watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6052 Lượt

à? Tôi tưởng anh ngủ rồi nên…”

Taek Gi không nói thêm lời nào liền đi ngay vào phòng. Ji Hyeon nửa đêm không ngủ, lục cà lục cục, tưởng Taek Gi sẽ mắng mỏ nhưng không ngờ anh ta chỉ im lặng, nên sau khi lau mình, cô gội đầu luôn rồi mới vào phòng. Cuối cùng Ji Hyeon cũng có thể khoan khoái đi ngủ.

Ngày hôm sau trên đường ra vườn, Ji Hyeon hỏi Taek Gi rằng trong làng có nhà tắm công cộng nào không, Taek Gi thẳng thừng trả lời là không. Không có nhà tắm công cộng nghĩa là ngày nào cũng chỉ có thế lấy khăn thấm nước lau mình thôi.

Thế nhưng việc lau mình bằng khăn ướt cỏn con ấy cũng phải chấm dứt sau khi ông trở về. Ji Hyeon biết những cụ già cao tuổi thường ghét cay ghét đắng việc dùng nước hay đồ vật gì đó một cách lãng phí, nhưng dù như vậy thì cũng thật quá đáng. Mồ hôi túa ra như mưa mà không tắm thì sống làm sao được đây. Nửa đêm khuya khoắt Ji Hyeon theo thường lệ ra vòi nước thấm ướt khăn lau mồ hôi, thế là bị ông quở mắng đến phát khóc.

“Rửa mặt là được rồi, làm gì mà phải lau hết cả người thế chứ! Sao ngày nào cũng gội đầu vậy?”

Ông tức tối la mắng, vậy là đủ hiểu ngày hôm sau chẳng còn mong đợi lau chùi gì được.

Ông bảo về đây ông cho đất, vậy mà đến nước còn không được sử dụng thoải mái, sao lại phải sống kham khổ thế chứ, hạt muối bẻ đôi, buồn muốn chết mất. Gọi điện cho mẹ lấy cớ khóc lóc, cầu xin tha thiết nhưng cũng vô ích.

Ông đi On Cheon 3 ngày 2 đêm mới quay về. Ji Hyeon cứ nghĩ Taek Gi đã ra sức bóc lột cô trong lúc ông không ở nhà, giờ chắc sẽ có chút thay đổi; cuộc sống khổ sở, cứ về đến nhà là xỉu xuống ngay cũng sẽ được chấm dứt, nào ngờ ông về rồi, hiện trạng này cũng chẳng khác đi. Trái lại còn tệ hại hơn, đến nước cũng không được dùng. Vốn dĩ Ji Hyeon tính ngay khi ông về cô sẽ mách ông tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào. Nhưng lúc ông về đã rất muộn, ông mệt nên đi ngủ ngay. Không bộc bạch được kịp thời, sáng hôm sau, Ji Hyeon nhanh nhảu vào bếp với quyết tâm tố cáo hết sự ngược đãi mà cô đã nhẫn nhịn mấy ngày hôm nay. Nhưng khi đến gần nhà bếp, cô nghe có tiếng ông và Taek Gi đang trò chuyện.

“Con bé thế nào? Có học hỏi gì không?”

“Dạ. tuy còn hơi vụng nhưng cũng chăm chỉ làm việc đấy ạ.”

“Ta bảo giao lại vườn nên nó mới xuống đây, thế nó không trốn né công việc sao?”

“Dạ không trốn việc đâu bác ạ.”

“Con thấy thế nào? Nếu ta giao lại vườn nhỏ thì nó bán ngay không nhỉ?”

“Cái đó, con không biết.”

Có không ngờ Taek Gi lại nói như vậy. Cô cứ nghĩ anh ta nhất định sẽ nói những lời đại loại như cô không biết làm nông mà chi giỏi trốn việc, hay cả ngày chỉ chăm chăm mơ màng thừa hưởng mảnh vườn. Nhìn cách Taek Gi đối xử với Ji Hyeon cứ tưởng con người ấy vô cùng tàn nhẫn, không ngờ anh ta cũng biết bao dung, bênh vực cô.

Do Taek Gi đã lên tiếng bảo vệ Ji Hyeon nên cô phải xem xét lại kế hoạch mách với ông những gì anh chàng Taek Gi này đã làm với mình và cả công việc ở vườn nho mệt đến phát khóc lên được. Gã trai mà Ji Hyeon hận chỉ muốn nhai ngấu nghiến ấy đang nói những lời bảo vệ cô trước mặt ông, nếu cô cứ bất chấp nói những điều không hay về anh ta, thì đương nhiên, ông sẽ không thể nào nghĩ tốt về cô được. Suy nghĩ sâu hơn một chút, Ji Hyeon đâu phải đứa con nít một hai tuổi mà đi kể tội với ông rằng anh ta hễ thấy cô là càu nhàu, rồi mặc tình hành khổ cô. Cô với người ông họ đã nhiều năm xa cách cũng chẳng phải thân thiết, gần gũi gì, đến lúc đó ông sẽ hỏi vặn lại, chẳng phải cô đến đây để học việc sao? Nói đi cũng phải nói lại, ông họ từ lâu đã mất liên lạc, tự nhiên bảo sẽ giao lại vườn nho cho Ji Hyeon xem ra cũng thật là một người kỳ lạ.

Dù sao đi nữa, Ji Hyeon vốn dĩ mong có ông ở đây, như vậy Taek Gi sẽ phải nín nhịn không rầy la cô, nhưng tình hình rốt cuộc lại không như vậy. Có ông hay không có ông thì mỗi lần Ji Hyeon phạm lỗi, Taek Gi đều mắng cô ngay mà chẳng nể nang gì. Nếu có mặt, ông cũng chẳng giúp gì cho Ji Hyeon mà chỉ đứng đó như vật trang trí mà thôi.

Ji Hyeon và các bà cô thu hoạch những chùm nho đầu tiên để giao cho siêu thị Seoul, sau khi hoàn tất việc gói bọc cho vào thùng thì Taek Gi gọi cô.

“Có việc gì thế?”

“Đi theo tôi.”

Ji Hyeon đi theo Taek Gi ra khỏi vườn, Taek Gi mở cửa xe tải cho cô. Đây là chiếc xe tải đầu tiên cô được nhìn thấy. Đã mười ngày trôi qua từ khi cô dốc toàn tâm toàn ý xuống Kim Cheon để thừa hưởng vườn nho này, dù là sáng sớm ra vườn hay chiều tối xong việc quay về, lúc nào cũng đi máy cày, tuyệt nhiên chưa từng thấy có xe tải.

“Đi đâu vậy?”

“Vào thành phố.”

Taek Gi vừa leo lên buồng lái vừa nói.

“Vào thành phố?”

Ji Hyeon vừa ngồi xuống ghế bên cạnh, Taek Gi lập tức nổ máy đi ngay.

“Sao lại vào thành phố?”

“Đi chợ.”

“Chợ á?”

Taek Gi đưa Ji Hyeon cùng đi chợ. Sau mười ngày từ khi đến xã Gae Ryeong, đây là lần đầu tiên Ji Hyeon bước ra khỏi làng.

Taek Gi chở Ji Hyeon đến chợ. Anh ta đã ghi hết các thứ muốn mua ra giấy, cứ đi phăm phăm chẳng để cho Ji Hyeon có thời gian thăm thú. Ji Hyeon vô cùng tò mò muốn biết ngôi chợ lớn nhất ở đây so với những khu chợ phổ biến hay những con phố mua sắm ở Seoul có nét đặc trưng riêng nào hay không? Nhưng Taek Gi cứ bước thật nhanh về phía trước, Ji Hyeon lẽo đeo theo sau, chẳng có thời gian để ngắm nghía hay làm gì nữa.

“Phải đi chợ nhanh rồi về vườn ngay. Lần sau hẵng đi dạo.”

Ji Hyeon nhìn Taek Gi, vừa nói vừa loay hoay ngó nghiêng với vẻ ngờ vực.

“Lần sau còn đi nữa à?”

“Chợ diễn ra trong năm ngày cơ mà.”

Cô thắc mắc không biết Taek Gi muốn mua gì mà dừng lại trước nơi có một đống giày. Giày thể thao rẻ tiền và đủ các loại giày khác được bày lộn xộn trên đất.

“Cô chọn một đôi giày thể thao đi.”

Taek Gi nói xong, Ji Hyeon xị mặt nhìn quanh đống giày, cô mà cũng phải đi những đôi giày thế này sao.

“Chân cô số mấy?”

“235.”

“Mang thử cái này xem.”

Taek Gi xem xét mấy đôi giày rồi đặt một đôi xuống đất nói. Chỉ đơn giản là một đôi giày màu trắng, chẳng có gì đẹp cả.

Ji Hyeon không vừa ý nhưng không thể lúc nào cũng đi đôi ủng cao su nặng trịch được, cô đành xỏ chân vào đôi giày Taek Gi chọn cho. Tuy đôi giày thể thao chẳng có gì đẹp nhưng chắc do đã quen mang ủng nặng nên Ji Hyeon cảm thấy đôi giầy này nhẹ như bông. Cô đã đắn đo không biết làm sao đi nổi đôi giày rẻ tiền này, nhưng khi thử vào rồi thì cảm thấy nó tốt gấp trăm lần đôi ủng.

“Được đấy chứ?”

“Nhẹ lắm!”

“Vậy thì được. Bao nhiêu chị ơi?”

“15000 won.”

“13000 won thôi.”

“Không thể bớt đến 2000 won thế được. Thôi tôi bớt cho 1000 won đấy.”

Mặc bà chủ nói chỉ bớt 1000 won, Taek Gi vẫn chẳng nói chẳng rằng lấy 13000 won ra trả.

“Tôi đã bảo bớt 2000 won không được cơ mà.”

Bà chủ nhăn nhó hết cỡ xua tay.

“Bán đắt hàng nhé!”

Taek Gi cầm đôi ủng Ji Hyeon cởi ra rồi đi mất. Ji Hyeon chẳng biết làm thế nào, đành hết nhìn bà chủ tiệm giày lại nhìn Taek Gi, rồi mau chóng rời khỏi như thể chạy trốn. Ji Hyeon lén ngoảnh đầu lại thì thấy bà ta đang cười cười nhét tiền của Taek Gi vào túi đeo hông. Sao lúc bà chủ nhăn mặt kiên quyết bảo không thể bớt 2000 won, Taek Gi lại chúc bà ta bán đắt hàng, rồi mau chóng chuồn mất? Sao bà ta trước còn nhăn mặt không muốn bán, chỉ thiếu điều bảo mình cởi giày ra ngay, nhưng khi Taek Gi đi rồi thì lại tươi cười thế kia?

Tiếp theo, Taek Gi đến hàng bày bán quần áo.

“Cô mua hai chiếc quần đi.”

Quả là chuyện buồn cười nhưng đúng là hiện giờ Ji Hyeon đang mặc quần của Taek Gi. Ji Hyeon đã giặt và phơi chiếc quần lấy của Taek Gi hôm đầu tiên, sau đó lại tiếp tục lấy thêm một chiếc quần khác để mặc. Vì phải cho Ji Hyeon đến hai chiếc quần, Taek Gi trong suốt mười ngày chỉ mặc mỗi một chiếc.

“Mua hai cái quần mới rồi trả quần lại cho tôi.”

“Có một cái đã giặt để sẵn ở nhà rồi mà.”

“Cô chọn mau lên. Phải về rồi đấy.”

Taek Gi hối thúc quá nên chẳng có thời gian để lựa chọn. Những cái quần được chất thành một đống to bừa bộn, không có loại nào khác ngoài loại quần sợi nylon mà người ta gọi là”quần phùng phình [1">” hơn nữa màu sắc đều là”hàng hiếm” cả.

[1"> Loại quần rộng, ống thụng, bó cổ chân, phụ nữ Hàn Quốc thường hay mặc lúc làm đồng.

“Tôi mà phải mặc cái này á?”

Ji Hyeon hỏi bằng vẻ mặt ái ngại nhưng Taek Gi đã vớ lấy một cái”quần phùng phình” đưa lên.

“Cái này bao nhiêu thế?”

“Mỗi cái đúng 5000 won.”

Lần đầu tiên Ji Hyeon thấy người bán hàng phớt lờ khách như thế. Muốn mua thì mua, không mua thì thôi, khách vào cũng chẳng buồn nhìn, bà chủ tiệm ấy ngồi cuối dãy đang ăn cháo. Khác với Ji Hyeon, Taek Gi dường như không thấy khó chịu với thái độ của người bán hàng.

“Khách đến mà lờ đi như vậy cũng được à?”

Ji Hyeon lẩm bẩm khó chịu, Taek Gi nhìn cô với vẻ kỳ lạ, như thắc mắc sao cô lại bực mình vì chuyện đó. Ở Seoul mà buôn bán kiểu này chắc chắn chưa hết một ngày đã sập tiệm rồi. Đã vậy Taek Gi còn nhìn Ji Hyeon như người dị hợm thế kia, khiến cô bỗng thấy mình như người đến từ hành tinh khác.

Taek Gi không hề hỏi ý kiến của Ji Hyeon xem cái này thế nào, cái kia ra sao mà cầm ngay hai chiếc”quần phùng phình” lên và lập tức trả tiền.

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT