watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6046 Lượt

tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!

——————————————————–

Ji Hyeon đặt nồi canh lên bàn và mở nắp ra, tức thì nét mặt của ông và Taek Gi trở nên là lạ. Tuy vậy, cả hai không ai nói lời nào, lần lượt dùng muỗng nếm thử xem sao, sau khi nếm xong, nét mặt ông và Taek Gi càng kỳ lạ hơn.

“Cái này là canh hay xúp?”

Ông hỏi.

Sự thật đúng là khó có thể phân biệt. Nhạt cho thêm bột, mặn lại đổ thêm nước, rồi lại nhạt, lại cho thêm chút muối, các vật liệu đáng lẽ cần được xử lý tinh tế nay đang nồi lềnh bềnh như rơi xuống dòng Hangang.

“Đúng rồi ạ, tùy theo cảm nhận của người ăn ạ. Có thể gọi nó là canh, cũng có thể bảo là xúp, nói đúng hơn là món ăn đa dạng.”

“Khặc…”

Taek Gi cố nhịn cười. Mặt Ji Hyeon đỏ bừng lên.

“Vì không có bột nêm nên…”

Ji Hyeon đỏ mặt, nói lí nhí, còn Taek Gi thì nghiến răng để nín cười khiến cơ vùng cằm co bặm lại.

“Mang cá trống ra đây, cả tương ớt nữa!”

Taek Gi lấy cá trống và tương ớt ở trong tủ lạnh đặt lên bàn, ông bảo xới cơm và chấm cá trống vào tương ớt.

“Không có mùi vị gì sao, anh Taek Gi?”

“Sao lại không có? Món ăn đa dạng mà.”

“Đừng trêu tôi nữa.”

Ji Hyeon vừa cắn răng v

vừa liếc nhìn Taek Gi, Taek Gi nhịn cười đi ra khỏi bếp.

“Sao thế nhỉ? Dở đến thế sao?”

Ji Hyeon lấy muôi múc nước canh cho vào miệng rồi phun cả ra ngoài.

“Sao lúc nãy mùi vị được lắm mà. Hay đem cho lũ chó nhỉ?”

Ji Hyeon trộn cơm vào món canh thất bại rồi mang ra chỗ lũ chó.

“Món này đích thân ta nấu đấy. Ăn ngon nhé!”

Thấy Ji Hyeon mang cơm đến, lũ con chó mừng rỡ chạy lại, nhưng ngay lập tức, chúng quay ngoắt bỏ đi.

“Sao vậy nhỉ? Dở đến mức chó cũng không thèm ăn ư? Mấy thứ này bỏ đi đâu cho hết bây giờ? Mình ăn vậy!”

Ji Hyeon đang nổi cáu thì Taek Gi bước lại gần.

“Cô ăn đi. Món ăn đa dạng mà.”

Taek Gi lại trêu tức.

Ji Hyeon liếc nhìn Taek Gi rói đột nhiên nảy ra một ý hay.

“Chẳng biết quý thức ăn gì cả, đúng là mấy con Ki!”

Ji Hyeon thốt ra từ Ki gần như ám chỉ Taek Gi, Taek Gi quay phắt đầu lại nhìn Ji Hyeon chằm chằm.

“Ki? Từ dành cho đằng này đấy à?”

Ji Hyeon giả vờ ngây thơ. Taek Gi nhìn Ji Hyeon rồi lại quay đi.

“Ăn đi chứ, Ki Ki!”

Taek Gi lại quay ngoắt đầu lại.

“À, hôm nay trời đẹp thật đấy!”

Ji Hyeon cười chế nhạo, rồi uể oải đi vào phòng.

Taek Gi như hiểu ra câu chuyện, anh ta phì cười rồi đi về hướng phòng mình. Ji Hyeon bật cười bước vào phòng, trước khi đóng cửa, cô quay về phía mấy con chó la lớn một lần nữa.

“Taek Gi! Đồ thô lỗ.”

“Trời đất, thật là!”

Taek Gi lao đến với vẻ mặt sôi máu nhưng Ji Hyeon đã mau chóng đóng cửa lại.”A ha! Dễ chịu quá.”

Ji Hyeon vui vì đã dẫn trước anh ta một bàn thắng, cố nở nụ cười đấy thỏa mãn.

Chỉ có tối qua, lúc chuẩn bị cơm cho Ji Hyeon là anh ta ân cần thôi, hôm nay con người ấy lại đối xử với cô kiểu gì thế này.

Bị chửi là chó nên muốn trả đũa,”hành hạ” người ta đến mức không sống yên được một ngày hay sao. Tên oái oăm chỉ giỏi chọc tức người khác là không ai bằng.

Mỗi khi Ji Hyeon cảm thấy quen tay với công việc vừa chớm vui mừng, là giọng càu nhàu của Taek Gi lại vang lên”Vẫn chưa biết làm hả cô? Tôi đã nói bao lần đây là hàng giao đến siêu thị rồi nhỉ?”

“Tôi thấy như thế này chắc là được rồi…”

“Cô không thấy cái này à? Những quả trong này vẫn chưa chín đâu. Cô hái cả những chùm lẽ ra phải để thêm ba bốn ngày nữa hẵng hái, mà vẫn nói được à. Đúng là ngốc!”

Thật quá đáng. Mình đâu phải cái máy, cũng đâu phải là siêu nhân, làm sao thấy rõ được quả nho nằm tít giữa chùm cơ chứ.

“Thật là dở hơi, bới lông tìm vết!”

Ji Hyeon lầm lũi theo sau, vừa đi vừa lẩm bẩm, chỉ chực rớt nước mắt. Nhưng Ji Hyeon không muốn khóc trước mặt tay Chang Taek Gi, đáng ghét cô cắn răng để nước mắt khỏi trào ra. Song sau mỗi lẩn bị mắng, tâm trạng cả buổi chiều còn lại đều rất buồn bực, chẳng thể làm tốt được việc gì.

Mỗi khi thấy thái độ đáng ghét của Taek Gi. Ji Hyeon lại muốn từ bỏ tất cả đất đai, quyền thừa kế, chẳng cần mấy thứ đó nữa. Cảm giác căm tức, uất hận sẽ tiêu tan hết một khi từ bỏ tất cả. Nhưng nếu cô bỏ cuộc, bà mẹ ở Seoul sẽ nhảy dựng lên vì tức tối, mẹ không bao giờ hiểu được mình đã nhọc lòng đến thế nào. Vả lại, nếu ngay bây giờ từ bỏ, sẽ chỉ khiến tên Taek Gi đáng ghét kia nở nụ cười nhạo báng, mình sẽ không để hắn được toại nguyện đâu. Nghĩ đoạn, bản tính cứng cỏi không chịu thua của Ji Hyeon lại trỗi dậy.

Bị Taek Gi mắng te tua, Ji Hyeon cúi đầu, không muốn thấy ánh mắt của Teak Gi và các bà cô nữa. Anh ta muốn mắng thì mắng lúc có riêng Ji Hyeon thôi, đằng này lại mắng vào lúc có đông đủ mọi người để khiến cô mất mặt. Điều này chỉ khiến Ji Hyeon thêm thù hận mà thôi.

Đến giữa buổi có người mang đồ ăn nhẹ đến nhưng Ji Hyeon chẳng màng. Trong lúc mọi người đang ăn lót dạ, Ji Hyeon ngồi một mình trong vườn nho nguyền rủa Taek Gi. Thực ra tính cô không nhút nhát đến thế nhưng hoàn cảnh có thể làm thay đổi tính cách con người. Ji Hyeon thực sự không muốn giả bộ không có chuyện gì để ngồi ăn cùng người khác, càng không muốn nhìn thấy cái tên Taek Gi đáng chết vừa xỉa xói người ta một trận te tua, sau đó lại thản nhiên như không có chuyện gì. Dù chỉ là một quãng thời gian ngắn ngủi ăn nhẹ thôi, không đối diện với Taek Gi, lánh riêng ra một chỗ, tâm trạng phẫn uất của Ji Hyeon đã phần nào lắng lại.

“Không ăn à?”

Taek Gi xuất hiện tự bao giờ, dịu giọng hỏi.

Ji Hyeon chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy bỏ vào vườn nho, tỏ thái độ: tôi chẳng thèm nói chuyện với một gã như anh.

“Không ăn thì làm sao làm việc được nhỉ?”

“Trông thấy anh là tôi phát ghét rồi, đừng có đi theo tôi!”

Ji Hyeon cảnh cáo bằng giọng sắc lẹm.

“Cô làm tốt hơn một chút có được không? Cô mà làm tốt hơn một chút thì đã chẳng có chuyện tôi càu nhàu và sẽ tốt cho cả hai đúng không nào?”

“Tôi đã bảo là tôi ghét nói chuyện với anh!”

Ji Hyeon quay ngoắt lại, gắt ầm lên.

“Tôi không làm tốt, tôi bị mắng chửi, cùng lắm không chịu đựng được tôi sẽ bỏ cuộc, đó là việc của tôi, anh đừng có nói chuyện với tôi nữa!”

“Muốn thừa kế vườn nho, phải cố học cách làm viêc mới phải. Nếu không muốn nghe lời chỉ bảo thì cô học được gì chứ?”

“Im đi! Đồ khùng!”

Ji Hyeon bỗng dưng gào lên.

“Đồ khùng”, một lời đáng lẽ không nên nói ra, sao đột nhiên lại tuột khỏi cửa miệng. Đó là những gì vừa nãy Ji Hyeon ngồi một mình dưới lùm nho nguyền rủa Taek Gi trong khi Taek Gi và các bà cô đang ăn.

Trông vẻ mặt của Taek Gi có vẻ bất lực và không vui.

Sau khi lỡ miệng, Ji Hyeon cảm thấy có điều không phải, lập tức quay người bỏ đi, ra khỏi bán kính mười mét tính từ chỗ Taek Gi đang đứng.

“Đúng là, chết tiệt! Sao lại mắng anh ta là đồ khùng chứ!”

Ji Hyeon hối hận, liên tục gãi đầu.

Cô quay lại nhìn chỗ Taek Gi đứng, anh ta nổi giận hay sao mà bỏ đi đâu mất rồi.

“Nếu ghét tôi, sao anh còn đi theo tôi và giả bộ quan tâm săn sóc?”

Ji Hyeon đổ vấy lỗi buột miệng chửi bậy lên Taek Gi.

“Mình vốn đâu có ý định công kích ai… tại anh ta tự dưng nghe hiểu đấy chứ. Lẽ nào anh ta lại biết tiếng lóng của dân mạng”

Khi Ji Hyeon quay trở lại nơi làm việc, Taek Gi và các bà cô đã nhịp nhàng tay làm miệng nói. Ji Hyeon liếc sang xem biểu hiện của Taek Gi thế nào nhưng mặt anh ta vẫn cứ tưng tửng như mọi lần. Cô đã chuẩn bị tinh thần chờ trận mắng xối xả trả đũa của Taek Gi nhưng anh ta chẳng hé mắng cô lời nào nữa. Ji Hyeon đã làm sai mấy lần cơ mà.

Trên đường về nhà, sau khi các bà cô xuống xe, Taek Gi không lái xe về nhà ngay mà đi đến một chỗ khác.

“Anh đi đâu vậy?”

“Chúng ta cần đến một nơi này.”

Giọng điệu trả lời không hề cấm cản.

Mình có nên xin lỗi không nhỉ?

Ji Hyeon băn khoăn nhìn Taek Gi. Nét mặt anh ta không có vẻ gì bực tức.

“Này anh, tôi xin lỗi về câu nói ban nãy.”

“Cô nói gì nhỉ?”

“Lời ấy đấy… khi nãy… đồ khùng…”

Ji Hyeon nói lí nhí.

“Tôi xin lỗi. Tôi không có ý, tôi chỉ buột miệng thôi. Dù sao… , thật ra từ đó không có nghĩa xấu nhưng mà…”

Ji Hyeon vừa nói vừa hy vọng Taek Gi ở dưới quê sẽ không rành ngôn ngữ mạng.

“Cô chẳng cần phải xin lỗi vậy đâu, chuối vãi!”

Taek Gi vừa dứt lời, Ji Hyeon quá đỗi ngạc nhiên, nhìn anh chằm chặp.

“Ơ!”

Không thể ngờ được. Ji Hyeon cứ ngỡ Taek Gi quê mùa nhưng đến cả từ”chuối vãi” anh ta còn biết chứ nói gì đến từ kia.

“Vào theo tôi!”

Taek Gi dừng máy cày trước cổng một căn nhà, vừa leo xuống vừa nói. Ji Hyeon ngơ ngác nhìn Taek Gi rồi đi theo vào nhà.

“Bà ơi, cháu đến rồi đây.”

“Ơ, đến rồi à?”

Một bà già rất đẹp lão, không có nét gì giống những bà lão ở quê, từ trong bếp bước ra.

“Đây là cháu gái của ông chủ Kim ạ!”

“Ồ, vậy à. Ôi cha, xinh quá nhỉ!”

“Cháu chào bà ạ!”

“Hai đứa mang cái này về đi!”

Bà chỉ vào thố kim

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT