|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Tại sao lại không trả giá như ở cửa hàng giày nhỉ?
“Đi thôi.”
“Mấy cái quần đó làm sao tôi mặc được?”
“Chê đồ rẻ tiền à?”
“Quần của các bà các cô mặc mà…”
“Chẳng phải cô mặc đồ đẹp rồi lại khổ sở đó thôi? Lúc làm việc, cái gì thoải mái là tốt nhất.”
Có vẻ như dù Ji Hyeon có phản đối thế nào, anh ta cũng sẽ bắt cô phải mặc bằng mọi giá.
Mình phải mặc rồi.
Ji Hyeon nhìn theo gáy Taek Gi mà lòng nặng trĩu. Taek Gi rời khỏi khu chợ rồi đi vào siêu thị gần đó.
Vừa nhìn thấy siêu thị, Ji Hyeon nghĩ ngay đến vài thứ cần phải mua, cô nhanh chóng theo đuôi Taek Gi tìm lấy găng tay và bông rửa bát, xong xuôi còn đi một vòng quanh siêu thị để tìm sữa rửa mặt nhưng không có. Không còn cách nào khác, Ji Hyeon đành chọn lấy xà phòng tắm rồi bước đến quầy tính tiền, Taek Gi cũng đang ở đó.
“Tôi lấy cái này.”
Ji Hyeon giơ găng tay, bông rửa bát và xà phòng tắm ra, Taek Gi bảo cô mang trả lại chỗ cũ.
“Phải có găng tay chứ. Bông rửa bát cũng vậy…”
“Tôi mua rồi. Cô mang trả lại đi.”
“Anh mua rồi á?”
Ji Hyeon nhìn lên quầy tính tiền, thấy quả thật đã có gang tay và bông rửa bát. Không chỉ vậy, tuy không phải là nhãn hiệu Ji Hyeon thường dùng, nhưng dù sao cũng có thêm cả những thứ không thể thấy trong nhà ông như dầu gội đầu, kem dưỡng tóc. Lúc trước đã có lần cô phàn nàn rằng sao lại không có dầu gội đầu và cả kem dưỡng tóc như thế.
“Ở nhà này không ai dùng kem dưỡng tóc, và vì bác gội đầu bằng xà phòng luôn nên cũng không có dầu gội.”
Chẳng có lý do gì để coi người gội đầu bằng xà phòng là người lạc hậu nhưng Ji Hyeon thấy bực mình khi mái tóc đã quen dùng dầu gội chất lượng tốt của cô giờ rõ ràng khô ráp và xơ cứng sau khi gội bằng xà phòng, chải đầu cũng khó. Chắc là mỗi lần Ji Hyeon gội và chải đầu, Taek Gi đã nghe cô càu nhàu nên nhân tiện ghé vào siêu thị để mua cho. Ji Hyeon nghĩ dầu gội và kem dưỡng tóc thì Taek Gi còn có thể biết, nhưng làm sao anh ta biết được cô đang cần găng tay và bông rửa bát. Cô ngồi phịch xuống ghế, quay lại thì thấy Taek Gi đã tính tiền xong, anh ta nhìn cô như thể thúc giục, rồi bước ra ngoài.
Quay lại chỗ đậu xe, sau khi leo lên xe thắt dây an toàn, Taek Gi bỗng chìa ra một vật gì đó. Là kem que.
“Cô ăn đi!”
Ji Hyeon không nói một lời cảm ơn nào, cô đón que kem và đưa lên bóc vỏ bao, bắt đầu nhấm nháp. Cô đã nghĩ rằng thứ mát lạnh thích hợp nhất lúc này chỉ có dưa lê mà thôi. Taek Gi cũng vừa lái vừa bóc một que kem ra mút, cắn lỗ chỗ, nhai lép nhép, không giấu vẻ ngon lành.
Vé đến nhà, Taek Gi mang những thứ mua ở siêu thị vào để trong nhà bếp rồi cầm chiếc”quần phùng phình” đưa cho Ji Hyeon, thẳng thừng đòi trả lại quần của mình.
“Quần á?”
“Cô cởi ra đi. Mau lên. Rồi mặc cái này vào.”
Taek Gi vừa chìa cái”quần phùng phình” mua ở chợ ra vừa nói.
“Tôi không thích mặc cái này.”
“Cô mặc hay không mặc thì cũng phải trả quần lại cho tôi.”
“Đằng đó có một cái đã giặt sẵn rồi cơ mà? Để tôi đưa anh cái đó. Mặc bộ đồ này thêm vài ngày nữa thôi…”
“Đưa cho tôi cả hai cái.”
Taek Gi nói quả quyết. Muốn ép Ji Hyeon mặc”quần phùng phình” thì chỉ có cách đòi lại chiếc quần cô nàng đang mặc mà thôi.
Ji Hyeon xịu mặt nhìn Taek Gi rồi giật lấy cái quần trên tay anh ta, đi thẳng vào phòng, đóng cửa đánh rầm một cái.
“Tưởng gì, chẳng phải quần xịn, mặc mấy năm trời rồi, giá như mình mang theo một cái quần thì hay quá.”
Ji Hyeon càu nhàu tháo nút thắt sợi dây nylon buộc ở cạp, cởi quần rồi quẳng đi.
“Thật là… cái này mặc làm sao được đây?”
Ji Hyeon cầm cái”quần phùng phình” lên mở ra nhìn, càng thấy lố bịch.
“Có phải mặc khi không có ai ở nhà đâu cơ chứ, còn có bao người khác nữa mà, mặc thế nào đây?”
Trong phòng, Ji Hyeon đang cảm thấy khốn khổ thì bên ngoài lại nghe thấy tiếng Taek Gi giục cô mau ra ngoài.
“Tôi nghe thấy rồi.”
Ji Hyeon vội mặc quần vào, và thét toáng lên bằng giọng bực bội. Cái quần nylon này rộng thùng thình thoải mái và quả thật rất mát mẻ, nhưng nhìn từ bên ngoài, những bông hoa lòe loẹt tầm thường, đoạn từ mông xuống đến đùi cứ phình ra, kéo thẳng từ phần bắp chân cho đến mắt cá, rồi bỗng dưng túm lại, chẳng cân đối gì cả. Tuy không có gương để ngắm nghía nhưng chắc chắn bộ dạng cô bây giờ buồn cười không thể tả được.
“Ra đây nhanh lên!”
Taek Gi la lên và Ji Hyeon lại đáp lời như thể đang hét”Tôi biết rồi”, sau đó mở tung cửa ra.
“Đây!”
Ji Hyeon đưa như thể đang vứt cái quần ra, Taek Gi nhìn chằm chằm vào cái”quần phùng phình” cô đang mặc.
“Anh nhìn gì chứ?”
Ji Hyeon hỏi với bộ mặt như muốn cắn xé ai đó, Taek Gi tảng lờ quay mặc đi.
“Đi thôi!”
Ji Hyeon đứng
trước cửa phòng không muốn nhúc nhích dù là nửa bước, nhìn Taek Gi, rồi như kẻ thất thế không biết làm gì hơn, cô leo lên xe tải của anh ta.
Trong lúc ngồi trên xe tải ra vườn, với thái độ hết sức bực tức, Ji Hyeon liên tiếp lấy móng tay cào cấu hoa văn của cái quần phùng phình lòe loẹt và lố bịch. Tuy nhiên mặc cô có cào cấu thế nào, số hoa văn ấy vẫn sờ sờ ra đó.
Không được rồi, phải về Seoul một chuyến mới được, hay là gọi điện bảo mẹ gửi quần thể thao xuống cho mình.
Có vẻ như nhờ mẹ gửi quần áo xuống sẽ dễ hơn được về Seoul. Cô định bụng, mẹ mà gửi quần áo xuống thì khỏi mặc mấy cái”quần phùng phình” này nữa. Nghĩ vậy, cảm giác tức đến chết có phần giảm đi đôi chút. Thế nhưng Ji Hyeon vẫn cảm thấy khổ sở vì phải mặc cái quán có phong cách loạn xạ này.
Đến vườn rồi, Ji Hyeon đi vào vườn với tâm trạng rầu rĩ tin chắc rằng các bà cô sẽ giật mình vì cái”quần phùng phình” lố bịch mà cô đang mặc. Nhưng điều đang chờ đợi Ji Hyeon không phải là lời trêu chọc của các bà cô mà là một cô gái trẻ. Khi Ji Hyeon và Taek Gi vừa bước vào vườn, cô gái đó chạy ngay đến chỗ Taek Gi như người thân lâu ngày gặp lại.
“Anh Taek Gi!”
“Ồ, Hong Y đấy à?”
Hong Y? Ji Hyeon chẳng hiểu sao mình lại nhìn cô gái mà Taek Gi gọi là Hong Y bằng ánh mắt sắc lẹm.
“Đến lúc nào vậy?”
“Em mới đến một lát thôi ạ.”
“Đi đường khỏe chứ?”
“Dạ vâng.”
Cô gái tên Hong Y ngoan ngoãn theo sau Taek Gi.
Ji Hyeon nhìn cái bóng Taek Gi và Hong Y đang bước đi cùng nhau với ánh nhìn chẳng chút thiện cảm, sau đó cô nhập vào đám các bà cô đang hối hả bọc nho.
“Vừa đi chợ về à?”
“Sao ạ? Dạ.”
“Mua quần rồi à?”
“Dạ.”
“Mát mẻ và dễ chịu lắm phỏng?”
“Dạ, thích lắm ạ.”
Ji Hyeon dối lòng đáp rằng cô thích lắm. Bởi cô không thể nói ra cô ghét mặc chết đi được.
Ji Hyeon phụ các bà cô một tay, mắt lén nhìn về phía Taek Gi và Hong Y, nhưng họ đã biến mất, chẳng biết họ đi đâu.
“Hong Y gặp Taek Gi cứ như cá gặp nước ấy nhỉ?”
“Chúng nó sắp đính hôn rồi còn gì?”
“Chỉ có Hong Y có ý vậy hay sao ấy.”
“Chẳng lẽ Taek Gi không nghĩ đến chuyện lập gia đình với Hong Y sao?”
“Ô hay, Taek Gi cũng thích Hong Y đấy chứ.”
Nghe các bà cô đối đáp với nhau cứ như thể mối quan hệ giữa Taek Gi và Hong Y chắc chắn không phải bình thường vậy.
Xem ra anh ta có bạn gái rồi?
Thật quái lạ.
Gì thế? Cảm giác quái lạ này?
Chẳng thể hiểu nổi tại sao chuyện Taek Gi có bạn gái lại khiến Ji Hyeon phải”Hứ!” lên một tiếng.
Taek Gi có bạn gái rồi thì sao nào? Chỉ cần nhìn thấy Ji Hyeon thôi anh ta đã bực mình, đá thúng đụng nia với ánh mắt hình viên đạn, Taek Gi có bạn gái hay không th
thì can hệ gì tới cô? Một gã đàn ông lỗ mãng như thế mà cũng có bạn gái sao? Người như thế có gì là tốt chứ? Nói như vậy nhưng hình như không phải vậy. Ji Hyeon thật ra đã có những ấn tượng rất đẹp về Taek Gi.
Cô cảm thấy hụt hẫng ư? Sao cơ, hụt hẫng gì chứ? Cô gặp Taek Gi đã được bao lâu đâu, quan hệ giữa hai người trong khoảng thời gian đó cũng không có điều gì khó nói và hầu như chẳng thể nảy sinh tình cảm gì được.
Vậy thì rõ ràng anh ta đâu có thuộc về cô mà sao cô lại có cảm giác như bị cướp đi mất vậy? Chuyện điên rồ gì nữa đây? Anh ta cũng đâu phải kiểu đàn ông dễ dàng khiến người khác bị sét đánh, suốt 24 giờ phơi mình ngoài vườn, gương mặt sạm đen chỉ có hai con mắt và hàm răng là trắng. Là vì anh ta biết nói những lời ngọt ngào? Hay vì anh ta có một trái tim ấm áp? Không phải, dù là Ji Hyeon hay Taek Gi thì ngay trong ánh nhìn đầu tiên họ cũng không tìm thấy sự lôi cuốn nào từ người kia. Mà nếu có đi chăng nữa thì cả hai cũng chưa từng có ý nghĩ anh là của em, em là của anh, rồi thẹn thùng khi nghĩ họ sẽ thuộc về nhau. Nếu đã vậy, rõ ràng anh ta không thuộc về mình, tại sao cô lại có cảm giác như bị cướp mất thứ gì đó?
Ji Hyeon đột nhiên u sầu vì phải chịu đựng cảm giác điên rồ này.
Taek Gi và Hong Y vào vườn nho một lúc”lâu” vẫn chưa thấy trở ra, nét bực bội hiện rõ mồn một trên gương mặt Ji Hyeon. Mãi lâu sau Taek Gi và Hong Y mới trở lại chỗ Ji Hyeon đang bọc nho. Không biết hai người họ làm gì trong khu vừa rộng vừa sâu kia, chỉ thấy cô gái tên Hong Y mặt đỏ bừng như bị dồn máu.
“Taek Gi ơi, Hong Y nhớ mày quá nên phải mau chóng về đây đấy hử.”
Thấy các bà cô nói vậy, Hong Y đỏ mặt đáp:”Không phải đâu ạ.”
“Chúng nó lên Seoul, về trông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




