|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
khác. Nếu như bây giờ em được một nửa giàu sang của họ thì chắc hẳn em sẽ lấy hết của cải của mình để chia cho những ai có hoàn cảnh khó khăn mà không thấy tiếc. Tấm lòng của em cũng giống như cái tên của em vậy, vừa bao la vừa rộng lớn, không gì có thể thay đổi được điều đó.
Emi mỉm cười hài lòng với cái cách trả lời của Lina. Sau đó cô quay sang em, giở giọng của một người cảm thấy nuối tiếc một điều gì đó:
- Ối trời ơi! Tiếc thật! Lina không cho cưng ngủ chung rồi, biết làm sao đây? Hay là cưng ngủ dưới đất đỡ đi ha. – Emi dừng lại, cô thấy như vậy vẫn còn nhẹ cho em quá nên cô nói thêm. – À mà không! Ngủ ở đây cũng không được, mùi hôi của cưng sẽ làm cho mọi người khó chịu mất. Hay là cưng chịu khó xuống dưới bếp ngủ đi nha!
Những lời lẽ đay nghiến của Emi thật khó nghe, cô đã dồn em vào chân tường rồi mà vẫn chưa chịu tha cho em sao?
Em nhìn Lina rồi lại nhìn Emi, hai tay nắm chặt vào vạt áo cố để không cho mình bật khóc. Nhưng tại sao lại không được? Em không thể làm chủ được nước mắt của mình, nó cứ lần lượt rơi xuống. Em cố bước thật nhanh để họ không thể nhìn thấy em khóc. Em không muốn cho họ thấy được sự yếu đuối trong em. Nhưng mà em chỉ là một đứa con nít, việc nước mắt rơi khi bị người khác hành hạ, khinh bỉ là một điều không thể tránh khỏi. Em làm sao có thể làm được điều đó trong khi hết lần này đến lần khác bọn họ đều làm tổn thương em?
Cố lau nhanh đi những giọt nước mắt mặn chát đang lăn dài trên má, em bước thật nhanh xuống nhà bếp.
Một khoảng tối bao trùm cả nhà bếp rộng lớn, chỉ có một chút ánh sáng lờ mờ của nhà trên rọi xuống thôi nhưng cũng đủ để cho em xác định được phương hướng và tìm chỗ ngủ.
Em đi đến chỗ mà em cho là tối nhất của nhà bếp, rồi từ từ ngồi xuống. Dựa người vào tường, hai tay em đặt chồng lên đầu gối và úp mặt vào đó.
- Hu hu hu!
Tiếng khóc nỉ non nghe thật thảm thiết. Em chẳng khác gì một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt mong chờ ngày được tự do vui chơi ở thế giới ngoài kia. Trông em thật tội nghiệp! Bây giờ em đang rất cần, rất cần một người bạn đồng tuổi để chia sẻ nỗi buồn cùng em. Nhưng trong phòng này toàn là người lớn, họ ghét em còn không hết thì lấy đâu ra người có thể hiểu và thông cảm cho em đây?
Em ngước gương mặt đẫm lệ của mình lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Cánh cửa sổ đã bị nhòe đi bởi những giọt nước mưa bám trên mặt kính. Em cảm thấy mình cô đơn, lạc lõng, nước mắt rơi mỗi lúc một nhiều hơn. Em lại úp mặt xuống, bóng dáng cô độc bị bao trùm bởi khoảng không gian đen tối. Em dần dần chìm sâu vào giấc ngủ và mong rằng
ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.
Ngoài trời, mưa vẫn cứ rơi, tiếng mưa rơi mỗi lúc một lớn hơn…
Liệu ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hay…?
Sau cơn mưa, trời lại sáng.
Mọi vật lại trở về trạng thái ban đầu của nó.
Gió vẫn cứ thổi
Mây vẫn cứ bay
Và chim vẫn cứ hót
Mọi thứ… thật bình yên đến lạ.
Mặt trời cũng đã bắt đầu lên cao. Ánh nắng nhẹ dịu chiếu xuyên qua kẽ lá và rọi thẳng xuống nền đất ẩm thấp. Những giọt mưa đêm qua đâu đó vẫn còn đọng lại trên lá, chúng lần lượt rơi xuống rồi thấm nhanh vào đất như không muốn ở lại trần thế lâu hơn.
Một giọt
Hai giọt
Rồi ba giọt
Chúng cứ thế mà rơi xuống cho đến khi ánh nắng của mặt trời làm cho chúng bốc hơi đi hết. Những tiếng ngáp ngắn, ngáp dài của mọi người trong phòng ở gian nhà bếp vang lên. Họ vươn mì
mình uể oải, buộc tóc lại gọn gàng rồi lần lượt thay phiên nhau đi làm vệ sinh cá nhân. Xong xuôi, họ bắt tay vào công việc làm bếp để chuẩn bị bữa sáng cho những người chủ ở cùng tầng.
Ở góc bếp, em vẫn còn ngủ say trong tư thế gục mặt xuống hai tay đang chồng lên gối. Chắc là vì đêm qua có nhiều chuyện đã xảy ra quá nên người em vẫn còn mệt. Những tiếng lục đục khó nghe của nồi, chảo, chén, dĩa trong bếp vẫn không thể làm em thức giấc cho đến khi Emi lấy chân đạp đạp vào người và kèm theo tiếng quát lớn:
- Con ranh kia! Giờ này mà còn chưa chịu dậy, bộ mày định ngủ tới tối à?
Tiếng quát lớn của Emi làm cho em giật mình. Em vội ngẩng đầu lên, lấy hai tay dụi dụi mắt để nhìn rõ hơn. Hình ảnh đầu tiên mà mắt em nhận được là Emi đang đứng chống nạnh, gương mặt đằng đằng sát khí như muốn giết người tới nơi. Em lật đật ngồi dậy, mắt không dám nhìn thẳng vào gương mặt đang giận dữ ấy. Mà không chỉ có Emi, tất cả mọi người trong bếp đều đang nhìn em với cặp mắt nảy lửa. Em cúi mặt xuống rồi lách người qua Emi để đi vào nhà vệ sinh.
Em hứng từng đợt nước lạnh đưa lên mặt, vuốt lên vuốt xuống để cho cơn buồn ngủ qua đi. Cảm giác thật dễ chịu!
Tắt vòi nước, em kéo vạt áo của mình lên để lau mặt. Sau khi thấy mình đã tỉnh ngủ hẳn, em mới từng bước rời khỏi nhà vệ sinh.
Cạch!
Em vừa bước ra thì thấy Emi đã đứng trước cửa từ lúc nào.(Nguồn: YenBai.Mobi) Trên tay cô đang cầm cây lau nhà và xô nước lạnh. Đặt xô nước xuống, cô đưa cây lau nhà cho em rồi ra lệnh:
- Lên nhà trên dọn dẹp phòng cho bọn tao! Mày nhớ là phải làm cho sạch đó, mày mà làm không xong thì đừng hòng mà ăn cơm. Nghe rõ chưa?
Em gật đầu rồi xách xô nước và cây lau nhà đi.
Nhưng vì xô nước quá nặng nên em cầm không nổi. Đi được vài bước thì em lại đặt xô nước xuống, thở hổn hển như chạy maratông mười nghìn mét. Phải chật vật lắm em mới “rinh” được xô nước lên nhà trên.
Em dựng cây lau nhà vào tường rồi trèo lên giường bắt đầu với công việc dọn dẹp. Đầu tiên là xếp mền gối lại cho ngay ngắn, sau đó phải quét nhà cho sạch sẽ rồi mới đến lau nhà.
Em nhúng cây lau nhà vào trong xô nước, vắt cho hơi khô rồi mới bắt đầu lau. Những công việc này đối với em không có gì là khó vì lúc trước em vẫn thường hay giúp mẹ làm việc nhà mà.
Em lau tới, lau lui, lau qua, lau lại, lau cho đến khi không còn một chỗ dơ nào nữa thì em mới dám ngưng.
Đứng chống cây lau nhà xuống đất, em nhìn lại thành quả mà mình vừa làm xong. Sàn nhà sạch bong, đồ đạc thì gọn gàng, ngăn nắp đâu vào đó. Nói chung là tất cả mọi thứ đều ổn.
Em mỉm cười hài lòng rồi xách xô nước đi đổ, nhưng em vừa quay đi thì đụng phải Emi làm cho xô nước dơ mém xíu nữa là đổ đầy sàn. Emi vội đẩy người em ra, lấy tay phủi phủi người mình. Cô nhăn mặt, hỏi:
- Mày lau dọn sạch chưa đấy?
Em cố định thần sau cú va chạm lúc nãy rồi nhẹ gật đầu. Emi không tin, cô vội bước lên trên để xem thử.
Nhìn một lượt khắp phòng, Emi cũng phải công nhận là em làm rất tốt nhưng cô lại không muốn thừa nhận điều ấy ra miệng. Quay sang em, cô gắt:
- Lau như thế này mà mày bảo là sạch à? Đi lấy nước lau lại, mau!
Lời nói của cô vừa dứt thì em chồm người lên phía trước để xem. Em nhíu mày khó hiểu : Sạch lắm rồi mà! Sao còn phải lau lại?
- Mày không nghe tao nói gì hả con kia? Mày định cãi lời tao đấy à?
Em cứ ngây người ra đó cho đến khi Emi quát lên thì em mới gật gật xách xô đi.
Thế là em lại phải lau thêm một lần nữa mặc dù chẳng còn gì để lau. Em thật ngây thơ khi không biết rằng Emi đang cố tình hành hạ em. Em chỉ nghĩ là chắc mình chưa lau sạch theo như lời cô nói thôi chứ không nghĩ gì khác. Mà thôi kệ! Cứ coi như là em đang tập thể dục buổi sáng đi.
Khi em làm xong hết mọi chuyện cũng là lúc mọi người đang ăn cơm. Em e dè không biết nên ngồi đâu bây giờ thì Emi đưa tô cơm cho em, rồi bảo:
- Mày bưng ra góc kia ngồi ăn đi! Ở đây không có chỗ cho mày đâu.
Cách con người đối xử với con người là như thế sao?
Em nhìn bọn họ đang quay quần trước một bữa ăn thịnh soạn rồi lại nhìn vào tô cơm mình đang cầm – chỉ là một tô cơm trắng không có lấy một miếng rau, miếng thịt. Nhưng em lại không nói hay phàn nàn gì vì em biết biết thân phận của mình là gì mà.
Em cầm tô cơm rồi ra góc mà Emi chỉ từ từ ngồi xuống ăn. Múc từng muỗng cơm đưa lên miệng, cảm giác khô khan làm em nuốt không trôi nhưng em vẫn cứ ăn. Chẳng phải lúc trước khi còn là ăn mày em cũng thường ăn như vậy sao?
Sea à! Mày ăn là để sống chứ không phải sống để ăn. Dù có nuốt không trôi thì mày vẫn phải ăn. Từ đây cho đến ngày đó còn dài lắm, nếu mày không ăn thì sẽ không có sức đâu mà làm việc.
Em vừa ăn vừa tự nhủ với bản thân mình như thế. Không bao lâu thì tô cơm em ăn đã hết sạch, nhưng mà… mắc nghẹn quá!
Em vội đặt tô cơm xuống rồi chạy đi lấy nước uống.
Vừa lúc đó thì Luck bước vào. Y không thèm để ý đến bọn người đang ăn cơm mà dõi mắt như đang tìm kiếm một người nào đó. Hành động khinh người của y khiến Emi ghét vô cùng. Cô đặt chén cơm xuống, đứng dậy hỏi với thái độ khinh khỉnh:
- Tìm ai?
- Sand! – Y trả lời cộc lốc.
- Sand? – Emi nhíu mày lặp lại, trong phòng này làm gì có người nào có cái tên khác người như vậy. Suy nghĩ một lúc rồi đôi lông mày cô chợt giãn ra khi nhìn thấy em đang uống nước. Ngoài em ra thì còn ai “xứng đáng” với cái tên ấy chứ. Cô nhìn Luck rồi chỉ tay vào em – Nó kia kìa.
Luck nhìn theo hướng tay mà Emi chỉ. Y khá là ngạc nhiên với bộ đồ mà em đang mặc nhưng y lại không nói gì. Y nhếch môi nhìn Emi rồi đi đến chỗ em, buông câu ngắn gọn:
- Thiếu gia cần gặp ngươi.
Em như chôn chân tại chỗ khi nghe thấy hai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




