. Cậu thoáng nghĩ chắc là có chuyện gì đó khiến em không vui nên em mới khóc như vậy. Nếu như cậu hỏi em: “Tại sao lại khóc? Có chuyện gì khiến em không vui à?” thì hẳn là em sẽ còn buồn hơn nữa nên cậu mới không hỏi.

Cậu từng bước đến bên em, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt bướng bỉnh đang không ngừng rơi ra trên má em, cậu nói:

- Đừng khóc nữa! Ngồi vào bàn ăn sáng với anh đi.

Em lấy tay nhẹ lau nước mắt còn vương lại trên mi rồi ngồi xuống ghế. Liz ngồi kế bên em, cậu bới cơm và gắp đồ ăn vào chén cho em. Cái cách cậu quan tâm em hệt như một người anh trai quan tâm một người em gái.

Nhìn vào chén cơm đầy ắp thức ăn mà Liz vừa gắp cho em, nước mắt em lại một lần nữa rơi xuống. Hành động vừa rồi của Liz cũng giống như mẹ em ngày đó, chỉ khác một điều là mỗi khi gắp thức ăn cho em, mẹ đều nói:

- Ăn nhiều vào cô công chúa bé nhỏ của mẹ, ăn nhiều cho mau lớn!

Mẹ đã nói như thế mỗi khi đến giờ ăn. Câu nói đó em sẽ không bao giờ quên, mãi mãi không bao giờ quên. Vì đó… là câu nói cho bữa ăn cuối cùng của em và mẹ.

Lấy tay lau nước mắt lần nữa rồi em cầm đôi đũa lên nhưng lại

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT