|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lòng mình bất an đến thế.
“Thôi, mặc kệ. Mình có nói gì sai đâu? Kệ… mặc kệ hết.”
Ji Hyeon nghĩ nếu giờ vào xin lỗi mẹ, bảo rằng con sẽ tiếp tục về quê thì đúng là một hành vi ngu xuẩn. Nói thực lòng, Ji Hyeon không muốn đi, nếu miễn cưỡng phải đi, cô hẳn sẽ rất chán ghét. Cho nên tuy trong lòng cảm thấy áy náy, nhưng làm thế này không được, làm thế kia cũng không xong. Tóm lại là tiến thoái lưỡng nan, chỉ tổ phiền lòng.
“Có khi mẹ giả bộ bỏ cuộc cũng nên.”
Ji Hyeon nghĩ biết đâu mẹ đang dùng khổ nhục kế, đoạn cô nàng bỏ về phòng với tâm trạng không vui.
{ Hồi 2 {
Người mẹ “khát đất” hồi tâm chuyển ý
Ji Hyeon bướng bỉnh thay đổi bất ngờ
Ji Hyeon ngẫm lại cuộc trò chuyện khó chịu với mẹ rồi chìm vào giấc ngủ, đột nhiên, cô bị giật mình bởi tiếng của bố, toan bước ra ngoài thì Ji Hyeon nghe thấy những lời nói bất ngờ từ phía mẹ.
“Không cho nó xuống đó nữa. Con gái, chứ có phải con trai đâu, làm sao sống ở chỗ đấy được? Giá bảo là người đã sống ở đó cả đời đã đành, đến tôi đây, mình mẩy mà nhơm nhớp đã không thể chịu nổi rồi, con Ji Hyeon nhà mình, cả ngày ướt đẫm mồ hôi thì nó chịu làm sao. Ông chú già ấy ngay từ đầu liệu có ý định giày vò con mình không, sao có cái nhà tắm mà mãi không xây, bảo Ji Hyeon nhà mình đến thì phải làm sao?”
“Ông ấy không lấy vợ, không nuôi con gái nên mới thế.”
“Dù chưa từng nuôi con, cái chuyện đơn giản như thế mà cũng không biết à? Nghe con nó kể mà tôi xót cả ruột đây.”
Nghe giọng mẹ nói quả thật hết sức xót xa.
“Thế nó bảo nó không đi nữa à?”
“Tôi bảo nó khỏi phải đi rồi.”
“Vậy là ta bỏ đất à?”
“Thôi bỏ đi. Ông ấy đã cho đất bao giờ đâu? Nực cười quá. Nếu cho thì cứ thế mà cho, ai lại bắt con người ta phải về trồng vườn mới cho là sao? Ông bảo ông ấy có muốn hiến cho nhà nước hay không thì tùy. Mai ông gọi xuống đó, bảo là mẹ nó không cho nó xuống nữa, chú cứ quyên đất cho nhà nước đi.”
“Ông cụ chắc sẽ nổi giận đùng đùng lên mất.”
“Phản ứng ấy có thể đoán được. Nhưng vậy thì đã sao. Con nó có mỗi cái việc tắm táp thôi còn chẳng được. Mà nào có được tắm ướt người đâu, cũng đâu phải ngày nào cũng tắm, vì nhà toàn đàn ông nên nó phải nhúng nước để lau người, đến cả cái việc ấy ông cũng càu nhàu.”
“Ôi, sao lại thế được.”
“Ji Hyeon nói mà sai à?”
“Biết nó làm việc vất vả đổ mồ hôi mà cư xử như thế à?”
“Đàn ông đàn ang cứ trần nhồng nhộng ra giội một xô nước tắm là được, Ji Hyeon nhà mình đâu thể làm như vậy. Cả nhà chỉ có một cái vòi nước trên sân, nó làm sao mà rửa háng được, nó phải múc nước vào chậu đem vào phòng lau đấy. Ông thấy thế có được không?”
Chết mất thôi. Sao mẹ lại nói những lời đó với bố cơ chứ!
Ji Hyeon vừa thẹn vừa tức, cô cảm thấy nóng mặt.
“Hừ, thật là…”
Bố chậc lưỡi.
“Sao ông lại chậc lưỡi? Bộ ông khó chịu với tôi?”
“Không, tôi bực mình vì chú thôi.”
“Tôi không cho nó đi đâu. Ông cũng quên cái chuyện đất cát đi.”
“Bà, không sao đó chứ?”
“Chẳng sao cả. Nghĩ kỹ lại thì không chỉ có ông lão mà còn có cả một anh chàng phụ việc vườn sống chung nữa. Ở đấy có những hai người đàn ông mà chỉ có mỗi mình Ji Hyeon, không thể thế được.”
“Tôi biết rồi.”
“Ngày mai ông gọi điện bảo nó không đi đâu nữa nhé.”
“Biết rồi. Bà gọi Ji Hyeon dậy đi.”
“Gọi nó dậy làm gì?”
“Tôi nói chuyện với nó một chút.”
“Ông nói chuyện gì chứ? Thôi, nó đã phải dậy từ 6 giờ sáng rồi làm việc đến cuối ngày. Chẳng đoái hoài gì đến mặt mày, thân thể. Xanh xao lắm rồi. Tôi thực sự xót lòng lắm. Ông để cho nó ngủ đi. Về nhà rồi thì cho nó ngủ thoải mái đi.”
Vừa nãy thấy mẹ mặt mày ảm đạm quay về phòng sau khi bảo con mình bỏ đất và không phải về quê nữa, Ji Hyeon cứ tưởng mẹ đang dùng khổ nhục kế. Nhưng xem ra đây không phải khổ nhục kế mà có vẻ như mẹ đã từ bỏ mảnh đất thật. Lúc đầu khi ông họ nói cho đất, mẹ hết nài nỉ, ta thán rồi than thân trách phận, dù Ji Hyeon cố gắng phản đối thế nào mẹ vẫn bảo cô phải chịu đựng. Lần này tưởng rằng mẹ chỉ thay đổi chiến thuật thôi nhưng hình như không phải vậy. Khi biết mẹ thật sự xót xa và lo lắng cho mình, Ji Hyeon còn cảm thấy có lỗi hơn lúc sáng, đầu óc cô bấn loạn vì chẳng biết làm thế nào.
Ji Hyeon rối bời trong những lo âu.
“Hay là mình lại xuống đấy?”
{ Hồi 3{
Người mẹ từng khao khát đất đai nay đã hoàn toàn thay đổi.
Ji Hyeon nay đã thay đổi vì hoàn toàn khao khát đất đai.
6 giờ sáng chẳng ai đánh thức nhưng Ji Hyeon cũng tự động mở mắt. Mới có mười ngày, Ji Hyeon đã cảm thấy cơ thể mình quen với cuộc sống ở Kim Cheon. Cô định ngủ thêm nhưng trằn trọc mãi, không tài nào ngủ tiếp được. Ji Hyeon ngồi dậy, ra phòng khách bật ti vi. Không có chương trình hấp dẫn, Ji Hyeon càng cảm thấy chán. Mọi người vẫn còn đang say ngủ, Ji Hyeon đi loanh quanh trong nhà, đầu óc trống rỗng, tự động lấy gạo từ trong hũ ra vo gạo đặt cơm. Giờ này ở Kim Cheon đã qua giờ ăn sáng và đến giờ ra đồng làm việc, nhưng khi đã rời xa Kim Cheon khúc khuỷu đầy phiền muộn, cô lại cảm thấy chán nản, tẻ nhạt.
Ji Hyeon vừa về đến nhà thì đụng độ với mẹ, rồi lại chạm trán bộ mặt hầm hầm của bố lúc tan sở về. Người thứ tư trong gia đình là cậu em trai đã học lớp 12, sau khi tan trường còn phải chạy đến hai lớp học thêm, hơn 12 giờ đêm mới về nhà, gặp được chốc lát thì nó lăn ra ngủ, cũng chẳng có gì hay hớm.
Bát bẩn chưa rửa ngâm đầy bồn, chẳng phải Ji Hyeon muốn giúp đỡ mẹ mà vì buồn chán quá nên có cứ vậy mơ màng rửa bát. Vậy mà vẫn dư thời gian, lúc này, Ji Hyeon lấy rau mang từ dưới quê lên làm y như Taek Gi đã làm, Ji Hyeon đang thêm gia vị vào đĩa rau trộn thì nồi cơm điện reo lên, bật tín hiệu cơm chín. Cô xới cơm, mẹ từ trong phòng bước ra.
“Ôi trời ơi, con dậy từ khi nào thế?”
Mẹ nhìn thấy khuôn mặt mơ màng của Ji Hyeon ở nhà bếp thì giật mình hỏi.
“Từ lúc 6 giờ.”
Ji Hyeon trả lời cộc lốc.
“Con định làm gì mà dậy sớm thế. Bảo ở dưới quê mệt mỏi thì phải ngủ thêm chứ.”
“Con ngủ không được.”
“Ôi trời ơi, con rửa bát đấy à?
à? Ôi, lại còn nêm gia vị cho rau trộn nữa à? Nấu cơm luôn à? Con bị làm sao thế?”
Mẹ không giấu được nỗi kinh ngạc.
“Tại con thấy chán quá nên…”
“Làm mẹ giật cả mình, ôi trời ơi…”
“Có gì đâu mà mẹ giật mình.”
Ji Hyeon đang cằn nhằn thì bố cũng bước ra.
“Mình ơi, nhìn con Ji Hyeon này. Sáng sớm tinh mơ đã dậy làm hết các thứ này.”
Có gì trọng đại đâu mà mẹ lại om sòm lên, kể với bố chuyện Ji Hyeon đã làm, mà sao bố cũng khen ngợi cô quá mức như thế. Ji Hyeon nghĩ, chắc do cô hai mươi sáu tuổi rồi mà chưa hề phụ mẹ việc nhà, chẳng trách bố mẹ lại xúc động đến vậy. Tuy nhiên, Ji Hyeon lại cảm thấy bực mình bởi phải nghe những lời chẳng mấy hay ho rằng con gái chúng ta hăm máy tuổi đầu giờ mới khôn lớn thật sự.
Cả nhà cùng ăn cơm sáng, sau đó bố đi làm trước, rồi đến em trai đi học. Trước khi rửa bát, Ji Hyeon định hỏi xem mẹ uống cà phê không thì mẹ đã mang túi xách bước ra ngoài.
“Mẹ đi đâu à?”
“Ừ.”
“Mẹ đi đâu đấy? Con đang định uống cà phê, mẹ uống không?”
“Con uống đi. Mẹ về rồi uống sau.”
“Nhưng mà mẹ đi đâu?”
“Mẹ tìm được việc làm rồi.”
Nghe đến từ”việc làm”, Ji Hyeon quay ngoắt đầu lại nhìn mẹ chằm chằm.
“Tìm được việc làm ạ? Việc gì? Ở đâu vậy mẹ?”
Con gái còn chưa bàn gì đến chuyện tìm việc mà mẹ đã bảo tìm được việc làm rồi, thế là thế nào.
“Chẳng có gì to tát đâu, trước nhà mình có cái siêu thị nhỏ ấy, ở đó còn trống một chỗ thu ngân.”
“Mẹ làm thu ngân ở siêu thị?”
Ji Hyeon hỏi với vẻ mặt bị kích động.
“Tại sao, sao mẹ lại làm ở siêu thị vậy mẹ?”
“Mẹ có làm bốc vác đâu, mẹ làm thu ngân mà. Nhiều người cũng muốn vào làm lắm đấy, trước đây người làm chỗ ấy chính là bác hàng xóm ở tầng trên. Nhờ có bác ấy giới thiệu nên mẹ mới được nhận vào làm.”
“Thế nhưng con hỏi là sao mẹ lại làm thu ngân?”
“Còn sao nữa, Ji Hyeok năm nay đã học lớp 12 rồi đấy.”
“Ji Hyeok học lớp 12 thì làm sao chứ?”
“Con có biết phí học thêm của nó là bao nhiêu không? Đáng lẽ nó còn phải học thêm ở trường cao đẳng nữa nhưng đến lương của bố con không đủ chi.”
“Con có học thêm đâu mà vẫn đậu đại học đấy thôi. Mẹ nhất định phải cho Ji Hyeok đi học thêm mới được à?”
“Bây giờ khác thời con học đại học rồi. Bây giờ học thêm là chính. Không thuê được gia sư thì cũng phải gởi nó vào trung tâm. Học ở trung tâm thành tích tăng đáng kể đấy. Nó học mà không tiến bộ thì chỉ tổ phí tiền cho trung tâm thôi. Mẹ quan sát trong mấy tháng liền, thấy hiệu quả nên mới cho nó đi. Khoảng 6 giờ mẹ về. Mẹ sẽ đem táo và dưa vàng về, con lấy mà mát xa nhé. Làn da đẹp bị rám nắng cả rồi còn gì.”
Mẹ đưa tay xoa mặt Ji Hyeon đầy trìu mến và nói.
“Mẹ đi làm từ bao giờ vậy?”
“Chưa đến một tuần. Cái vị trí ấy mà trống là mọi người tranh nhau vào làm ngay. Thôi mẹ đi đây.”
Ji Hyeon cảm thấy xót xa, buồn bực vì chuyện mẹ đi làm ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




