watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6049 Lượt

chi để trên kệ và nói.

“Vâng, cháu sẽ ăn hết, bà ạ.”

“Hết thì lại báo cho bà biết.”

“Vâng ạ.”

“Mang luôn cái hũ bên cạnh về nhé. Bánh xèo và rau đấy. Có cả bánh xèo hẹ nữa. Hôm nay là giỗ ông.”

“Vậy ạ? Chúng cháu sẽ ăn hết ạ.”

“Về ăn ngay đấy nhé.”

“Vâng ạ.”

Taek Gi bê thố kim chi to đùng còn Ji Hyeon ôm rổ tre đan đựng rau và bánh xèo, cả hai lễ phép cúi chào một lần nữa rồi mới ra về.

“Anh cũng hay chat à?”

Ji Hyeon vừa leo lên máy cày vừa hỏi.

“Cô nghĩ người nhà quê không biết chat à?”

“Thật thế ạ.”

“Ở quê người ta cũng xài Internet hết rồi đấy. Chẳng qua không có thời gian nên không dùng thường xuyên thôi.”

Ji Hyeon mở thố kim chi đặt cạnh Taek Gi ra.

“Ôi ngon quá. Bà trộn kim chi cho phải không?”

“Nhà mình vẫn thường xuyên lấy kim chi bà cho mang về ăn đấy thôi.”

“Bà tốt bụng quá nhỉ.”

Ji Hyeon đậy nắp thố lại, phủ tấm vải lên rổ tre rồi nói.

“Ừ.”

“Nhưng mà bánh xèo là gì vậy?”

“Là bánh bột chiên đấy. Ở Seoul, người ta gọi là bánh bột chiên, còn ở Kyeong Sang người ta gọi là bánh xèo.”

“À, là do cách đọc chệch từ ‘bánh xếp’ đây mà.”

“Đúng thế.”

“Thế còn hẹ là gì vậy?”

“Giống hành lá ấy.”

“Ở Kyeong Sang người ta gọi là hẹ ạ?”

“Ừ.”

“Lạ nhỉ. Tuy hơi ngớ ngẩn nhưng tôi vẫn muốn hỏi cho biết, tôi ăn thử một miếng bánh xèo có được không?”

“Cô ăn đi!”

Ji Hyeon bẻ một miếng bánh bột chiên cá đưa lên bỏ vào miệng.

“Hôm nay khỏi cần món khác nữa.”

“Ngon không?”

“Chẳng biết có phải do đói bụng không mà sao tôi thấy ngon quá. Anh ăn không?”

“Cho tôi thử một miếng.

Ji Hyeon vừa đưa miếng bánh vào tay Taek Gi, Taek Gi liền bỏ ngay vào miệng.

Tính đến thời điểm bấy giờ, mọi việc vẫn êm xuôi. À không, mọi việc vẫn êm xuôi cho đến lúc các món kim chi bánh bột chiên và rau của bà được dọn lên bàn ăn.

Ông đang dùng bữa tối ngon lành thì đột nhiên nổi giận lôi đình, chỉ vì các món ăn được tiết lộ là do bà làm.

“Món rau và bánh xèo do Ji Hyeon làm đấy hả?”

“Dạ không, bà cho đấy, ông ạ. Hình như bà bảo là giỗ ông hay giỗ ai ấy. Bà còn cho cả kim chi nữa. Ngon lắm phải không ông?

“Cái gì?”

Đột nhiên ông quát ầm lên.”Còn nói là đám giỗ ông à? Vậy khác nào nói món rau và bánh xèo này là đồ cúng!”

Tức thì, ông quát tướng lên trong tư thế như sắp lật mâm cơm.

Ji Hyeon đã làm sai chuyện gì, chẳng biết mình đã làm sai chuyện gì nữa, cô hoảng sợ, nhìn ông với vẻ mặt ngỡ ngàng.

“Lấy mấy thứ bánh xèo và rau này về để làm gì hả!”

Ông đập mạnh đôi đũa, rung cả bàn rồi đứng phắt dậy, bỏ ra ngoài.

Ji Hỵeon chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ngồi trơ ra, ngơ ngác nhìn theo.

“Trời ơi, điên mất thôi!”

Ji Hyeon cũng đặt đũa xuống và thốt lên.

“Tôi đã làm gì sai nào?”

“Chẳng có gì sai cả. Cô ăn đi!”

Mình không sống nổi nữa rồi. Dẹp hết đất đai và mọi thứ đi, phải về Seoul thôi. Cả ngày ở ngoài đồng thì bị tên con trai vùng Kyeong Sang nhiếc móc, tối về nhà lại tiếp tục bị ông lão vùng Kyeong Sang mắng mỏ. Chẳng có lý do gì mà phải sống thế này cả. Thật không thể chịu nổi nữa rồi.

Ji Hyeon mặt mày nhăn nhó định đứng lên thì Taek Gi níu cô lại.

“Không phải nổi giận với cô Ji Hyeon đâu. Cô ngồi xuống ăn cơm đi!”

“Tôi no rồi. Chẳng muốn ăn nữa. Tôi xin lỗi nhưng bát đĩa anh Taek Gi rửa vậy. Tâm trạng ức chế thế này, tôi chẳng thiết làm gì hết.”

Ji Hyeon ra khỏi nhà bếp, bỏ về phòng.

Một tính cách rất khó hiểu. Dù đã nhiều lần muốn nghĩ tốt cho ông họ, nhưng chẳng thể hiểu nổi hành động thiếu nhã nhặn này của ông rốt cuộc vì duyên do gì. Không biết món đồ cúng giỗ người mà bà cụ cho kim chi gọi là ông ấy, có khúc mắc gì với ông, nhưng khi nãy bộ dạng của ông quả khiến người ta toát mồ hôi lạnh.

“Chính vì như vậy nên ông cả đời không thể kết hôn được với ai.”

Mặc dù Taek Gi nói rằng không phải ông nổi giận với Ji Hyeon, cô vẫn bực mình và cảm thấy không thể chịu đựng được nữa. Ji Hyeon chỉ muốn có một ít thời gian hiếm hoi buổi tối giải tỏa cảm giác buồn bực cả ngày, nhưng kết cục quá mức thê thảm, cô đành trải nệm đi nằm sớm.

“Cô ngủ à?

Taek Gi nói vọng từ bên ngoài.

“Tôi định ngủ đây.”

“Tôi vào được không?”

“Anh vào đi.”

Cửa mở ra, Taek Gi thò đầu vào.

“Cô ăn nho rồi hãy ngủ!”

“Thôi, tôi không có tâm trạng.”

Ji Hyeon trả lời lạnh lùng.

“Không phải ông nổi giận với cô đâu.”

“Dù vậy đi nữa, tôi vẫn rất bực.”

“Cô cứ coi đó là tính cách trời sinh của bác Kim đi.”

“Dù đó là bản tính của ông, tôi vẫn thật sự cảm thấy không thể nào lấy một người đàn ông Kyeong Sang được. Tôi muốn ngủ. Làm ơn đóng cửa lại giùm tôi!”

“Tôi biết rồi!”

Taek Gi đóng cửa xong, Ji Hyeon liền nhắm mắt lại.

Có mong sao ngày mai trời đổ một cơn mưa to để cô được nghỉ ở nhà… trong dòng suy nghĩ miên man, cô chìm vào giấc ngủ.

Ji Hyeon choàng dậy theo phản xạ khi chuông báo thức từ điện thoại di động réo vang.

Ngày thứ tư sau khi đến đây, đúng vào hôm ông họ quay về sau chuyến du lịch On Cheon, sáng sớm hôm ấy, Taek Gi đã đánh thức cô, lôi xềnh xệch khiến cô chảy cả nước mắt.

“Mấy ngày rồi? Cô không biết tự dậy à? Con gái lười biếng thế này thì làm được tích sự gì?”

Ji Hyeon tức giận, xấu hổ đỏ cả mặt, chỉ biết trân trân nhìn Taek Gi.

“Tôi phải làm cơm dâng cho cô đến bao giờ hả? Cô đến đây muốn làm vườn mà thái độ như vậy thì làm thế nào được. Chẳng lẽ tôi còn phải dạy cô làm cơm hay sao?”

Sau khi tuôn một tràng, Taek Gi hầm hầm bỏ đi, Ji Hyeon bỗng trào nước mắt. Ai cũng đối xử với cô như thế cô là món đồ vô dụng. Cô thấy buồn bã, đau lòng và xấu hổ. Cả ngày hôm ấy, Ji Hyeon cứ thấy ưu tư. Vậy nên bắt đầu từ buổi sáng hôm sau, cô đặt chuông báo thức lúc 6 giờ rồi bật dậy ngay khi nghe tiếng chuông đổ, chạy thẳng vào bếp. Chưa tỉnh ngủ nên dù đã chạy vào bếp Ji Hyeon cũng chỉ đứng đó lóng ngóng chứ chẳng biết làm gì. Nhưng ít nhất cô cũng không bị ăn mắng vì dậy muộn nữa.

Ji Hyeon gấp chăn lại, hối hả chạy ra ngoài thì thấy ngoài trời đang đổ mưa.

“Mình cầu cho trời mưa thì giờ mưa thật rồi. Mưa thế này chắc sẽ khỏi phải làm việc.”

Ji Hyeon bước ra khỏi phòng, con chó đang nằm trước cửa thấy cô liền ngúc ngoắc đuôi mừng rỡ.

“Sao lại nằm đây, chó.”

Con chó vẫn vẫy đuôi, không biết mình bị mắng.

“Tao không ưa mày đâu. Đừng có vung vẩy cái đuôi như thế.”

Ji Hyeon chỉ tay, định mang giày vào thì phát hiện bên cạnh đôi giày có một nắm lông tròn tròn.

“Gì thế này?”

Dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh, hết sức tự nhiên Ji Hyeon quờ tay cầm lấy túm lông đưa lên xem.

“Lông gì vậy nhỉ? Mịn quá.”

Ji Hyeon bửa ra xem, đột nhiên thấy đầu lâu của một loài động vật bám chặt vào đám lông. Tức thì, cô khiếp vía, hất tung túm lông lên trời, la thất thanh:

“Á! Á!”

“Tiếng gì thế nhỉ?”

Ông hốt hoảng chạy ngay lại khi nghe thấy tiếng la của Ji Hyeon, Taek Gi cũng nhanh chân chạy đến.

“Làm sao? Có chuyện gì vậy?”

“Cô sao thế?”

“Đó đó, nó đó!”

Ji Hyeon run lẩy bẩy, mặt mày tái mét như sắp xỉu đến nơi, tay chỉ vào túm lông cô vừa hát ra.

“Cái đó là cái gì vậy chứ?

Taek Gi cấm túm lông lên rồi nhanh trí vứt ngay vào thùng rác bên cạnh.

“Cái gì thế Taek Gi?”

“Da thỏ ông ạ!”

Thì ra đó là đầu một con thỏ.

“Lũ chó tha ở đâu về nhả trước cửa phòng con”

Ji Hyeon run giọng, ông dặng hắng mấy tiếng.

“Coi bộ có ai bắt thỏ ăn rồi đây.”

“Vâng. Chắc là vậy ạ.”

“Thật không thể sống được nữa, con chó chết này…”

Ji Hyeon buột miệng thốt ra lời nói tục, ông và Taek Gi sững sờ nhìn cô như người mất hồn.

“À nhầm, con chó mất nết này!”

Ông bỏ vào phòng, cho qua chuyện lũ chó tha đầu thỏ về nhà.

“Chúng nó muốn tôi chết vì sợ nên mới tha về đây mà. Chúng nó biết là tôi ghét chúng mà.”

“Không phải nó tha về để dọa cô đâu, nó muốn cô để ý đến nó, muốn thu hút sự chú ý của cô đấy.”

“Anh nói sao ấy chứ?”

“Ý tôi là chúng nó coi đó là một món quà, tha về tặng cho cô.”

“Làm sao có chuyện đó được?”

“Chắc cô chưa nuôi chó bao giờ rồi. Đối với con người, đặc biệt là người chủ sống chung một nhà thì chằng bao giờ nó dám hỗn đâu. Nó muốn cô thích nó và thân thiết với nó nên đã cố gắng thể hiện đấy.”

Taek Gi diễn giải một hồi thì Ji Hyeon bắt đầu cảm thấy có lỗi với lũ chó.

“Nhưng mà, nó muốn thu hút sự chú ý của tôi thì lẽ ra phải tha áo khoác lông thỏ đến chứ sao lại tha đầu thỏ…”

Ji Hyeon xấu hổ không nói thêm lời nào nữa, cô đi ngay vào bếp. Cơm đã nấu xong sẵn, Ji Hyeon lục lọi tủ lạnh để xem nấu canh gì thì Taek Gi bước vào.

“Nấu canh gì bây giờ?”

Ji Hyeon không hề có khả năng chế biến thức ăn từ những nguyên liệu sẵn có, cô phải cắt lời hỏi Taek Gi.

“Tôi ngâm sẵn rong biển rồi. Nấu canh rong biển là được.”

“Để tôi nấu cho.”

“Để đấy tôi nấu. Không chúng ta lại phải ăn món đa dạng nữa đấy.”

“Thôi được rồi! Anh nấu thì nấu

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT