watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6056 Lượt

lại đến đó vậy?”

“Tại có việc. Cậu khỏe chứ?”

“Ừ khỏe, nhưng khi nào cậu về đây?”

“Vẫn chưa biết nữa.”

“Chưa biết á? Này, mình đã giới thiệu cho cậu vào làm một chỗ trong công ty mình rồi đấy.”

“Sao? Thật hả?”

Mắt Ji Hyeon sáng rực lên.

“Chị ngồi gần bàn mình sinh con, chắc thấy không ổn nên nộp đơn thôi việc rồi. Hết tháng này chị ấy nghỉ nên mình mới giới thiệu cậu.”

“Thật hả?”

“Dĩ nhiên là thật rồi. Ngài giám đốc bảo cậu đến gặp để phỏng vấn kìa.”

Yeon Hee đang làm ở phòng kế toán của một công ty kiểm toán lớn nằm ở quận Yeo Ui. Công ty này đãi ngộ tốt, tiền thưởng có luôn, mỗi tháng lại được một ngày phép, có thể nói là điều kiện rất tốt.

“Khi nào thì phỏng vấn?”

“Ngày mai đến đi.”

“Ngày mai á? Đợi đã, làm thế nào nhỉ?”

“Cậu không đến được à?”

“Không phải thế, nhưng mà…”

“Thứ Bảy tuần này công ty liên hoan. Vừa vào công ty lại được gặp tất cả đồng nghiệp, tốt đẹp vậy còn gì!”

Tốt đẹp… Ừ, chắc là tốt đẹp thật.

“Yeon Hee à, mười phút nữa mình gọi lại báo cho cậu biết lúc nào mình đến được nhé?”

“Ừ biết rồi, mình đợi, mười phút thôi đấy nhé!”

“Biết rồi!”

Ji Hyeon ngắt cuộc gọi rồi ngay lập tức gọi điện cho mẹ.

“Đi làm á?”

“Mẹ cũng biết rồi mà. Công ty của Yeon Hee tốt lắm. Nó thấy có chỗ trống nên mới giới thiệu cho con. Nó bảo con đi phỏng vấn đấy.”

“Thế à? Vậy thế nào bây giờ?”

Đột nhiên con mình có một công việc không tồi nên mẹ Ji Hyeon tỏ ra hơi bối rối.

“Mẹ, ngày mai, à không, đêm nay con sẽ về Seoul bằng tàu hỏa.

“Này, thế còn vườn nho thì sao? Ông đã bảo phải làm vườn thì mới cho đất cơ mà.”

“Mẹ ơi, lẽ nào mẹ bắt con làm nông dân ở đây để lỡ mất cơ hội tìm việc sao? Công ty ấy cho phép lấy chồng sinh con, chỉ cần có người trông con giúp là có thể đi làm tiếp được. Chẳng lẽ mẹ thật sự muốn con phải trồng nho ở quê để suốt ngày mình mẩy đau nhức à?”

“Ý mẹ không phải thế, nhưng mà… thế thì vườn nho bay mất à?”

“Mẹ!”

“Để mẹ điện cho bố rồi lát mẹ liên lạc lại với con!”

“Không có thời gian nữa đâu mẹ.”

“Đợi mẹ 5 phút thôi, 5 phút thôi.”

Ji Hyeon sốt ruột đến vậy mà mẹ cô bảo phải đợi 5 phút, nhưng tận 1 tiếng 20 phút sau vẫn chưa thấy tăm hơi, Ji Hyeon đành liên lạc lại.

“Con, nghe lời bố mẹ, ở lại đó đi.”

“Mẹ!”

“Ngoan đi. Mẹ đã nói chuyện với bố rồi… bỏ vườn nho ấy đi thì uổng quá.” Mẹ cất giọng nhỏ nhẹ xin lỗi Ji Hyeon vì đã bắt cô xuống Kim Cheon rồi ép cô nhất định phải ở đó.

“Mẹ cũng buồn và tiếc lắm. Nhưng vườn nho ấy con biết bán được bao nhiêu tiền không? Đủ để sống nhàn nhã cả đời còn hơn là đi làm văn phòng đấy.”

“Mẹ à, ước mơ của con có phải là trở thành nông dân đâu.”

Bỗng nỗi uất nghẹn trào dâng, Ji Hyeon bật khóc.

“Nào Ji Hyeon.”

“Con không biết, con sẽ về Seoul.”

Ji Hyeon cấm điện thoại hét to rồi cúp máy.

“Thật không thể tin được.”

Cô hậm hực lau nước mắc tuôn ra trong lúc ấm ức.

“Mặc kệ mẹ, mình phải về Seoul!”

Tương lai cả đời của con gái mà bố mẹ lại xui có thể bỏ việc chứ không được bỏ vườn nho. Chẳng có ai khổ như Ji Hyeon cả. Ừ thì, cứ cho là làm thế cũng tốt đi. Ji Hyeon ra đồng hàng ngày, cũng đủ biết vườn nho rộng bao la thế nào, tính thử mỗi mét bèo nhất là 100.000 won đi [5">, vậy tổng số tiền vẫn là một con số trên trời. Thật ngốc nghếch khi mang đồng lương hằng tháng chẳng biết có đủ một triệu won không, so sánh với một tài sản khổng lồ như vậy. Nhưng cũng chính vì cái tài sản ấy mà bây giờ người phải chịu khổ sở một mình ở chốn quê mùa này chính là Ji Hyeon. Người thấy tiền sáng mắt và bất chấp mọi giá là bố mẹ, nhưng người phải chịu đựng đâu phải họ mà chính là Ji Hyeon. Trong lúc cấp bách, mặc cho Ji Hyeon hối thúc, mẹ vẫn chẳng chịu hiểu cho cô và cũng chẳng hề liên lạc với bố. Mẹ không một lần hỏi han Ji Hyeon xem cô có cực lắm không? Có mệt mỏ

mỏi không? Chưa một lần nào mẹ an ủi cô rằng thôi con hãy bỏ đi, đừng làm nữa, trái lại, bà đang tâm đẩy con gái xuống vùng quê Kim Cheon hẻo lánh, mặc cái”quần phùng phình” đến nực cười, sống một cuộc sống kham khổ mà chẳng nhận được một đồng tiền công. Dù có bôi hàng lớp kem chống nắng, đội nón, đeo khăn thế nào đi nữa, Ji Hyeon rồi cũng sẽ trở thành một cô thôn nữ đen như cột nhà cháy, mang đôi giày rẻ tiền lê lết, đi máy cày câm cạch ra đồng. Thế mà bố mẹ cô cũng chẳng cảm thấy có lỗi với con gái chút nào cả. Càng nghĩ càng thấy ấm ức, ấm ức cuối cùng chuyển thành bực tức. Nỗi bực tức này biết để đâu cho hết. Mẹ! Sẽ chỉ có con được thừa kế tài sản thôi, một bát nước xúp bố mẹ cũng chẳng có đâu! Bố mẹ hãy cứ chờ mà xem!

[5"> Khoảng 2.000.000 đồng Việt Nam.

“Càng nghĩ càng tức mà.”

Ji Hyeon bật phắt dậy rồi lại ngồi phịch xuống.

“Muốn có đất thừa kế thì bố hay mẹ xuống đây mà làm vườn, sao lại đẩy cho con!”

Ji Hyeon tức run người.

“Ji Hyeon này, ta không giao vườn lại cho những đứa cháu khác mà giao lại cho con, con giống bố con. Lũ kia đều là những đứa bán đất phủi tay ăn sạch trước khi mực đóng dấu đất kịp khô.”

Vì lý do ấy mà vườn nho đã rơi vào tay Ji Hyeon chứ không phải những đứa cháu khác của bố hay các bác, tuy biết vậy nhưng Ji Hyeon vẫn thấy ấm ức và bực mình.

Nếu Yeon Hee không đột ngột gọi điện thoại đến bảo đi làm thì chắc cô cũng không bức xúc đến vậy. Bỗng dưng có cơ hội phỏng vấn, giờ đương nhiên phải về Seoul ngay, thế mà lại thành ra có thể vuột mất công việc đã trong tầm tay, cũng khó trách Ji Hyeon lại nổi cáu, bực mình và ghét tất cả mọi người.

Ji Hyeon tức mình thở phì phì thì điện thoại lại reo lên. Mẹ cô gọi.

“Thôi con về Seoul đi.”

“Thật ạ?”

Ji Hyeon ngồi bật dậy.

“Con được về Seoul thật sao? Khỏi phải làm vườn nữa ạ? Bỏ vườn nho ạ? Con được đi làm ạ?”

“Sao lại bỏ đất chứ? Con muốn bỏ đất đó đi lắm à?”

“Không phải, không phải vậy nhưng…Vậy thì sao mẹ lại cho con về?”

“Rộng chứ?”

“Cái gì ạ?”

“Đất ấy.”

“Rộng bao la.”

“Vậy sao lại bỏ đi?”

“Thế thì sao mẹ lại bảo con về Seoul?”

“Con chẳng phải đã nói rằng được nghỉ phép nên xuống đó, không phải sao?”

“Vâng.”

“Công ty nào mà cho nghỉ phép lâu thế chứ. Cứ bảo ông là hết kỳ nghỉ rồi con phải về.”

“Ồ vậy ạ?”

“Để ý xem nếu ông không bảo nhất định phải quay lại thì tìm việc cũng chưa muộn.”

“Vậy nếu ông bảo phải quay lại thì sao ạ?”

“Thì phải quay lại chứ sao nữa.”

“Rồi lại bảo ông là con được nghỉ phép nữa à?”

“Công ty nào cho nghỉ phép nhiều thế?”

“Vậy con phải nói làm sao?”

“Thì bảo là đã nộp đơn xin nghỉ việc.”

Trời ơi, mẹ lợi hại quá, tính toán chu đáo đến thế là cùng!

“Mẹ ơi, bây giờ mẹ mới biết xót con à?”

“Xót gì chứ? Con nhỏ này nói lung tung gì thế.”

“Vậy ý mẹ là thế nào?”

“Nghĩ đi nghĩ lại, cũng vì không thể khai là con thất nghiệp được, nên phải nói với ông là con đã đi làm, xin nghỉ rồi xuống đấy, nhưng làm gì có công ty nào cho nghỉ lâu như thế. Bố con cũng bảo vậy. Về nhà ít lâu rồi quay lại thì đầu óc sẽ thanh thản hơn, âu cũng là chuyện tốt…”

“Mẹ, mẹ có biết bây giờ con bực bội thế nào không?”

“Có gì mà bực với chả bội? Giờ vất vả một chút, chịu đựng một chút, là mảnh đất đó thuộc về con rồi.”

“Thôi con không biết đâu.”

“Tóm lại là cứ về Seoul đi!”

“Con đã bảo là con không biết mà!”

Ji Hyeon bực dọc ngắt điện thoại.

Đất đất đất…Nghĩ đi nghĩ lại chỉ việc ông cho đất thừa kế chẳng phải vì yêu quý gì Ji Hyeon mà là vì mối quan hệ của bố mẹ. Đắng cay thì một mình Ji Hyeon phải gánh chịu, mà người ngồi mát ăn bát vàng lại chẳng cần động tay động chân… tuy không thể nói bố mẹ ngồi mát ăn bát vàng nhưng mà… như vậy rõ thật là quá đáng.

Ji Hyeon thở dài rồi nằm xuống, tuy giận mẹ nhưng ngẫm lại lời mẹ nói cũng chẳng sai, nghĩ đoạn cô lại ngồi dậy. Ji Hyeon đã nói với ông là nhân dịp nghỉ phép nên xuống Kim Cheon, trước sau gì cũng phải về. Có một dịp về Seoul cũng tốt. Nhưng lần sau xuống Kim Cheon, Ji Hyeon không thể nói dối là tiếp tục nghỉ phép được. Ji Hyeon nhất quyết phải chọn một trong hai cách, hoặc khi trở lại Kim Cheon nói đã xin thôi việc, hoặc dứt khoát bỏ cả vườn nho. Không thể từ bỏ vườn nho, vì còn bố và mẹ. Ji Hyeon suy trước tính sau, cảm thấy mình cũng không thể từ bỏ ham muốn đối với mảnh đất này. Đã vậy thì chỉ còn cách nói với ông là con muốn nộp đơn nghỉ việc, và tỏ vẻ như sẽ ở lại vườn nho. Nếu làm vậy, rõ ràng năm nay cô sẽ phải ở lại chốn quê mùa này, sống một cuộc sống tù tội tiến thoái lưỡng nan rồi. Sự lựa chọn nào cũng khiến Ji Hyeon cảm thấy không hạnh phúc, thôi thì cứ làm vậy đi, dù gì cũng chỉ có cô phải chịu khổ mà thôi.

Nhưng dù sao cũng không nên bỏ lỡ cơ hội trở về Soul, Ji Hyeon bước ra ngoài, định bụng thưa với ông chuyện về Seoul chỉ thấy nhà vắng tanh. Taek Gi chẳng nói chẳng rằng đã đến thẳng nhà Hong Y ăn cháo mạch rồi, còn ông hình

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT