watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6058 Lượt

rồi.

“Việc đó… tôi tự làm được.”

“Nếu cần thì gọi điện thoại cho tôi, ngộ nhỡ cô không mua được vé. Tôi thấy, cô cứ nhớ số điện thoại tôi đi cho tiện!”

“Sao tôi lại phải nhớ số của anh chứ, chỉ tổ đau đầu.”

Ji Hyeon lôi điện thoại từ túi xách ra đưa cho Taek Gi.

“Anh biết nhập số chứ?”

Taek Gi chẳng nói chẳng rằng, cầm lấy điện thoại và nhập số của anh vào cho Ji Hyeon.

“Tôi đi đây.”

Đã đến lúc lên tàu, Ji Hyeon bảo Taek Gi quay về, đồng thời chào và cảm ơn anh.

“Đừng ở lại nhà lâu quá nhé!”

Ji Hyeon đang trình vé cho người soát vé thì Taek Gi nói với theo.

Anh chàng này, Ji Hyeon đứng nhìn Taek Gi, ra vẻ bịn rịn khi phải trở về Seoul, còn Taek Gi bảo rằng bác đang chờ tôi ở nhà, khiến Ji Hyeon mất cả hứng. Chẳng có lý gì Taek Gi lại tiếc nuối, đợi dài cổ mong ngày Ji Hyeon quay lại cả.

Ji Hyeon lên tàu quay về Seoul, Taek Gi trở lại xã Gae Ryeong.

Chương 7: chương 7

Cuộc đối đầu giữa một bên là mẹ muốn có đất và một bên là Ji Hyeon dẫu chết cũng chẳng chịu đi

“Ông cho cả những thứ này cơ à? Ôi trời ơi, ngửi xem cái mùi thơm của nó này. Đúng là dầu mè và dầu tía tô rồi.”

Chỉ có mỗi chai dầu mè và dầu tía tô ở quê thôi mà sao hạnh phúc quá lố như thế. Ji Hyeon nhìn thái độ vờ vịt của mẹ.

“Hôm nay phải làm món rau trộn mới được. Bố con sẽ thích lắm đây.”

“…”

“Phải gọi cho ông cảm ơn chứ nhỉ? Nói với ông, ta sẽ dùng hết dầu mè và dầu tía tô này một cách ngon lành. Mà sao ông không cho nhà mình thứ khác. Mẹ cứ tưởng ông sẽ gởi cho mình một thùng nho cơ đấy… Còn con sao cứ đứng đực ra thế kia hả?”

Mẹ nhìn vẻ mặt phụng phịu của Ji Hyeon.”Hay là đã có chuyện gì rồi? Mặt mày sao lại thế kia?”

“Con muốn đi làm, không muốn quay lại đó nữa.”

“Lại thế nữa rồi? Về đến nhà thì phải tươi cười lên chứ.”

“Cực khổ lắm mẹ ơi, mẹ không biết nên mới nói thế. Mẹ biết từ sớm tinh mơ đã mệt thế nào không?”

“Mẹ biết chứ. Đâu phải mẹ không nghĩ đến việc đó. Mẹ cũng có dễ chịu gì đâu? Gởi đứa con gái ở nhà chẳng biết rửa lấy một cái bát về quê làm vườn thì con nói xem, bố mẹ có dễ chịu không? Dù sao con cũng phải biết suy nghĩ, phải biết lo toan. Là lo toan hiểu không, không phải tính toán. Sau hai năm nữa, con hãy đếm thử những số không trong tài khoản của mình đi. Cứ đem mức lương con đi làm so với cái vườn nho thì biết. Có dành hết tiền đi làm, không xài một xu đi nữa cũng không bằng được.”

“Vậy mẹ xuống đấy mà làm vườn đi. Thế là được chứ gì.”

“Mẹ cũng muốn thế lắm, nhưng ông chỉ muốn giao vườn cho riêng con và kêu một mình con xuống làm vườn đó thôi.”

“Bây giờ mẹ vui lắm à?”

“Con bảo mẹ vui cái nỗi gì?”

“Mẹ nhìn vào mặt con đây này. Mẹ xem những đốm tàn nhang và làn da khét nắng của con đây này. Suốt cả ngày trơ mặt làm ngoài đồng cho nên mới ra nông nỗi này đấy.”

“Vậy mẹ mát xa cho nhé. Mặt nạ khoai tây cũng tốt cho da mặt đấy. Mẹ đắp mặt nạ cho con gái nhé.”

“Con có bị phỏng đâu? Sao lại đắp mặt nạ khoai tây cho con? Con đi bảo là con muốn đi làm cơ mà!”

“Vậy mẹ đắp dưa leo là được chứ gì. Dạo này vào mùa rồi nên dưa leo tươi lắm. Đừng có cắt lát đắp, gọt vỏ rồi nghiền với bột mì mới hiệu quả. Từ giờ đến lúc trước khi con đi mẹ sẽ làm cho con mỗi ngày. Mẹ mua mỹ phẩm cao cấp cho con nha.”

“Bây giờ không phải là lúc nói những chuyện đó.”

Ji Hyeon nổi giận đùng đùng, mẹ cô cũng lập tức trở mặt, trợn mắt nhìn cô.

“Con cố rủa thầm mẹ trong bụng cũng được, nhưng mà bỏ vườn nho ấy thì chết với mẹ đấy!”

Mẹ bắt đầu phơi bày những suy nghĩ thật trong lòng.

“Chúng ta đã có được gì rồi? Hử? Mẹ muốn có một mảnh đất nào đó trong tay dù chỉ một lần. Mẹ cũng muốn nhìn thấy con vỗ ngực tự tin rằng con có đất. Hãy suy nghĩ đơn giản hơn đi con, chỉ chịu cực một hai năm thôi rồi sau đó con muốn gì mà chẳng được. Ngày xưa con nói gì ấy nhỉ? Phải rồi, con bảo muốn mở cửa hàng trang sức? Được đấy con à.”

“Đó là ý tưởng hồi cấp hai thôi. Bây giờ con chán rồi.”

“Không làm cái đó, thì làm cái khác cũng được.”

“Con chẳng muốn làm gì khác nữa.”

“Vậy thì khỏi phải làm gì cả, chỉ cần sống và tiêu tiền thôi cũng được.”

Mẹ nói bằng giọng nữ cao trong dàn nhạc.

“Con muốn đi làm. Mấy việc kia chỉ toàn là lao động tay chân thôi.”

Ji Hyeon nói xong, gương mặt mẹ tái nhợt rồi đỏ bừng.

“Con nhất định không trồng nho? Mặc cho nó là một số tiền khổng lồ. Nói thật lòng đi, đặt tay lên ngực và nói thật xem nào. Nếu con nhất quyết không làm ở vườn nho thì lên đỉnh Himalaya mà tu, làm thần thánh luôn đi.”

“Việc này… thật lòng mà nói, con cũng tham, nhưng con ghét phải làm vườn lắm.”

Đã là người, ai thấy vườn nho bao la ấy mà không nổi lòng tham cơ chứ. Nhưng điều đáng nói là làm sao Ji Hyeon có thể bằng lòng yêu thích công việc làm vườn được. Nếu có thì chắc chắn là nói dối.

“Ông bảo không làm vườn thì không cho đất đâu.”

“Thế nên con mới bảo mẹ đi làm vườn đi.”

“Nhưng ông có bảo mẹ làm đâu. Thôi thì con gắng trồng nho hai năm rồi nhận vườn, lúc ấy con muốn làm gì thì làm.”

Mẹ Ji Hyeon lớn giọng nói.

“Mẹ chỉ có một ước mong thôi mà con cùng không chịu nghe mẹ sao? Được thừa kế vườn nho chính là ước mơ của mẹ.”

Mẹ làm ầm lên còn Ji Hyeon thì nhìn mẹ với vẻ mặt nhăn nhó.

“Mẹ cũng xót con lắm chứ. Con về nhà với nước da trước đẹp là vậy mà giờ bị rám nắng thế kia, chắc họ đã vắt kiệt sức lao động của con tôi với đủ thứ việc trên đời nên da dẻ mới thành ra như thế, tinh thần mới suy sụp thế này, mà hình như còn gầy rộc đi nữa này.”

“Tuy con không làm được việc gì, nhưng cũng sụt ba cân rồi. Năm giờ sáng đã phải dậy, làm việc cật lực cho đến tận lúc mặt trời lặn đấy.”

“Nhìn các ngón tay kìa. Các khớp ngón to ra rồi…”

“Mẹ, mẹ đang chọc tức con đấy à?”

“Chọc gì mà chọc chứ? Mẹ xót nên mới nói thế mà.”

“Vậy thì mẹ đi đi. Bố mẹ nắm tay nhau xuống đấy làm vườn thay con đi.”

“Còn Ji Hyeok thì sao chứ, nó đang học lớp 12, làm sao bỏ ngang mà đi được hả?”

“Thật điên mất thôi.”

Ji Hyeon đứng phắt dậy láy nước lạnh trong tủ lạnh ra uống ừng ực.

“Từ lúc con bảo ông xây nhà vệ sinh mới cho đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi gì cả. Mẹ biết trong thời gian đó con đi tắm như thế nào không? Không có chỗ nào để rửa ráy ngoài cái vòi nước ở giữa sân. Cả ngày làm việc mồ hôi nhễ nhại mà không tắm được, thế nên con thấm khăn ướt lau mình. Vậy mà ông còn chẳng hiểu cho, bảo con là xài nước lãng phí, con thực sự rất tủi thân.”

“Không tắm thì sao mà sống được?”

“Thì đấy! Mẹ xem, cứ như vậy con làm sao rửa vùng kín như những đứa con gái khác được? Ôi, xấu hổ chết mất. Con phải múc nước vào chậu, mang vào trong phòng lau đấy. Đã vậy còn chẳng có nước nóng nữa.”

“Ôi trời ơi là trời.”

Mặt mẹ Ji Hyeon trở nên biến sắc.

“Mẹ có biết mỗi lần con múc nước về phòng lau người thì kinh khủng thế nào không? Đầu tuần sau con đến kỳ, với cái bụng ấm ách con sẽ chẳng muốn đi đâu nửa bước. Chỉ có ông và gã làm vườn ấy, toàn đàn ông con trai nên rất bất tiện, bất tiện vô cùng.”

Ji Hyeon vừa nói vừa thấy mẹ nhìn mình với vẻ vô cùng thương xót.

“Nhà dưới ấy sao đến nông nỗi thế nhỉ? Chẳng phải đã nói là xây sẵn nhà tắm rồi mới kêu con xuống sao. Hay vì ông lão ấy không lấy vợ nên chẳng biết gì cả.”

“Xuống Kim Cheon rồi là chẳng có khi nào con được tắm cho đàng hoàng cả. Dùng nước tiết kiệm là tốt nhưng dù gì thì cũng phải cho người ta tắm chứ.”

Ji Hyeon nói với giọng ấm ức, mẹ nhìn cô như cảm thấy có lối, liên tục gật đầu.

“Thế à, mẹ biết rồi. Nếu con không thích thì đừng đi nữa vậy.”

Bây giờ thì đến lượt nét mặt mẹ cô trở nên uất ức nghẹn ngào dù chỉ trong chốc lát. Chẳng biết do mẹ xót đứa con gái về quê không được tắm rửa, hay ấm ức vì phải từ bỏ mảnh đất đã cầm chắc trong tay, mà nhìn như thể bà đang rất bất hạnh.

“Mẹ mà có cả tỷ trong tay…”

Mẹ cô lẩm bẩm như đang nói một mình.

“Mẹ mà có cả tỷ trong tay, mẹ đã chẳng bắt con gái cưng của mẹ phải chịu cực khổ như vậy… Vì không có tiền nên mới nuối tiếc, thậm chí gây ra tội nghiệt. Lòng tham của mẹ lớn quá. Mẹ chẳng có phước có được mảnh đất đó đâu. Cho mẹ xin lỗi nhé!”

Mẹ cầm chai dầu mè và dầu tía tô mang từ quê lên cho vào tủ lạnh rồi lập tức bỏ vào phòng.

Ji Hyeon bỗng thấy mình có lỗi. Giả sử mẹ hỏi vặn lại rằng nếu ở quê bất tiện như thế thì tại sao người ta lại dựng làng ở một nơi không thể sống được như vậy, hoặc giả một mực khuyên

Ji Hyeon cố gắng chịu đựng tiếp thì có lẽ cô sẽ tức giận chối đây đẩy bằng được. Nhưng khi mẹ bảo cô thôi đừng làm nữa rồi bỏ đi với vẻ mặt âu sầu, cô bỗng cảm thấy có lỗi biết dường nào. Quả thật Ji Hyeon không thể chịu đựng được và không thể làm được công việc ở Kim Cheon, quả thật việc tắm gội và chùi rửa”chỗ ấy” vô cùng bất tiện, dù cô chẳng hề nói quá sự thật nhưng không hiểu sao khi gây cho mẹ một sự thất vọng quá lớn, cô lại cảm thấy

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT