|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chữ “thiếu gia” được phát ra từ miệng của Luck. Mới sáng sớm mà hắn đã muốn gặp em rồi ư? Tuy hắn muốn gặp em nhưng em lại không muốn gặp hắn vì lý do đơn giản chỉ có một: Em sợ hắn. Khi ở gần hắn, em cảm thấy mình như đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết vậy. Hôm qua hắn bắt em đứng ngoài mưa gần một tiếng đồng hồ mới chịu tha, còn hôm nay hắn định bắt em làm gì đây?
Em nhìn Luck, ánh nhìn cầu khẩn trông đến tội. Em thực sự không muốn đi chút nào, nhưng nếu em không đi thì đồng nghĩa với việc em cãi lời hắn và khi hắn nổi giận thì ai biết được mọi chuyện sẽ ra sao?
Em cất chai nước vào tủ rồi quyết định đi theo Luck. Đi ngang qua người Emi, y không cảm ơn cô lấy một tiếng mà còn nhếch môi cười đểu như muốn khiêu chiến. Emi tức lắm nhưng cô lại không làm gì được y, chỉ biết đứng đó mà luôn miệng rủa y là tên chết bầm, đáng ghét cho đến khi y và em rời khỏi gian nhà bếp thì mới thôi.
…
Từng bước từng bước theo sau Luck mà lòng em cứ thấp thỏm không yên. Em mong sao thời gian cứ kéo dài mãi để em không phải chạm mặt hắn ngay lúc này. Nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến thôi, không thể miễn cưỡng được đâu.
Đứng trước cửa nhà hắn, trong khi em vẫn còn chưa hết sợ thì Luck đã đưa tay gõ cửa.
Cộc… cộc… cộc
- Vào đi! – Bên trong là tiếng nói lạnh tanh của hắn vọng ra.
Được lệnh, Luck đẩy cửa bước vào.
Hắn đang ngồi trên ghế sofa, vắt chân chữ ngũ. Mắt hắn nhìn chăm chăm vào tờ giấy A4 đang cầm trên tay mà không thèm liếc nhìn em lấy một cái. Đến khi em và Luck lại gần thì hắn mới đưa mắt lên nhìn, nhưng không phải nhìn em mà là nhìn Luck. Vẫn giữ tờ giấy trên tay, hắn ra lệnh:
- Ngươi chuẩn bị đi!
Câu nói của hắn vừa được buông ra thì Luck gật đầu rồi đi ra ngoài. Một lúc sau, y trở vào với cây roi đang cầm trên tay. Trong khi em còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì hắn lên tiếng giải đáp thắc mắc cho em:
- Tao có một trò chơi đặc biệt muốn dành riêng cho mày. Trò này tuy nhẹ nhàng nhưng nếu mày không cẩn thận thì cũng rất là đau đấy.
Nói rồi hắn đưa tờ giấy A4 đang cầm trên tay và cây bút màu sáp ở trên bàn cho em, mắt hắn chạm ngay vào bộ đồ mà em đang mặc. Cũng như Luck hắn cũng im lặng không nói gì, đơn giản vì hắn nghĩ ăn mặc như vậy mới đúng nghĩa của một đứa ăn mày.
Em đưa tay nhận lấy tờ giấy và cây bút màu từ tay hắn, miệng run run không nói thành lời. Mắt em nhìn vào những vòng tròn méo mó được vẽ trên giấy mà vẫn không hiểu ý hắn muốn nói gì nhưng em lại e dè không dám hỏi. Hắn đoán biết được điều đó nên nhếch môi, giải thích:
- Luật chơi như thế này, mày hãy dùng cây bút màu đó tô vào những vòng tròn trên giấy. Nếu như mày sơ suất để nó lem ra ngoài thì Luck sẽ dùng cây roi đó quất vào người mày một cái. Cuộc chơi sẽ chấm dứt nếu như mày hoàn thành xong 25 vòng tròn trên đó. – Hắn ngưng lại, nhìn vẻ mặt đang thất thần của em rồi tiếp – Bây giờ thì mày đã hiểu luật chơi rồi chứ?
Em như muốn khuỵu xuống ngay khi hắn vừa dứt lời. Tại sao hắn lại có thể nghĩ ra một trò độc như thế để hành hạ em chứ? Hắn thật chẳng khác gì một con ác quỷ đội lốt người, một con cáo già đội lốt nai tơ, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ để em hiểu hết con người hắn đâu. Chuyện… vẫn còn dài mà.
Em nắm chặt tời giấy trong tay rồi gật nhẹ đầu. Em biết mình không thể làm trái ý hắn nên cách tốt nhất là đành làm theo.
Nhưng điều đáng nói ở đây là hắn tàn nhẫn đến độ không cho em lấy một cái bàn để kê, hắn buộc em phải ngồi đất. Em cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc phải cắn răng chịu đựng và làm theo yêu cầu của hắn.
Đặt tờ giấy xuống đất, em từ từ ngồi xuống một cách khó nhọc. Trước mặt em là hắn đang ngồi với dáng điệu kênh kiệu hết sức, ánh nhìn chứa đầy sự thích thú nhìn em. Còn sau lưng em là Luck đang đứng phe phẩy cây roi trên tay như thể y có thể đánh em bất cứ lúc nào ngay khi em làm sai.
Em nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh lại tinh thần đang bị hai con người kia làm cho kinh sợ. Cây bút màu trên tay em từ từ hạ xuống và chạm ngay vào vòng tròn đầu tiên. Tay em hơi run khiến cây bút đang cầm cũng run theo. Em cố gắng tô thật chậm, thật chậm để màu không bị lem ra ngoài.
Không gian phút chốc bỗng trở nên yên lặng.
Tích tắc… Tích tắc…
Tiếng đồng hồ treo tường kêu lên từng hồi như muốn phá tan đi cái không khí ngột ngạt, sặc mùi nguy hiểm này.
Một phút, hai phút trôi qua một cách nặng nề.
Phù, cuối cùng thì em cũng đã hoàn thành xong vòng tròn đầu tiên trong sự lo lắng và sợ hãi tột cùng của em. Hắn ngồi xem nãy giờ nên cũng khá là ngạc nhiên vì vòng tròn đó không dễ gì mà tô được. Hắn đã cố tình vẽ thật xấu để em lệch tay nhưng có lẽ hắn đã lầm, bằng chứng là em đã làm được đó thôi.
Em thở phào nhẹ nhõm, thật là may mắn cho em khi đã qua được vòng tròn đầu tiên. Em nhẹ lau mồ hôi trên trán rồi bắt đầu tô tiếp vòng tròn thứ hai. Vòng tròn này còn khó hơn vòng tròn trước, vì nó nhỏ và ngoằn ngoèo hơn nhiều. Liệu lần này em có may mắn như lần trước không?
Em sẽ ra khỏi nhà hắn với thân thể lành lặn hay với những vết thương rát buốt do cây roi trên tay Luck gây ra?
Chương 3: Người tốt duy nhất trong thế giới quỷ
Không gian yên lặng bao trùm cả ngôi nhà rộng lớn. Sự sợ hãi đang không ngừng vây lấy thân hình bé nhỏ khiến tay em cứ run lên mãi. Đặt bút màu vào vòng tròn thứ hai, em tô một cách cẩn thận và tỉ mỉ. Mồ hôi trên trán em bắt đầu túa ra nhiều hơn vì căng thẳng. Hắn ngồi đó, vẻ mặt cực kì tức giận. Vốn là một người có tính kiên nhẫn không cao nên khi thấy em cứ tô từng chút, từng chút như vậy hắn cảm thấy rất khó chịu. Hắn bực bội quát:
- Nhanh lên!
- Ơ…
Tiếng quát đột ngột của hắn làm cho một người đang chú tâm vào công việc như em phải giật mình, cây bút màu cũng theo đó mà sượt một đường dài ra vòng tròn nhỏ. Em hiểu được mình sắp phải bị gì nên cắn răng và nhắm mắt lại chờ cho đòn roi kia giáng xuống người mình. Hắn cười hiểm rồi nhìn Luck. Luck hiểu ý, y vung cây roi lên cao và hạ xuống tấm lưng nhỏ bé của em một cách không thương tiếc.
Chát!
- Á!
Dù đã mím chặt môi để cho nỗi đau không bật thành tiếng nhưng vì quá đau nên bắt buộc em phải kêu lên, nước mắt cũng vì vậy mà tuôn ra. Cánh tay em từ từ vòng ra sau lưng và xoa xoa chỗ vừa bị đánh cho đỡ đau, nhưng em càng xoa thì nó lại càng đau thêm. Em rút tay lại, thôi không xoa nữa rồi tiếp tục tô tiếp những vòng tròn còn lại.
- Hức! Hức!
Từng tiếng nấc nhẹ được cất lên. Nỗi đau thể xác đang không ngừng dày vò em khiến cho đầu óc em không thể nào tập trung được. Những vòng tròn tiếp theo, vòng nào em cũng đều bị lệch tay và làm cho màu lem hết ra ngoài. Mỗi lần như thế em đều cắn chặt răng và nhắm mắt lại để nhận lấy sự trừng phạt.
Chát!
Chát!
Những đòn roi liên tục từ tay Luck được quất vào người em. Cảm giác đau rát còn hơn hàng ngàn mũi kim đâm vào. Da thịt non nớt của em làm sao có thể chịu nổi đây?
Nước mắt em vô tình rơi xuống và trúng vào một trong những vòng tròn mà em chưa tô. Em hốt hoảng vội lau đi những giọt nước mắt đang gây trở ngại cho mình. Em không muốn cái đồ vật không có mắt kia chạm vào người em thêm một lần nào nữa đâu. Đau lắm!
- Ha ha ha!
Đột nhiên hắn cười lớn, một giọng cười lạnh tanh không có chút tình người. Dường như hắn đang rất thỏa mãn với trò chơi mà mình bày ra, bằng chứng là hắn đang cười hô hố như một tên bệnh. Sau khi cười một trận đã đời, hắn mới ngưng lại, từng lời từng lời nói móc em:
- Sao mày không cười mà lại khóc? Chẳng phải mày là một đứa rất thích cười sao?
Nói rồi hắn nhìn em như chờ đợi câu trả lời nhưng đáp lại lời hắn chỉ là những tiếng nấc đang nghẹn đắng trong cổ họng em. Hắn đã thừa biết câu trả lời rồi mà, tại sao còn hỏi em? Thử hỏi nếu như hắn là em và bị những đòn roi đau đớn kia quất vào người thì hắn có cười nổi không?
Chát!
Lại thêm một đòn roi nữa quất vào người em khi em một lần nữa bị lệch tay. Vết thương cũ chưa hết đau thì vết thương mới lại tìm đến, vết thương chồng vết thương. Tấm lưng bé nhỏ của em dù đã được một lớp áo khá dày che chở nhưng nó vẫn không thể che được cho một thứ chất lỏng màu đỏ đang dần dần hiện ra, làm ướt đẫm cả một khoang áo. Nước mắt em cũng vì vậy mà tuôn ra nhiều hơn. Em không biết, thực sự không biết đây là lần thứ bao nhiêu em khóc nữa, và em cũng đâu biết nỗi đau mà em đang phải chịu lại chính là niềm vui của hắn. Chưa bao giờ hắn cảm thấy vui như thế này cả, nhưng có một điều khiến hắn cảm thấy hơi tiếc là tại sao em không đến nhà hắn sớm hơn để hắn không phải cảm thấy cô đơn, buồn chán như bao năm qua? Nhưng mà thôi, không sao cả! Chẳng phải là bây giờ hắn đang rất vui sao?
Nhìn tấm lưng đang đỏ dần lên vì máu của em mà hắn thấy hả dạ. Còn em dù đang rất đau nhưng lại không dám bật khóc thành tiếng, chỉ dám nấc nhẹ lên thôi. Nhưng những tiếng nấc nhẹ ấy liệu có làm cho em đỡ đau bằng khi em khóc lớn lên không? Còn hắn, hắn hành hạ em một cách tàn nhẫn như thế vậy hắn có nghĩ đến nếu như một ngày nào đó không có em hắn sẽ sống như thế nào không?
Cạch!
Cánh cửa bật mở, một dáng người quen thuộc bước vào. Liz ngỡ ngàng khi nhìn thấy cảnh tượng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




