watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6060 Lượt

siêu thị, bất giác nét mặt cô chùng xuống, ánh mắt dõi theo lưng mẹ. Mẹ rời khỏi nhà nhanh như một cơn gió.

Trước đây, cô cứ uất ức nghĩ rằng bố mẹ đẩy một đứa ghét làm việc như cô về quê để cô phải lao động cực nhọc, còn họ thì sống an nhàn, thi thoảng lại ngồi cười và chỉ biết nói rằng “Thôi cố lên con!” Nhưng giờ khi nhìn dáng mẹ đi sang siêu thị, lòng Ji Hyeon lại ngổn ngang bao cảm xúc. Mẹ đi khuất, Ji Hyeon đứng ngơ ngẩn trước cánh cửa, rồi cô đi vào bếp đeo găng tay và bắt đầu rửa bát. Cô bần thần rửa bát đĩa xong, lại quay sang dọn dẹp, lau phòng khách. Ji Hyeon vào toilet giặt giẻ lau, đang lấy nước ở la-va-bô thì bỗng dưng rơi nước mắt.

“Sao mình lại khóc chứ? Đã bao giờ mình nghĩ đến mẹ như thế đâu?”

Chẳng phải đến tận hai mươi sáu tuổi, Ji Hyeon vẫn không biết mình đã sai và cứ sống thản nhiên đó sao. Cô tự cười nhạo mình, cười nhạo cái điệu bộ con gái hiếu thảo của cô.

“Mẹ có phải làm việc cực nhọc đâu, chỉ tính tiền ở siêu thị thôi mà, làm gì vất vả lắm? Chậc, mình còn phải làm vườn dưới quê nữa kìa.”

Nước mắt một khi đã trào ra, thì cứ lã chã tuôn rơi, cuối cùng ào ạt như một cơn mưa.

Những người mẹ phải ra ngoài bươn chải vì thiếu tiền sinh hoạt, vì chăm lo cho con cái, hay vì vô số lý do khác đâu chỉ một hai người. Song Ji Hyeon cứ có cảm giác như trong số tất cả những người mẹ trên đời, chỉ có mỗi mẹ cô là phải bươn chải làm việc ở ngoài. Rồi đột nhiên cô thấy mẹ thật tội, đồng thời xấu hổ bởi mình không thể tìm việc phụ giúp gia đình, lãng phí mất bao thời gian.

“Làm thu ngân ở siêu thị thì có gì là tủi nhục đâu mà phải đứng đây khóc chứ.”

Sực nhớ đến lời hứa cho đất của ông họ, hình như ông muốn đày đọa mình cho nhừ xương ra mới thôi, trong lòng Ji Hyeon chỉ thấy ghét ông thêm và càng thương cho thân phận của mình. Cô khóa vòi nước đã chảy tràn trên la-va-bô, trở về phòng tìm số điện thoại mà Taek Gi đã lưu lại, nhấn nút gọi anh ta.

“A lô?”

“Anh Taek Gi? Tôi là Ji Hyeon đây.”

“Cô đi đường bình an không?”

Ji Hyeon đang rất buồn, cô không hề nhận ra giọng mừng rỡ và ngạc nhiên của Taek Gi.

“Vâng, anh bận chứ?”

“Không sao cả.”

“Vâng, tôi có chuyện muốn nhờ cậy anh giúp ạ!”

“Gì vậy cô?”

“Anh gởi hết những thứ có thể gởi được như gạo, ớt bột, nho cho tôi được không? Gởi hết ấy.”

Ji Hyeon nghẹn ngào nói.

“Cô có làm sao không?”

“Không có gì.”

“Vậy sao giọng cô lại như vậy?”

“Không sao mà, vậy, anh gởi được không? Để bố mẹ tôi được ăn thật nhiều.”

Ji Hyeon ngay sau đó, vừa nói vừa khóc.

“Có việc gì vậy?”

Taek Gi lo lắng hỏi.

“Không có việc gì cả. Chỉ là tôi muốn bố mẹ tôi đươc thưởng thức vị ngon của nho thôi.”

“Tôi biết rồi, tôi sẽ gởi cho. Gởi ngay hôm nay.”

“Anh gởi mau mau để ngày mai tôi nhận được luôn nhé.”

“Có thật là không có chuyện gì không?”

“Không có thật mà, không có việc gì đâu.”

Ji Hyeon vừa sụt sịt vừa nói.

“Anh Taek Gi!”

“Cô cứ nói đi.”

“Anh mua vé tàu giùm tôi nhé? Ngày mai nho đến tôi sẽ ăn cùng bố mẹ rồi sáng ngày mốt sẽ trở xuống đấy.”

“Tôi biết rồi.”

“Tối cúp máy nhé.”

“Ừ, vậy nhé!”

Ji Hyeon dập máy xong lại tiếp tục khóc tu tu. Và cô quyết tâm. Dù cho có nát nhừ thân xác cũng phải làm vườn nhận đất của ông về dâng cho mẹ.

“Đổi ý rồi á? Sẽ làm vườn và không đi làm ở công ty á?”

Yeon Hee nói với giọng bực bội khi Ji Hyeon bảo hôm sau không thể đến buổi phỏng vấn.

“Cậu có chắn không?”

“Ừ.”

Ji Hyeon dè dặt nói.

“Cậu gặp tớ nhé. Gặp rồi nói chuyện.”

“Có gặp cũng thế thôi. Tớ vô cùng có lỗi với cậu nhưng đành phải bỏ thôi.”

“Thế thì nguyên nhân chính là do đâu? Ai bắt cậu làm vườn rồi cho cả đất thế?”

“Tự dưng thôi.”

“Cái gì?!”

“Thì bỗng dưng có đất nên bỗng dưng phải đi làm vườn thôi.”

“Cậu, nói thật không đấy?”

“Đấy là chuyện thật hay là đùa đấy hả?”

“Đùa gì chứ… Thật đấy.”

“Thứ Bảy này cậu đi họp mặt lớp cũ không?”

“Không, tớ định mai đi rồi. Không đi được.”

“Vậy thì bây giờ gặp nhau ngay đi!”

Trước lời đề nghị của Yeon Hee, Ji Hyeon không có cách nào thoái thác. Buổi tối, Ji Hyeon đến nơi gần công ty bạn. Vừa gặp Ji Hyeon, Yeon Hee liền tung ra những câu hỏi tò mò về mảnh đất của cô.

“Có thật là được thừa kế đất không?”

“Có thể nói là vậy.”

“Ở đâu? Đất ở đâu?”

“Ở Kim Cheon.”

“Kim Choen? Rộng bao mét?”

“Sao lại tò mò vậy chứ? Chẳng phải là món to tát gì đâu.”

“To tát hay không to tát, bố tớ làm bên bất động sản đây này.”

“À, thế à.”

“Dạo gần đây những người ở Seoul hễ có một ít tiền là về quê mua đất vườn để phòng thân cả, dù chỉ là một mảnh vườn nhỏ cũng chẳng phải chuyện đùa đâu. Vì có tin đồn sắp có luật cải cách ruộng đất cho nên người ta mua trước khi đất khan hiếm đấy. Là đất ruộng hay đất ở? Mà dù có là gì thì được khoảng bao nhiêu? Bao nhiêu mét thế?”

“Là vườn nho mà.”

“Vườn nho à?”

“Hình như 30 hecta hay sao ấy?”

“Ba – mươi – hecta!”

Miệng Yeon Hee há hốc.

“Ôi chao, không thể tin được!”

“Ừ, rộng thật đúng không. Diện tích vườn nho ở Kim Cheon hầu hết đều là đất của ông đấy.”

“Thế ông cho cậu cả à?”

“Ừ.”

“Ông cậu mất rồi chứ nhỉ? Ông này là ông nào vậy?”

“Ông là anh em họ với ông ruột mình nên là ông họ thôi.”

“Bà con xa quá nhỉ. Thế sao lại giao đất cho cậu?”

“Ông không lấy vợ nên cũng không có con, thời trẻ ông sống hơi phóng túng. Anh em họ hàng hầu như đều xa lánh cả. Vậy nên mấy đứa cháu cũng không đứa nào thân thiết. Ông tình cờ trông thấy mình, có thiện cảm cho nên sau khi ngẫm nghĩ một thời gian, ông quyết định giao đất cho mình.”

“Ồ, số cậu sướng thật đấy.”

“Về chuyện ấy à?”

“Chứ còn gì nữa. Có ai không dưng mà được nhận 30 hecta đất đâu chứ? Nói thế nào thì nói, đây cũng là điều tốt.”

“Không hẳn như vậy đâu. Ông bảo phải làm vườn hai năm rồi mới cho cơ. Y rằng không muốn thấy mình bán sạch để ăn.”

“Cậu không làm vườn trong hai năm được hay sao? Nếu là tớ thì tớ làm tất. Làm vườn hai năm rồi bán đất đi, được biết bao nhiêu là tiền. Với ngần ấy tiền, muốn làm gì mà chẳng được, chẳng phải quá tốt sao?”

Ji Hyeon nghe những lời của Yeon Hee, nghĩ bụng sao nó lại nói hệt như mẹ mình thế nhỉ.
——————————————————–

Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!

——————————————————–
“Này, nếu cậu thực sự được ai đó cho đất, cậu có bỏ công ty, xuống đó làm vườn không?”

“Đương nhiên rồi! Nhưng mà thú thật, tớ không muốn làm vườn lắm.”

“Làm vườn cực lắm ấy. Này, nhìn mặt tớ đây này.”

“Cậu dưỡng da là đẹp lên ngay ấy mà. Dù sao thì cậu cũng sướng rồi.”

Yeon Hee nhìn Ji Hyeon với ánh mắt ghen tị.

“Bố tớ làm môi giới bất động sản hai mươi năm nay mà chẳng có lấy một mét vuông đất đáng giá. Bố tớ bảo chẳng có gì giá trị hơn đất đai, căn hộ hay cửa hàng. Bây giờ bán căn hộ chẳng có gì thú vị cả, bố tớ chỉ chuyên môi giới đất và cửa hàng thôi. Ở đâu nhỉ? Ở Jeon La, ngày xưa bố tớ mua nhầm khu đất ở Jeon La, thủy triều rút xuống thì thấy đất ngoi lên, thủy triều dâng lên thì đất biến mất, bị lừa toàn tập.”

“Bố cậu làm bất động sản mà lại mua cái đất ấy?”

“Bố mình thì như thế, chứ bọn kinh doanh bất động sản đều là lũ lừa đảo. Đến cả những người làm cùng ngành bất động sản với nhau cũng không tha.”

“Vậy thì bố cậu cũng là lừa đảo còn gì?”

“Làm gì có.”

Yeon Hee và Ji Hyeon cùng phì cười rồi bước vào quán cà phê quen thuộc.

“Này, kia chẳng phải tay Kyu Jin sao?”

“Phải rồi còn gì nữa. Công ty Kyu Jin đang điều hành nằm trong cùng một tòa nhà với công ty tớ mà. Giờ ăn trưa chạm trán nhau suốt. Biết tớ sẽ gặp cậu nên hắn bảo muốn đi cùng.”

“Sao hắn ta biết mà nói thế?”

“Lúc đang nói chuyện điện thoại với cậu thì gặp hắn đấy.”

“Hắn tốt nghiệp chưa?”

“Tốt nghiệp hồi mùa thu rồi.”

“Tìm được việc nhanh nhỉ.”

“Đã lâu không gặp!”

Kyu Jin tươi cười mở lời chào Ji Hyeon trước.

“Ừm.”

Chương 8: chương 8

Ji Hyeon đón nhận lời chào bằng khuôn mặt lảng tránh. Mối quan hệ chấm dứt không mấy tốt đẹp, lại lâu rồi không gặp nên Ji Hyeon có phần không mấy thoái mái.

Cả ba đều chưa ăn tối cho nên một cách tự nhiên họ đổi địa điểm sang quán cá mực nướng. Xong xuôi lại tiếp tục chuyển sang quán rượu, hàn huyên về hồi còn học đại học, mỗi người một vại bia 500 cc.

“Thế cho nên hồi đó đã thế với nhau không bao giờ đến sông Han Tan nữa còn gì.”

Nhắc đến buổi liên hoan trên sông Han Tan, khi đi thuyền Kyu Jin đã suýt bị chết đuối khiến cả ba cùng cười sặc sụa. Chỉ vì có tin đồn rằng rất nhiều

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT