|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đẹp ra cả nhỉ.”
“Đẹp như trăng rằm ấy.”
Xì, bảo lên Seoul về trông đẹp ra mà cũng nghe được chứ? Trăng rằm cái nỗi gì…
Ji Hyeon bĩu môi nhìn Hong Y chằm chằm.
Dù Ji Hyeon đã bĩu môi, cố đánh giá thấp ngoại hình của cô gái tên Hong Y đó, nhưng sự thực là cô ta rất đẹp và rất dễ thương. Hoàn toàn khác với những cô gái ở quê. Ji Hyeon tự nhủ: sao mình phải thấy tức tối vì con nhỏ nhà quê đó chứ, nhưng cổ họng cứ bị nghẹn lại một cách thật kỳ lạ. Cô ta chẳng có gì thua Ji Hyeon cả. Vàng thật chẳng sợ lửa, dù có nói giảm nói tránh thế nào đi nữa thì cô Hong Y này vẫn không chê vào đâu được. Mặc cho ji Hyeon không đời nào đồng tình với ý kiến đó. Và kỳ lạ hơn là tại sao tất cả các bà cô lẫn Taek Gi đều không ai giới thiệu Ji Hyeon với cô ta, ngay cả Hong Y cũng coi Ji Hyeon như không tồn tại.
Đến khi tất cả mọi việc đều xong xuôi, lúc leo lên xe tải, Ji Hyeon và Hong Y mới chào hỏi nhau. Chỗ ngồi bên cạnh Taek Gi rõ ràng là chỗ của… à không, chắc chắn là chỗ của Ji Hyeon, nhưng khi định leo lên, Ji Hyeon thấy Hong Y đang ngồi chễm chệ trên ghế. Dù sao, cũng không thể nói đó là ghế của tôi, cô lui ra đằng sau đi, nhưng Ji Hyeon cảm thấy thật khó chịu vì mình chưa hề nhường mà cô ta đã tự ý cướp chỗ. Ji Hyeon đành cùng các bà các cô leo lên thùng chứa hàng.
“Làm quen đi! Đây là cháu gái bác Kim.”
Taek Gi đến lúc ấy mới như thể phát hiện ra Ji Hyeon có mặt trên đời, anh ta giới thiệu cô cho Hong Y. Thời điểm giới thiệu sớm quá cơ.
“Chào chị!”
Hong Y chào và nở nụ cười duyên. Khi Hong Y mỉm cười trông cô ta còn đẹp hơn lúc mới gặp rất nhiều. Vì thấy Hong Y xinh hơn mình, cho nên sự bực dọc của Ji Hyeon càng như lửa được thêm dầu. Rõ ràng cô ta nói giọng vùng Kyeong Sang nhưng lại ngọt ngào và dịu dàng khác hẳn với mấy bà cô ở đây.
“Chào cô!”
Ji Hyeon cũng mỉm cười chào đáp lại.
Đến đó là hết. Hong Y chỉ nhìn về phía trước, à không, chỉ nhìn chằm chằm vào Taek Gi, chẳng nói thêm với Ji Hyeon lời nào nữa.
Ngồi cùng các bà cô ở thùng hàng phía sau, Ji Hyeon mới phát hiện ra mình trông chẳng khác gì họ. Vì thế, Ji Hyeon càng cảm thấy rõ rệt sự cách biệt lớn giữa cô và Hong Y đang ngồi cùng Taek Gi đằng trước. Dù mấy bà cô ấy ít thì hơn Ji Hyeon độ mười tuổi, nhiều thì hơn cô đến những hai mươi tuổi, nhưng Ji Hyeon mặc cái”quần phùng phình” màu sắc lòe loẹt giống y loại quần họ đang mặc, lại móc khăn lên cái vành nón rộng nên ai trông cũng sẽ tưởng cô là bà thím quê mùa. Tuy không có ý hạ thấp các bà cô ở quê nhưng từ khi cô mặc cái váy hoa đang là mốt hiện nay về làng Kim Cheon đến giờ mới có mấy ngày, ai dè đã bị biến thành một bà thím nhà quê thế này. Thật là ấm ức mà. Bạn bè thấy cô mặc cái quần này thì sẽ nói sao đây hả trời, cảm giác khổ sở bỗng dưng lại ùa về. Dù gì thì cô cũng là một Kim Ji Hyeon từng nổi tiếng ở đại học cơ mà.
Nổi tiếng ở trường đại học? Đúng ra mà nói thì không hẳn là vậy. Không hẳn nổi tiếng đến vậy. Ji Hyeon không có vẻ đẹp sắc sảo, thân hình cao vừa phải, tròn vừa phải, mặt mũi không hề xấu xí, tựu trung có thể nói là ngoại hình khá. Nhưng khi đó, cô luôn cập nhật những món trang sức và quần áo hợp mốt để diện, lại chẳng bỏ sót một bài hát thịnh hành nào, thường xuyên lui tới ăn chơi, nhảy múa ở các quán bar nổi tiềng. Ngoại trừ không có vận may xin được việc làm, ở nhà lười nhác suốt hai năm trời, nói chung cô đã tận hưởng được cuộc sống cơ bản của một cô gái Seoul. Thế mà nay Ji Hyeon lại mặc cái”quần phùng phình” này rồi làm vườn ở quê, lũ bạn mà biết cô cực khổ thế này thì sẽ nói sao không biết?
Tốt tính, dễ hòa hợp và chẳng nói ghét ai bao giờ nên Ji Hyceon có rất nhiều bạn. Bạn gái nhiều, bạn trai cũng nhiều và tình yêu thì cũng đã trải qua hai mối.
Hai người bạn trai sao?
Ji Hyeon nhớ đến những anh chàng cô đã quen và chia tay, rồi lại không kìm được nhìn chằm chằm vào lưng Hong Y và Taek Gi phía trước.
Ai mà không có người yêu chứ? Muốn là có ngay.
Cảm giác nhức nhối khó chịu lại ùa đến. Hay nói đúng hơn, cảm giác bực bội đang mỗi lúc một dữ dội hơn.
Trong số hai người bạn trai cũ của Ji Hyeon có một gã tên là Kyu Jin, Ji Hyeon sẽ giải thích lý do vì sao cô lại nhẫn tâm gọi người mình từng yêu là gã. Họ đang tìm hiểu nhau thì gã phải đi nghĩa vụ quân sự. Từ ngày có lệnh gọi nhập ngũ cho đến buổi sáng phải vào trại huấn luyện, gã đã bắt Ji Hyeon hứa sẽ thủy chung đến cả trăm vạn lần, nhưng rồi chính gã lại là kẻ thay lòng đổi dạ trước.
Gã dùng trăm phương ngàn ké ép Ji Hyeon phải nói ra câu”Em sẽ không thất hứa.”
“Phải rèn luyện, phải quyết tâm, anh đều không sợ. Chỉ sợ nhớ em đến mức không chịu được mà thôi.”
Gã đã từng nói như vậy.
“Hai năm là một quãng thời gian rất dài, làm sao anh có thể bảo em phải đợi anh được chứ? Cho nên dù đau xé lòng nhưng anh sẽ không níu giữ em nếu em gặp được một người đàn ông tốt.”
Đoạn gã còn nói trước là sẽ đau lòng, buồn bã, nhớ nhung nhường nào.
“Anh sẽ nhớ về em hằng ngày và cố gắng sống khỏe. Có thể trước khi nhớ đến em, anh đã ngủ mất rồi, nhưng nếu một ngày anh nhận được thư của em, anh sẽ vui đến mất ngủ mấy ngày liền đấy. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, anh đã muốn rơi nước mắt rồi. Đêm qua anh nhìn tấm ảnh của em định để trong ví mang vào quân ngủ mà phát khóc đấy em à.”
Chương 4: chương 4
Nói đoạn, Kyu Jin đưa tay lên ngực, khóc bù lu bù loa, ai thấy bộ dạng gã khi đó chắc sẽ nghĩ cả nhà gã vừa bị tàn sát cơ đấy. Không bao lâu sau, Ji Hyeon mới vỡ lẽ rằng những lời nói có cánh mà cô ghi khắc vào lòng đó chính là lời của bài hát”Trên chuyến tàu nhập ngũ,” y như một vở kịch được gã chuẩn bị từ trước. Ji Hyeon chẳng còn biết làm gì hơn là ôm bụng cười nắc nẻ.
Dẫu sao Ji Hyeon vẫn thắc mắc; bằng cách nào khi mà ở trong quân đội chỉ toàn trai tráng, đám con trai lại có thể”lăng nhăng” cho được. Khi biết được rồi, cô thấy chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Sau khi Kyu Jin nhập ngũ, gã không chỉ gửi thư cho mỗi Ji Hyeon mà còn gửi cho tất cả các bạn gái cùng khoa chơi hơi thân với gã. Ngay từ đầu gã đã có bản tính xấu xa này, mà không chỉ có gã, tất cả những tên con trai khác trong quân ngũ đều muốn được tán dương là người nhận được nhiều thư của con gái nhất. Chẳng thể hiểu nổi, việc nhận được nhiều thư của con gái làm tăng thêm sự đắc ý cho bọn họ hay sao, nhưng dường như trong quân đội, kỹ năng đó được coi là một tiêu chuẩn để đánh giá năng lực. Đúng là một lũ quái dị.
Từ khi Kyu Jin nhập ngũ, Ji Hyeon đã đến thăm gã mấy lần ở doanh trại huấn luyện tận Kang Won. Thế nhưng sau đó gã ta viện cớ là chuyển đơn vị vào vùng xa xôi hẻo lánh nên muốn đến thăm cũng không dễ. Cái vùng xa xôi hẻo lánh ấy là câu chuyện lừa phỉnh của gã. Gả kể vùng núi bao quanh khu doanh trại là nơi từng diễn ra một trận chiến khốc liệt trong chiến tranh Triều Tiên [2"> là mồ chôn của biết bao thi hài. Địa hình ở đây gồ ghề, lởm chởm, hết sức hiểm trở, xác người chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, không thể đào từng bộ hài cốt mang đi được và cũng chẳng có kinh phí nên người ta cứ để như thế. Và rồi bốt của những xác chết – Ji Hyeon cũng không biết thứ đó là bột xác chết có khoa học không – cứ bay trong không khí nơi đây, bám vào đế giày nhà binh hay những vết thương lột da ở gót chân mỗi khi đi huấn luyện, tác hại nhiễm trùng mà nó gây ra thường nặng gấp mười lần vết thương thường. Kyu Jin cũng có vết thương ở gót chân. Lúc kể gã lột cả đôi tất quân nhân ra cho cô xem. Gã than rằng đêm về đau nhức vô cùng, không thể nào ngủ được. Lúc đó trên gót chân hắn quả có một vết thương to thật, về sau chẳng biết thế nào mà vết thương nhiễm trùng nghiêm trọng do dính bụi xác chết ấy lại khỏi được nữa.
[2"> Cuộc nội chiến giữa Nam Triều Tiên và Bắc Triều Tiên diễn ra vào ngày 25 tháng 6 năm 1950
Vùng hẻo lánh đơn vị gã đóng quân nếu không có xe jeep đưa đến nhà ga, thì chẳng có cách nào ra khỏi. Vậy mà vẫn có người đến thăm gã. Đó là Yeong Ji, một cô bạn học rỗi hơi, lắm chuyện. Không chỉ có Kyu Jin, tất cả những người biết Yeong Ji đều biết hễ viết thư cho cô ta là sẽ nhận được thư trả lời. Ji Hyeon cũng chăm chỉ viết thư cho gã, thậm chí có đôi lúc còn chưa nhận được thư trả lời, cô đã gửi thêm một bức nữa rồi. Nhưng có vẻ Yeong Ji dở hơi cũng làm vậy. Cứ mỗi lần Kyu Jin gửi thư cho cô ta, cô ta lập tức hồi âm, hỏi gã có cực nhọc lắm không, sức khỏe thế nào, rồi ngày càng lấn tới.
Kyu Jin nhập ngũ được một thời gian khá lâu thì viết thư bảo Ji Hyeon đến dự tiệc họp mặt, nhưng ngày Kyu Jin nói lại đúng vào kỳ thi giữa kỳ. Vậy nên dù ấm ức tiếc nuối cơ hội được gặp nhau, Ji Hyeon vẫn phải viết thư đáp rằng không thể đi được. Thế nhưng, trong khi sinh viên cả nước đang đầu tắt mặt tối thi giữa kỳ, bạn Yeong Ji vô cùng dở hơi của chúng ta lại lặn lội đến tận Kang Won để gặp Kyu Jin.
Thế đấy, Yeong Ji là chúa dở hơi, nhưng cũng có thể nói dễ nghe rằng cô ta hiền lành, dễ thương, tốt bụng, đã thay Ji Hyeon làm việc tốt. Nhưng gay ở chỗ, chỉ huy doanh trại thấy người bạn gái đã”trèo đèo lội suối” từ Seoul đến đây tìm Kyu Jin thì rất xúc động, nên đã cho phép Kyu Jin ngủ lại ở bên ngoài.
Kyu Jin được đi ra ngoài cùng người con gái không phải người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




