watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6040 Lượt

tốt công việc này không. Con chưa từng làm vườn bao giờ mà ông lại bảo giao vườn cho con, không thể chỉ vì lòng tham mà nói ngay với ông rằng: ‘Con sẽ làm được.’ Rồi kết quả lại chẳng làm dược gì, đến lúc ấy thì mất mặt lắm”

“Ngoan quá nhỉ.”

Ji Hyeon không thể nói với ông rằng cô hoàn toàn không nghĩ là mình sẽ làm vườn nhưng lại bị đẩy xuống đây. Cô muốn nói vòng vo tránh né việc mình ghét làm vườn, nhưng ông đã hiểu câu nói của cô theo hướng hoàn toàn khác.

“Vì thế nên ông mới giao vườn lại cho mày đấy. Tuy chưa nói chuyện lần nào nhưng ngoài mày ra, tất cả những đứa cháu khác của ông, lũ chúng nó toàn là lũ cùi hủi cả. Chúng nó đối xử ngỗ ngược với chính bố mẹ chúng nó, mỗi khi gặp ông đều chẳng được câu chào hỏi tử tế. Ông thì nghĩ giao đất lại cho người cùng huyết thống vẫn hơn là cho người ngoài, ông đã hỏi chúng nó sau khi nhận đất của ông bà rồi thì có muốn làm vườn tiếp không, chúng nó bảo là cứ cho chúng nó đi chứ sao lại bảo chúng nó làm vườn, rồi lũ chúng nó liếc ngang liếc dọc, sáng long cả mắt ra.”

“Dạ, thế ạ…”

Giọng nói địa phương vùng Kyeong Sang, quê ông nội và bố, nghe cũng không đến nỗi nào, nhưng quá nửa những lời ông họ nói Ji Hyeon hoàn toàn chẳng nghe ra. Vậy mà khi ông chửi ai đó thì lại nghe rất rõ. Từ”chúng nó” xuất hiện tới tám lần cơ mà. Với cả giọng ông sao lại to đến thế, dù biết không phải ông đang chửi mình nhưng Ji Hyeon vẫn co rúm người lại như đang bị mắng.

“Nếu có lương tâm, chúng nó chắc cũng chỉ trồng nho được vài năm, như vậy cũng không được.”

“Vậy, vậy ạ…”

Ji Hyeon gắng kìm nén nỗi thất vọng tràn trề, cố tươi tỉnh đáp lời.

Vậy rốt cuộc Ji Hyeon phải biến thành nông dân rồi.

“Ăn đi nào. Muốn có sức để trồng nho thì phải ăn hết chỗ cơm này đi.”

“Dạ…”

Thức ăn và mùi vị đều ngon, lẽ ra phải ăn được nhiều hơn lúc bình thường nhưng bây giờ Ji Hyeon thấy con đường đến mục tiêu ngày càng mờ mịt nên cơm vẫn còn đến nửa bát. Ji Hyeon không muốn ăn nữa dù chỉ là một thìa, nhưng vì ông đã bảo phải ăn hết, không được bỏ thừa nên cô buộc phải lùa thêm thìa nữa vào miệng, rồi bỗng thấy choáng váng.

“Ông ơi.”

“Sao?”

“Chỗ cơm này, thật sự là con không thể ăn thêm được nữa.”

“No rồi hả?”

“Dạ”

“Vậy thôi đừng ăn nữa, ép ăn cho bằng được rồi lại sinh bệnh ra.”

Dù lệnh nghiêm ngặt đến mấy cũng có thể rút lại được, ông họ đã kêu ngừng ăn. Biết thế này khi nãy đã nhất quyết thôi không ăn nữa rồi.

“Chắc là mệt rồi, thôi vào ngủ đi.”

“Không mệt đâu ạ, con rửa bát đã!”

“Thôi, cứ để đấy, đi ngủ đi.”

“Không sao, ông ạ.”

Ji Hyeon bắt đầu thu dọn từng cái bát rỗng mang đến bồn rửa bát. Sau khi nhìn thấy nhà vệ sinh, cô đã nghĩ rằng đây không có những thứ để tạo ra đời sống tiện nghi, thế mà nhà bếp cũng có bồn rửa bát, có cả bếp gas, tuy chỉ là đồ cũ. Dĩ nhiên là không có bếp điện.

Ji Hyeon bỡ ngỡ với tất cả mọi thứ lạ lẫm này, nhưng ông đã nghĩ cô là một thiếu nữ mẫu mực, ngoan ngoãn cho nên cô phải làm ra vẻ thật mẫu mực và ngoan ngoãn. Ji Hyeon lấy các hộp rau trong tủ lạnh ra, trút thẳng rau ăn thừa vào, còn ông thì đem cơm Ji Hyeon bỏ thừa khi nãy đổ vào nồi cơm điện.

“Sáng mai con sẽ ăn cơm thừa của ngày hôm nay ạ.”

“Ừ, tốt.”

Ông lặng yên nhìn Ji Hyeon cầm khăn lau bàn ăn, nét mặt có vẻ rất hài lòng.

“Sống ở thành phố, về đây có thấy bất tiện không?”

“Không sao đâu ạ. Ở đây mát mẻ, yên tĩnh, thích lắm ông ạ.”

Ji Hyeon nói toàn những lời không xuất phát tự đáy lòng nên bắt đầu cảm thấy ngứa lỗ tai. Đương nhiên chỗ này mát mẻ, yên tĩnh thật, nhưng Ji Hyeon có bao giờ thích sự mát mẻ, yên tĩnh đâu cơ chứ.

“Phải chi ông có vợ thì hay biết mấy. Nhưng vậy thì cũng mệt. Không lấy vợ nên không có vợ thôi.”

“Đâu phải ông sống không có bà là xấu đâu ạ.” Ji Hyeon cười thật hiền và nói.

“Ngày mai ra chăm vườn nho, nhân tiện xem thử cách làm nông như thế nào.”

“Dạ, con sẽ làm theo lời ông ạ.”

“Phải xem qua chứ, bây giờ đất đã là của mày rồi.”

“Dạ, con phải làm tốt mới được chứ…”

Đất thì nhất rồi, nhưng mà làm nông thì…

“Người thành thị học ở đâu cách trồng nho cơ chứ. Tuy nhiên, cứ học thử rồi sẽ thấy rất thú vị.”

“Dạ…”

Ji Hyeon nở nụ cười gượng gạo khi ông nói trồng nho là công việc rất thú vị.

Không thể nào làm được, Ji Hyeon muốn nói to rằng ông cứ để đất ở đấy, không thì hiến cho nhà nước đi cho rồi, nhưng trong đầu lại hiện lên gương mặt mẹ vừa nôn ọc vừa thụi tay vào ngực, cô không thể thốt ra những lời như vậy được.

“Mấy mươi năm qua, ông sống tại đây và chỉ trông vườn nho này. Bây giờ sức yếu mà việc giao lại vườn nho cũng gặp khó khăn. Ông phân vân nghĩ đến việc bán cho ai đó để lấy tiền an dưỡng tuổi già, tiền bán vườn nho có mà tiêu xả láng đến lúc chết. Nhưng tài sản ông bà để lại mà bán ăn cả cũng chẳng hay ho gì. Nếu ông có con có cháu thì đã khỏi lo, nhưng đằng này ông lại không con, không cháu. Khi ông bảo sẽ giao lại vườn nho, người ta còn nói ông lẩm cẩm rồi.”

Ji Hyeon nghe lời ông họ nói mà bỗng cảm thấy nhói lòng. Bởi bố mẹ Ji Hyeon cũng hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần rằng ông có bị lẩm cẩm không.

“Tại sao ông lại nghĩ đến mày, có biết không?”

“Con không biết.”

Ji Hyeon cũng hết sức tò mò về điều này. Sao ông lại muốn giao vườn nho vô cùng rộng lớn này cho đứa cháu gái họ xa lắc xa lơ, không phải giao cho bố, mà lại là cho Ji Hyeon.

“Ông đã nói rằng ông có đến hai đứa em và còn có đứa cháu phải không? Chúng nó toàn là một lũ vô học. Chưa bao giờ thấy chúng chào ta một tiếng. Thế mà bố con tuy là họ hàng xa nhưng mỗi lần về quê đều đến thăm hỏi ông, dù ông chẳng cho bố con gì hết. Ngoài bố con, chẳng có đứa nào hỏi thăm sức khỏe và mua rượu cho ông cả.”

“Ra là thế ạ?”

Ji Hyeon chưa thấy bố nhắc đến chuyện này bao giờ, nhưng ít ra đối với ông họ việc được biếu rượu quả là một việc hết sức cảm động.

Chương 3: chương 3

Trở mình mãi vẫn không ngủ được, cuối cùng Ji Hyeon ngồi phắt dậy. Không thể chịu nổi nữa. Dù nhiệt độ có thất thường thế nào thì vẫn chưa qua đầu tháng Tám cơ mà, sao cứ nóng hầm hập như ấm trà sâm bốc hơi thế này nhỉ. Nằm ngủ mà trằn trọc mãi. Vì ở quê nên nếu mở toang cả cửa trước lẫn cửa sau, gió sẽ hiu hiu thổi vào, nhưng vấn đề là cả ngày đã làm việc cực nhọc ngoài đồng chẳng có lấy một phút nghỉ ngơi nên mồ hôi giờ cứ rịn ra làm rít cả người.

Làm như trâu, đúng là làm như trâu bò í.

Sau bữa ăn sáng, chưa kịp nghỉ ngơi phút nào đã phải bắt đầu gói nho. Cứ phải cố ngước lên để làm việc nên một lát sau cổ liền cảm thấy như bị kim châm. Dù chỉ mất vài giây lén cúi xuống ngồi thì ngay lập tức Taek Gi sẽ nện một đòn như trời giáng bằng cái giọng cộc cằn nghe đến phát ghét:”Đừng có trốn việc!” Đã không chịu được đau, Ji Hyeon càng không thể chịu đựng việc toàn chân ướt đẫm mồ hôi mà không thể lau rửa. Nếu ở Seoul, người ta sẽ chẳng cần phải suy đoán ý nghĩ của người khác mà chỉ cần vào nhà vệ sinh tắm rửa là xong, nhưng ở nhà ông,”phòng tắm” chỉ có mỗi cái vòi nước trên sân.

“Taek Gi chắc đã ngủ rồi nhỉ?”
——————————————————–

Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!

——————————————————–
Có lẽ mình phải thấm nước cho ướt khăn để lau người. Ji Hyeon thận trọng mở cửa nhìn ra ngoài. Bên ngoài yên lặng như tờ. Cô rón rén cầm khăn bước ra, đi ngang qua Taek Gi, còn ghé mắt nhìn vào. Đèn đã tắt. May thật!

Ji Hyeon nhón chân đi qua, lũ chó đang ngủ say bỗng thức giấc.

“Nằm xuống ngay, lũ chó này!”

Ji Hyeon cúi người gằn giọng nạt lũ chó, dường như chúng hiểu ý của Ji Hyeon nên lại nằm xuống.

Ji Hyeon đến trước vòi nước, chỉ vặn nửa vòi để nước chảy ra không gây tiếng động. Cô bắt đầu hứng nước, rồi vừa thận trọng trông chừng cửa phòng Taek Gi, vừa nhúng ướt khăn, gấp lại và luồn sâu vào trong áo, bắt đầu lau khắp người đang nhầy nhụa mồ hôi.

“Ông bảo kêu người làm nhà vệ sinh mà bây giờ lại bỏ đi On Cheon, phải làm sao đây?”

Ji Hyeon đứng dậy vén váy lên, cầm khăn lau vào mặt trong bắp đùi, thình lình cửa phòng Taek Gi bật mở. Taek Gi bước ra ngoài. Đèn hành lang bật sáng. Ji Hyeon giật bắn mình, vội kéo cái váy đang tốc lên xuống, Taek Gi cau mày nhìn cô đứng như trời trồng với cái khăn ướt trên tay.

“Làm gì đấy?”

“Tôi lau người.”

Taek Gi nghe thấy vậy, im lặng nhìn Ji Hyeon rồi mang giày vào, bước xuống sân, tiến đến cổng chính đóng cánh cổng đang mở lại. Ji Hyeon lúc này mới giật mình nhận ra cổng chính vẫn mở toang. Có lẽ cả trước và sau khi Ji Hyeon đến đây, cánh cổng này chưa bao giờ được thực sự đóng lại cũng nên.

“Tôi nấu nước cho nhé.”

“Thôi, tôi chỉ muốn lau người một chút thôi mà.”

“Vậy bật đèn rồi hãy lau.”

“Anh không ngủ

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT