|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trò chuyện của ông và Taek Gi.
“Sao cơ? Bể mất rồi à?”
Ông gằn giọng.
“Hình như cô ấy hoảng hốt lắm. Khi nãy còn bị ngất nữa.”
Taek Gi nói giọng có vẻ thích thú.”Cái đó có gì đáng sợ chứ, thôi bỏ đi.”
Giọng của ông đầy vẻ tiếc nuối.
“Ọe!”
Ji Hyeon lại nôn tiếp.
“Bác cứ bảo là đã uống rồi, không bác Bak lại tiếc đấy ạ.”
“Ọe…”
“Ta biết rồi. Cái đó có gì đáng sợ mà phải đập bể cơ chứ. Phí quá đi mất.”
“Bà chắc cũng không thích bác uống đâu.”
Bà nào vậy ta?
“Ừ? Vậy à? Thôi vào đi, ta biết rồi. Vào ngủ đi.”
“Vâng ạ, bác cũng ngủ đi ạ.”
Ji Hyeon nghe thấy tiếng ông đi vào phòng, cô cảm thấy đau đầu nên đặt tay lên trán, đoạn nghe có tiếng gõ cửa.
“Gì thế?”
“Cô tỉnh rồi à?”
“Vâng.”
“Tốt rồi.”
Bóng Taek Gi lập tức biến mất trước cửa phòng. Ji Hyeon ngồi dậy, thắc mắc tại sao trên đời này lại có người vô duyên như Taek Gi.
“Là sao, hỏi người ta tỉnh chưa rồi sau đó bỏ đi mất tiêu là sao? Thật là một người kỳ quặc, thật là… A, nhức đầu quá!”
Ji Hyeon nhăn nhó rồi nằm phịch xuống.
“Ôi trời ơi… mắc tiểu quá!”
Ji Hyeon vừa nằm xuống lại ngồi dậy.
Ông hứa là sẽ làm phòng vệ sinh trong nhà, đến giờ vẫn chẳng thấy đâu. Ông đi On Cheon về cũng khá lâu rồi mà không đả động gì đến chuyện xây nhà vệ sinh cả. Từ lúc xuống Kim Cheon đến giờ tính ra cũng đã mười ngày, nhưng đến tận hôm nay, mỗi khi nghĩ đến chuyện đi vệ sinh, Ji Hyeon lại thấy khiếp đảm.
Nếu không được làm nhà vệ sinh mới, Ji Hyeon mong rằng mình có thể dần dần quen với cái “nhà xí” này dù chỉ là một chút. Nhưng sự thực chẳng chiều lòng người, dù có ở thêm một trăm ngày nữa, cô cũng không thể chịu đựng được nó. Nó quả thật quá đáng sợ và bẩn thỉu, vậy nên để tránh việc nửa đêm trăn trở xem có nên đi vệ sinh hay không, Ji Hyeon quyết định không uống nước vào buổi tối Nếu”đi nhỏ” thì còn có thể đi cho mau rồi nhanh chóng ra ngoài, chứ lúc”đi lớn” thì kinh khủng vô cùng, vì phải tốn thời gian hơn.
“Mới đó mà đã tối thui rồi…”
Ji Hyeon chần chừ mở cửa, chợt thấy bên ngoài trời đang mưa.
“Trời ơi, sao lại thế này?”
Ji Hyeon hoang mang nhìn về phía nhà cầu tối đen đằng kia đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
“Anh làm tôi giật cả mình!”
“Cô ăn cơm đi.”
Taek Gi đặt khay cơm vào phòng của Ji Hyeon.
“Cơm á?”
“Cô đã ăn cơm đâu.”
“Tôi chẳng muốn ăn cơm.”
“Ăn đi. Không đói bụng đấy.”
Taek Gi quay lưng định đi nhưng bị Ji Hyeon gọi giật lại.
“Có chuyện gì?”
“Ngoài kia, trời đang mưa.”
Ngoài kia trời đang mưa, câu chuyện thật là nhạt nhẽo.
“Vậy thì sao?”
“Tôi, việc này… tuy thật ngớ ngẩn, nhưng anh đi cùng tôi đến nhà vệ sinh đằng kia có được không?”
Nghe Ji Hyeon nói xong, Taek Gi nhìn về phía nhà vệ sinh rồi lại quay đầu nhìn Ji Hyeon bản mặt như muốn nói tấm thân cô cũng cao quý quá đấy nhỉ, đi vệ sinh cũng cần có vệ sĩ theo hầu nữa, bộ dạng ít nhiều trông thật đáng ghét.
“Chuyện là, nhà xí thật gớm ghiếc, ông đã bảo xây phòng vệ sinh mà đến giờ vẫn chẳng đả động gì, trời lại mưa nữa, thế nào ma cũng sẽ hiện lên và hỏi lấy giấy đỏ hay giấy xanh [3">.”
[3"> Người Hàn Quốc và người Nhật Bản đều cho rằng khi trời mưa thường có một con ma xuất hiện ở nhà xí, hỏi người đi vệ sinh muốn lấy giấy xanh hay giấy đỏ. Nếu trả lời là giấy đỏ thì người đó sẽ bị chảy máu, còn nếu nói giấy xanh, sẽ bị bóp cổ chết.
“Thì cô cứ bảo nó là cô đã có giấy rồi.”
“Sao cơ?”
“Dạo này người ta vẫn bảo mua giấy vệ sinh một cây 24 cuộn dùng dần đó thôi.”
“Loại đó nổi tiếng lắm à?”
Taek Gi nói với giọng bông đùa nhưng vẻ mặt của Ji Hyeon trông ngơ ngẩn thật nên anh đành cười gượng.
“Đi thôi!”
Chỉ đợi Taek Gi nói vậy, Ji Hyeon liền đứng bật dậy.
Ji Hyeon đi đôi giày thể thao ban sáng Taek Gi mua cho, tay bám chặt Taek Gi, đi về phía nhà vệ sinh. Trong lúc Taek Gi mở cửa và bật đèn, Ji Hyeon bịt chặt mũi lại.
“Cô vào đi!”
“Khoan đã!”
“Sao vậy?”
“Anh… anh đừng đi đâu đấy nhé!”
Ji Hyeon nói với vẻ mặt tái mét, Taek Gi chỉ đáp:”Tôi biết rồi.”
Ji Hyeon vào ngay nhà xí, cố gắng để không nhìn xuống phía dưới, cô đặt tay lên cạp quần. Không biết trần nhà làm bằng vật liệu gì mà tiếng mưa rơi cứ vang lên lộp độp lộp độp nghe đến phát khiếp. Ji Hyeon run lẩy bẩy, cô tụt quần ngồi xuống. Thế nhưng, bên ngoài chẳng có bất kỳ động tĩnh gì.
“Mình đã bảo anh ta đừng đi đâu rồi cơ mà.”
Nỗi sợ hãi đột nhiên ập đến khiến người Ji Hyeon sởn hết gai ốc. Cô căng thẳng nhìn xuống một màu đen thui phía dưới nhưng không làm sao giải quyết nhanh lẹ được.
“Này anh, anh có ở bên ngoài không vậy?”
Ji Hyeon gọi to, thì nghe thấy tiếng đáp lại.
“Anh đừng đi đâu đấy nhé !”
“Tôi biết rồi. Cô lo mà ngồi cho đúng lỗ ấy, đừng để dính sang hai bên.”
“Anh đừng lo, tôi ngồi xuống rồi mới… mà.”
Ji Hyeon đang cố thóp bụng dưới lại để giải quyết thì chợt nghe có tiếng hát. Đó là tiếng của Taek Gi.
“Anh không biết tại sao con tim anh lại đập loạn nhịp thế này, anh cũng không biết vì sao gương mặt anh lại ửng đỏ, mỗi khi nhìn thấy em, lòng anh lại ngập tràn xốn xang…”
Bài hát của ai vậy nhỉ?
Dù là bài hát của ai, khi nghe thấy tiếng Taek Gi hát, Ji Hyeon đương nhiên cảm thấy yên lòng, “giải quyết” gọn lẹ rồi bước ra ngoài. Khi ấy Taek Gi vẫn đang dầm mưa đứng hát ngoài nhà cầu.
“Anh không biết, tuy anh nói những lời ngớ ngẩn nhưng dường như dưới chóp mũi, em đang hé nở nụ cười…”
Taek Gi kết thúc bài hát lúc Ji Hyeon bước ra ngoài. Một khả năng ca hát như vậy, không thể khen là quá tuyệt vời, nhưng cũng không thể chê là tầm thường được. Hơn nữa âm vực và nhịp điệu rất chuẩn. Dù rằng anh ta hát một bài Ji Hyeon không biết.
“Cảm ơn anh!”
“Cô ăn cơm đi!”
“Anh Taek Gi!”
Khi Ji Hyeon gọi Taek Gi là anh Taek Gi, anh ta nhìn Ji Hyeon với vẻ hơi ngượng ngùng. Hình như đây là lấn đầu tiên cô gọi Taek Gi là anh. Ji Hyeon nhìn để chắc chắn đèn phòng ông vẫn tắt, rồi hạ thấp giọng nói.
“Anh nói với ông giúp tôi nhé !”
“Gì cơ?”
“Xin ông làm phòng vệ sinh trong nhà ấy mà. Tôi mà xin thì không được đâu.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Với lại, anh nói giúp tôi luôn là khi xây phòng vệ sinh thì đừng xây mỗi bồn cầu, làm thêm cả chỗ để tắm nhé.”
Ji Hyeon nói xong, Taek Gi ngẩn người nhìn cô.
“Không phải là tôi được voi đòi tiên, nhưng mà tôi muốn được tắm nữa.”
Ji Hyeon nở một nụ cười hàm ơn rồi đi vào phòng, nhìn chằm chằm vào khay cơm Taek Gi đã chuẩn bị cho cô.
“Lạ thật. Anh ta có bao giờ đối xử với mình dịu dàng thế này đâu, hôm nay sao lại
chu đáo thế?
Có vẻ như Ji Hyeon không còn để bụng việc Taek Gi đã xử tệ với mình, cô bắt đầu ăn phần cơm do anh chàng chuẩn bị.
Trước khi Taek Gi đánh thức cô, tiếng chuông báo thức cài sẵn trong điện thoại của Ji Hyeon đã vang lên, Ji Hyeon bật dậy, cố tỉnh táo, bước sang nhà bếp. Từ hồi về nhà ông đến giờ, hầu như cô chỉ nấu cơm, còn thức ăn đã có Taek Gi lo liệu. Chẳng biết Taek Gi vốn đã có tài nấu nướng hay do trong nhà chỉ có toàn đàn ông con trai nên dần rồi biết nấu, mà món rau hay món canh của anh đều khỏi chê. Hôm qua bình rượu gớm ghiếc làm Ji Hyeon phát khiếp bỏ cả bữa tối, nhưng Taek Gi không thấy phiền hà mà còn chuẩn bị cơm tối cho cô. Vậy nên Ji Hyeon tự nhủ cần đáp lại tấm lòng của Taek Gi, cô quyết định sẽ nấu món canh miso cho anh.
Cầm chiếc nồi thường dùng đặt lên bếp, Ji Hyeon bắt đầu tìm tương miso quấy vào nồi, sau đó lục lọi tủ lạnh tìm bí đỏ, khoai tây, nấm, cắt vừa đủ để sẵn trước mặt. Trong khi đợi nước tương sôi, Ji Hyeon vo gạo chuẩn bị nấu cơm. Đến khi nước sôi, Ji Hyeon cho mọi nguyên liệu chuẩn bị từ trước vào rồi nêm muối. Nấu đến khi sôi sùng sục, cô nàng liền nếm thử. Nhưng vị của nó sao cứ là lạ.
“Mình cho nhiều nước quá à? Hay ít miso quá?”
Ji Hyeon nghĩ nước canh nhạt quá thì cho thêm một ít miso sẽ tốt hơn là cho thêm muối, vậy nên cô bỏ thêm vào nồi một muỗng tương miso. Tuy nhiên, tình hình không hề khá khẩm hơn, trái lại, mùi vị càng nặng và kỳ lạ.
“Mình cho nhiều miso quá chăng?”
Ji Hyeon không thể làm gì hơn là đổ thêm nước vào nồi. Dù vậy, mùi vị món canh vẫn rất kỳ quặc. Vẫn cùng một loại miso ấy, cùng những nguyên liệu ấy, tại sao món canh Taek Gi nấu hoàn toàn khác biệt.
“Mình làm sai ở khâu nào vậy nhỉ?”
Ji Hyeon cho thêm một ít muối, lại đổ thêm nước, lại lặp đi lặp lại cho đến khi vị giác tê đi mới tạm bằng lòng.
“Được rồi!”
Ji Hyeon vừa đậy nắp nổi lại thì Taek Gi đi vào, anh thắc mắc nhìn cô như muốn hỏi có chuyện gì vừa xảy ra.
“Tôi nấu canh miso rồi. Món xúp anh Taek Gi nấu nhé. Cơm tôi cũng đã nấu xong rồi.”
“Mùi canh thơm quá.”
“Chắc nó cũng không đến nỗi tệ đâu.”
“Khỏi nấu xúp, đã có canh rồi mà.”
Ji Hyeon cùng dọn bàn ăn với Taek Gi. Khi ông bước vào thì bữa ăn bắt đầu
Chương 5: chương 5
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




