|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
yêu mình cả một đêm. Nếu chỉ dừng lại ở việc ăn cơm, uống cà phê và nói chuyên phiếm thì cũng chẳng có vấn đề gì, đằng này tình hình đã thay đổi hoàn toàn từ chai Soju đầu tiên. Yeong Ji uống khoảng hai chai Soju thì chếnh choáng, trong hơi men ngà ngà, cô nàng xé mất tấm vé xe buýt. Còn Kyu Jin, cả năm trời gã đã không nhìn thấy đàn bà. Thế rồi, cả hai đi thẳng đến nhà nghỉ. Câu chuyện xảy ra sau đó thì chẳng cần nói chắc ai cũng rõ.
Trong trường hợp này, tên trời đánh kia chắc chắn chấp nhận bất kỳ cô ả nào.
Chỉ huy quân đội gì mà lại nghĩ bạn cùng khoa là người yêu có công trèo đèo lội suối mang tấm chân tình đến doanh trại rồi cho phép họ ra ngoài ngủ với nhau cơ chứ? Còn cô Yeong Ji kia, cớ sao người ta bảo đến liền đến ngay, bất chấp cả thi giữa kỳ? Hồi tiểu học cô ta đoạt giải cuộc thi đẩy tạ tổ chức hai năm một lần nên dẻo dai quá mức, đến độ có thể đổi hết mấy lần xe buýt nội thành và ngoại thành để đến với tình yêu đây mà. Còn Kyu Jin, đành rằng gã chỉ uống một chai Soju để cảm ơn người bạn đã đến được nơi mà người yêu mình không đến được, nhưng cớ sao gã lại hào phóng đến mức dâng luôn cả tấm thân? Nên đập cho kẻ nào một trận để rửa hận đây. Không chỉ riêng mình ai, đối với Ji Hyeon, cả ba người đó đều đáng chết cả.
Càng nghĩ càng thấy gã Kyu Jin láo xược, mấy ngày trước khi nhập ngũ gã sống chết bắt Ji Hyeon hứa sẽ không phản bội. còn bắt Ji Hyeon phải chứng minh bằng cách… lên giường.
“Anh phải ghi lại dấu ấn lên em thì mới có thể yên lòng đi được.”
Rồi gã giở hành động sỗ sàng.
“Em hãy cho anh thấy tình yêu dành cho anh đi nào!”
Gã nói ra một lô những lời thoại trong mấy bộ phim rẻ tiền.
Cuối cùng gã nắm lấy cổ tay Ji Hyeon kéo xềnh xệch đến trước cổng nhà nghỉ đối diện trường.
Song, Ji Hyeon nói rằng hôm đó là ngày thứ hai trong kỳ kinh của cô, rằng nó đang ra ào ạt, cuộc đấu tranh của Kyu Jin đã kết thúc tại đó.
Chuyện đang kể đến đâu mà lại lạc sang chuyện này nhỉ? Dù sao, cuộc tình ngủ bụi lãng mạn của Yeong Ji và Kyu Jin nếu chỉ có một lần đó thôi, có thể viện cớ bị rượu làm mờ mắt, rồi YeongJi và Kyu Jin đều câm như hến, có thể Ji Hyeon mãi không biết gì, và mọi chuyện sẽ trôi vào quên lãng, sự việc trở nên tày đình khi người ta hẹn hò làm chuyện đó đều đặn hai tháng một lần. Lại thêm, Yeong Ji rủ rỉ với những người bạn thân rằng cô ta có một mối tình bé nhỏ với Kyu Jin, còn Kyu Jin cũng bảo với mấy thằng bạn gã rằng gã ta đang qua lại với Yeong Ji. Chuyện này ngay lập tức truyền tới tai Ji Hyeon.
Dĩ nhiên, lúc đầu Ji Hyeon đã giận sôi lên. Cô viết một bức thư dài gửi cho Kyu Jin, chửi hắn như chém chả và tuyên bố chia tay, đồng thời cắt đứt tình bạn với Yeong Ji. Thế nhưng Ji Hyeon không phải người có thể thù dai và cũng chẳng cứng rắn gì, nên ngay khi nhận được bức thư tha thiết cầu xin được tha thứ và nối lại tình xưa của Kyu Jin, cô lại mềm lòng. Kyu Jin thề thốt đó là một phút lầm lạc của mình, gã đổ mọi tội lỗi lên đầu Yeong Ji, tại cô ta cứ dai dẳng, thường xuyên đến tìm Kyu Jin, cả sư đoàn cười nhạo cô ta là loại đàn bà dâm ô, chuyên quyến rũ đàn ông. Ji Hyeon đã tin theo lời Kyu Jin mà khinh bỉ Yeong Ji như loại đàn bà đê tiện nhất trên đời này. Đương nhiên gã ta được thể, viết thư tấn công liên tục, mang cả ông bà ông vải ra mà thề thốt, hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa, đồng thời van nài Ji Hyeon hãy tin rằng gã chỉ yêu mỗi mình cô. Thế rồi Ji Hyeon cũng bỏ qua chuyện này.
Tên thối tha ấy, Ji Hyeon khốn khổ đã bỏ qua cho gã. Khi Kyu Jin gửi thư đến, cô”hừm” một tiếng nhưng lại vẫn gửi thư hồi âm. Kyu Jin dỗ ngọt rằng đến kỳ nghỉ, gã sẽ bù đắp cho vết thương của Ji Hyeon, vết thương do mối quan hệ dây dưa giữa gã và Yeong Ji gây ra. Gã bảo hy vọng Ji Hyeon xuống để gặp mặt, cô cũng không từ chối. Nhưng Ji Hyeon vẫn một mình gặm nhấm nỗi đau và dần dần trở nên lãnh đạm, hờ hững với thứ tình cảm dạt dào mà vô nghĩa này, cuối cùng cô tìm được một người con trai khác và cắt đứt quan hệ với Kyu Jin nhạt nhẽo.
Ôi không, tại sao lại kể ra chuyện gã Kyu Jin này chứ? Chuyện tình với người bạn trai thứ hai kể sau vậy.
Các bà cô lần lượt xuống xe, Hong Y là người cuối cùng. Hong Y từ trên xe tải bước xuống, Ji Hyeon nghe cô ta cất tiếng mời Taek Gi vào nhà ăn cơm tối, mới dứt khỏi dòng suy nghĩ, bất giác vểnh tai lên nghe.
“Vào nhà chơi đi anh!”
“Phải đưa cháu gái bác Kim về nhà trước đã.”
Nghe Taek Gi trả lời, Hong Y nhìn về phía Ji Hyeon. Ánh mắt đó như muốn hỏi rằng cô đến đây rồi thì tự đi bộ về không được sao. Ji Hyeon nhìn lại Hong Y như muốn nói rằng tôi còn lâu mới làm như thế. Nhưng sau đó, thấy chẳng việc gì phải tranh cãi với cô ta, Ji Hyeon cau mày đứng dậy.
“Để tôi đi bộ về vậy!”
Nghe Ji Hyeon nói, nét mặt của Hong Y sáng lên nhưng Taek Gi ngắt lời cô:
“Để tôi đưa cô về.”
“Không sao đâu, tôi đi bộ được mà, có một đoạn chứ mấy.”
Ji Hyeon nở một nụ cười như thể cô là người hết sức rộng lượng. Dù không biết nụ cười đó cô dành cho ai.
“Cứ ngồi đấy, tôi đưa về.”
Taek Gi quả quyết nói. Ji Hyeon nhã nhặn nhìn Hong Y rồi ngồi xuống với vẻ đắc thắng, trong lòng thấy vui vui vì mình được”ưu tiên.”
“Lát nữa nếu có thời gian, anh sẽ sang chơi.”
“Anh sang thật chứ?”
“Ừ, nếu có thời gian…”
Vừa nói dứt lời, Taek Gi đã lại nổ máy, Hong Y dõi theo với vẻ đầy tiếc nuối. Ji Hyeon cố ý tránh ánh mắt của Hong Y, sau khi đi được một quãng xa cô mới quay sang nói với Taek Gi.
“Tôi đi bộ về cũng được mà.”
“Buổi tối tôi còn phải trông nom bác Kim nữa.”
“Tôi trông cũng được mà.”
Taek Gi không đáp lại, lái xe thẳng hướng về nhà.
“Cái cô được gọi là Hong Y vừa rồi, tên thật cũng là Hong Y à?”
“Cô ấy tên thật là Kang Nan Hong.”
“À, cô Nan Hong…”
Sao không gọi là Kang Nang Kong (đậu đỏ) cho rồi?
“Về nhà rồi thì anh mau đến nhà cô Nan Hong ngay đi.”
Taek Gi chẳng nói gì, về nhà và chuẩn bị bữa tối trong khi Ji Hyeon ra vòi nước rửa ráy.
“Có ông Kim ở nhà không đấy?”
Một ông cụ đến nhà trong lúc Ji Hyeon đang rửa tay.
“Ai đây?”
“Cháu là cháu gái của ông ạ.”
“À, cháu gái à.”
“Vâng ạ.”
“Thế ông cháu đâu?”
“Dạ ông đợi một chút! Ông ơi, ông ơi!”
Ji Hyeon gọi to, nhưng không thấy ông đâu, chỉ thấy Taek Gi bước ra.
“Dạ chào ông ạ, bác Kim hình như đi đâu rồi ấy.”
“Ồ, Taek Gi đấy à. Vậy thì khi nào ông ấy về, đưa cho ông ấy cái này.”
Ông cụ trao cho Ji Hyeon một chai rượu. Ji Hyeon đưa hai tay đón lấy.
“Thứ này đang độ ngon nhất, hãy uống một chén trước khi đi ngủ.”
“Vâng ạ.”
“Các cháu ăn cơm tối chưa?”
“Dạ cũng sắp rồi ạ!”
“Vậy thì vào ăn đi!”
“Dạ cháu chào ông ạ.”
“Chào ông ạ!”
“Ừ, hai đứa vào nhà đi.”
Ông cụ đi rồi, Taek Gi quay người định trở vào bếp.
“Anh không đến nhà cô gì khi nãy sao? Cô Hong Y ấy.”
“Tôi nấu cơm tối xong rồi mới đi.”
“Để đó tôi nấu cho. Tôi rửa ráy xong rồi. Anh đi đi.”
Jí Hyeon ra vẻ nghĩ cho người khác nhưng Taek Gi làm ngơ, cứ thế đi vào trong bếp. Ji Hyeon cảm thấy vui vì Taek Gi chỉ đáp”Tôi biết rồi”, chứ không sang ngay nhà Hong Y theo lời mời gọi của cô ta. Cô lấy khăn dấp nước lau mặt rói cầm chai rượu Soju ông cụ vừa cho, đưa lên nhìn kỹ xem có vật gì đang nổi lềnh bềnh trong ấy.
“Cái này là cái gì? Quả gì vậy nhỉ?”
Ji Hyeon đưa sát chai rượu lên mũi nhìn vào trong rồi giật bắn người, lập tức quăng chai rượu đi và hét to”Á, á!”
Mấy con chó đang nhởn nhơ cũng phải giật mình vì tiếng thét của Ji Hyeon. Taek Gi nghe thấy vội chạy lao ra.
Thứ nằm trong bình rượu Ji Hyeon vừa đánh vỡ, thứ khiến Ji Hyeon khiếp sợ đang nằm lổn nhổn dưới sân. Ji Hyeon càng hét lớn, tiếng hét như vang tới tận trời.
“Làm sao vậy?”
“Eo ơi! Eo ơi!”
Vừa thấy Taek Gi chạy ra, Ji Hyeon liền nhảy chồm tới, ôm lấy cổ Taek Gi.
“Ối giời ơi!!!”
Ji Hyeon luôn miệng la hét.
Ji Hyeon như bị treo trên cổ Taek Gi, chân giãy giụa, miệng la hét. Taek Gi nhanh chóng đặt Ji Hyeon vào thềm nhà rồi lấy chổi quét dọn những thứ tung tóe trên sân.
Ji Hyeon lăn ngay vào bếp như thể chạy trốn.
Khi đã xử lý hết những thứ trên sân, Taek Gi quay vào bếp thì thấy Ji Hyeon đang nôn thốc nôn tháo ở bồn rửa bát. Taek Gi khẽ vỗ lên lưng Ji Hyeon trong khi cô đang nôn đến chảy cả nước mắt, nước mũi. Đoạn anh lại mang cho Ji Hyeon ly nước.
Ji Hyeon gắng chịu cơn đau trào ngược dạ dày, thở hổn hển đưa tay ra hiệu không uống được.
“Uống nước vào!”
“Thôi, thôi.”
Ji Hyeon xua tay.
“Đó là thứ gì vậy? Cái thứ ở trong chai Soju ấy?”
Ji Hyeon hỏi với gương mặt nhòe nước.
“Chuột đồng sơ sinh đấy.”
“Chuột đồng gì cơ?”
Ji Hyeon lại nôn mửa.
“Người lớn tin vào bài thuốc dân gian tương truyền tốt cho bệnh viêm khớp, nên thỉnh thoảng lại bắt đem ngâm rượu uống…”
Taek Gi vừa cười vừa giải thích.
“Uống cái thứ đó…”
Ngay lập tức, Ji Hyeon bất tỉnh nhân sự.
Một lát sau, khi Ji Hyeon hoàn hồn, cô lại nhớ ngay đến hình ảnh mấy con chuột sơ sinh trong bình rượu Soju nằm lổn nhổn trên sân lúc tối trời, rồi tiếp tục nôn thốc tháo. Ngoài sân vẳng lại tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




