|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đi. Nhưng mà hôm nay là sinh nhật ai vậy? [4">”
[4"> Theo phong tục cổ truyền, vào sáng sớm ngày sinh nhật của mình, người Hàn Quốc phải ăn canh rong biển.
“Đâu có, vì bác rất thích ăn canh rong biển thôi.”
“Ông nội tôi cũng thích ăn canh rong biển. Hai ông là anh em họ, quả nhiên khẩu vị ăn cũng giống nhau. Nhưng ông nói ông sẽ ăn sáng à?”
“Ừ, ông sẽ ăn.”
“Không được dọn các món rau và bánh bột chiên lấy ở nhà bà hôm qua phải không?”
“Không dọn lên thì hay hơn. Chắc phải trộn rau mới thôi.”
“Anh dạy tôi cách trộn nhé.”
Ji Hyeon nói xong, Taek Gi nhìn cô chằm chằm như muốn nói con gái lại phải nhờ con trai dạy cho cách làm món rau trộn cơ đấy.
“Tôi sợ nó lại thành món rau đa dạng.”
Taek Gi phì cười, đặt nước lên bàn rồi lấy một mớ rau bina ra.
“Rau bina ở đâu ra vậy ạ?”
“Thì trồng ở trong vườn chứ đâu. Mỗi nhà đều tự trồng và chia nhau ăn.”
“Mọi người ở đây tốt bụng quá nhỉ?”
“Ở đâu tốt bụng bằng ở quê chứ.”
Tuy không phải là cách nhặt rau gì đặc biệt nhưng Taek Gi như đã quen tay, anh nhặt rau rồi cho vào nồi nước một cách điệu nghệ.
“Cô thấy không? Nấu nước đến khi nào nước sôi sùng sục từ đáy nồi, thấy có bong bóng thế này thì nhấc xuống. Không được luộc rau lâu quá, nhớ chưa?”
“Tôi biết thì biết rồi, nhưng vẫn chưa làm thủ nên còn chưa rành lắm.”
Taek Gi vớt rau bina ra, xối bằng nước lạnh, sau đó giũ sạch nước đọng rồi cho vào một tô inox, trộn đều hỗn hợp gia vị tỏi, muối, muối mè và dầu mè.
Đoạn anh ta lại lấy một hũ gia vị, rắc lên một thứ bột lần đầu tiên Ji Hyeon trông thấy.
“Cái đó là bột nêm ạ?”
“Là loại gia vị tự chế. Bà cụ cho mình kim chi làm cho đấy. Cá đối, nấm khô, tôm khô và một số gia vị khác trộn lại với nhau.”
“Ở Seoul, mọi người toàn mua bột nêm dùng thôi.”
“Ở đây cũng không phải không dùng thứ này, nhưng do bà tự tay làm lại đích thân mang đến nên tôi dùng cái này.”
Taek Gi trực tiếp dùng tay trộn rau với gia vị, rồi nhúc một ít lên đưa Ji Hyeon nếm. Mùi vị quả rất ngon.
“Ngon quá!”
Taek Gi bày rau ra đĩa, Ji Hyeon bê đĩa rau đặt lên bàn ăn.
“Hừm, muốn chọc tức ông tôi chỉ cần bê hết món rau trộn bà cho hôm qua lên thôi.”
Nghe Ji Hyeon nói, Taek Gi phì cười.
“Anh Taek Gi gọi ông ra đi. Tôi không muốn nói chuyện với ông đâu, sợ ông lại nói trận lôi đình thì chết.”
“Được rồi.”
Nhìn nét mặt của ông khi đi cùng Taek Gi vào nhà bếp, Ji Hyeon thở dài một hơi. Kiếp người ngắn ngủi, đến cười còn chẳng kịp, việc gì khi sống cứ phải căng cả mặt ra kia chứ.
Ji Hyeon chỉ muốn nói với ông rằng:”Ông ơi, một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ đấy ạ.” Nhưng cô nghĩ sẽ lại bị ăn mắng một cách không đâu cho nên đành thôi.
Ji Hyeon ngồi ăn sáng, đối diện với vẻ mặt đằng đằng sát khí của ông y hệt như tối qua. Khi cô rửa bát xong, đi ra ngoài thì thấy mưa càng nặng hạt.
“Hôm nay có làm việc được không đây?”
“Trời mưa nên cũng đành chịu thôi.”
Ji Hyeon cảm thấy may mắn, đang ngắm mưa rơi thì ông từ trong phòng bước ra.
“Ông định đi đâu ạ?”
“Ta ra vườn nho một lát rồi về.”
Ông tìm lấy ô, sau khi đá cho lũ chó đang vẫy đuôi sán lại một cú trời giáng, rồi bỏ đi mất.
“Trời mưa mà sao ông lại ra vườn nhỉ?”
“Ông ra kiểm tra xem có vấn đề gì không.”
Ji Hyeon rất vui vì lâu lắm rồi mới được nghỉ, ước gì ngày nào trời cũng mưa, cô quay trở vào phòng, dựa người lên đống chăn đã xếp lại. Bị thiếu ngủ triền miên, nhưng khi Ji Hyeon nhắm mắt định ngủ bù, cơn buồn ngủ lại không chịu đến. Thật chán ngắt khi xung quanh không có một thứ gì, không có một chiếc ti vi và cũng chẳng có lấy một quyển sách. Được nghỉ ngơi, không phải làm công việc nhàm chán, nhưng thật kỳ lạ, sau khi được nghỉ rồi Ji Hyeon lại cảm thấy buồn tẻ.
“Ông không có ở nhà, hay là mình qua phòng ông xem ti vi nhỉ?”
Ji Hyeon định pha một cốc cà phê, rồi vào phòng ông xem sao, khi bước ra ngoài cô thấy Taek Gi đang cho chó ăn.
“Anh làm ơn nói với chúng là đừng có tha đầu thỏ vào phòng tôi nữa nhé!”
“Được rồi.”
“Ông có về ngay không anh Taek Gi?”
“Sao vậy?”
“Buồn quá nên tôi định xem ti vi.”
“Ti vi trong phòng bác hư mất rồi. Cô vào phòng tôi mà xem.”
“Phòng của anh Taek Gi cũng có ti vi sao?”
“Có.”
Chỉ phòng mình là không có thôi.
Ji Hyeon vào bếp pha một tách cà phê rồi đi ra, Taek Gi mở cửa phòng cho cô.
“Cô vào xem đi nhé.”
“Tôi vào được không?”
“Cô cứ tự nhiên.”
Chương 6: chương 6
Phòng của Taek Gi nằm đối diện phòng ông.
Taek Gi vào phòng trước, Ji Hyeon thận trọng bước theo sau. Phòng của Taek Gi rất rộng. Phòng này cũng hầu như không có đồ đạc gì ngoài một tủ quần áo cũ rích, một chiếc bàn và một máy vi tính. Ti vi được đặt trên tủ kéo ba ngăn. Thứ bắt mắt chính là một mặt tường đầy ắp những sách. Y như sống trong sách vậy. Nhưng sách gì mà nhiều thế nhỉ?
Teak Gi bật ti vi lên, đài đang phát sóng chương trình phim truyền hình buổi sáng. Ji Hyeon ngồi tựa người vào cửa, vừa xem ti vi vừa uống cà phê. Taek Gi ra khỏi phòng ngay sau đó, Ji Hyeon bất giác thấy thú vị vô cùng khi xem một bộ phim dài tập mà mình không biết đầu đuôi như thế. Sau khi hết phim, Ji Hyeon định lê gối đến trước ti vi để chuyển kênh thì nghe bên ngoài có tiếng con gái.
“Anh ơi! Anh có nhà không?”
Ji Hyeon khựng lại, quay đầu nghe ngóng.
“Anh?”
“Có việc gì thế?”
Cô thấy Taek Gi đi ra từ nhà bếp qua bóng phản chiếu trên cảnh cửa kính.
“Biết mưa anh không đi làm nên em mới đến đấy.”
Nghe giọng nói thì rõ ràng là cô Hong Y chứ chẳng phải ai khác.
Mới sáng sớm sao đã đến nhà người ta vậy chứ?
Cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo trong phòng Taek Gi, thấy đã gần chín giờ.
Cũng chẳng còn sớm nữa. Nhưng sao cô ta đến đây?
Ji Hyeon bất giác trở nên nhỏ mọn.
“Sao thế?”
“Em mời anh qua nhà em ăn cơm trưa ạ.”
“Cơm trưa?”
“Ông đâu anh?”
“Ông ở ngoài vườn.”
“Anh phải lo cơm trưa cho ông luôn ạ? Đã có cháu gái ông cụ rồi mà.”
Nghe Hong Y nói vậy, Ji Hyeon bĩu môi và dù Hong Y không trông thấy, nhưng cô vẫn đá mắt liếc xéo Hong Y, sau đó nhẹ nhàng hé cửa, ló đầu ra ngoài.
“Mẹ em nấu món cháo mạch, bảo là nếu được thì mời anh đến ăn cùng.”
“Thế à?”
“Anh đến nhà em ăn trưa nhé. Cùng nhau ăn…”
Hong Y nở nụ cười tươi như hoa với Taek Gi, bất ngờ bắt gặp Ji Hyeon nấp phía sau cửa phòng Taek Gi, sắc mặt Hong Y liền đanh lại.
“Xin chào.”
Ji Hyeon cất tiếng chào trước nên Hong Y cũng miễn cưỡng chào lại nhưng gương mặt vẫn không chút khởi sắc.
“Đó chẳng phải là phòng anh sao?”
Hong Y bực bội hỏi Taek Gi.
“Cô ấy muốn xem ti vi.”
“Phòng của ông cụ cũng có ti vi cơ mà.”
Hong Y có ý ám chỉ rằng sao cô gái kia lại ở trong phòng Taek Gi, thật là vô lý. Ji Hyeon biết Hong Y đang nói gì như vẫn vờ mỉm cười vô tư lự.
“Ti vi ở phòng bác hư rồi.”
Taek Gi có thấy không nhỉ? Cuộc đấu nảy lửa bằng ánh mắt giữa hai cô gái.
Khoảnh khắc trông Hong Y rất không đẹp chính là lúc cô trừng mắt nhìn Ji Hyeon. Ji Hyeon ngồi trong phòng Taek Gi, bắt gặp ánh mắt bực bội của Hong Y, tức thì đáp trả bằng ánh mắt đắc thắng tinh quái kèm một nụ cười man trá.
“Anh, đến nhà em ăn cháo mạch nhé.”
Hong Y muốn đảo ngược tình thế, khẽ níu lấy cánh tay Taek Gi, bộ dạng như muốn thị uy:”Cô không thể ôm tay anh Taek Gi phải không, tôi thì có đấy, hứ!”
Mắc cười quá.
“Anh biết rồi.”
Nghe Taek Gi trả lời, vẻ mặt Hong Y tươi tắn hẳn lên.
“Lát nữa anh nhớ đến nhé!”
Hong Y làm bộ mất thăng bằng tựa vào người Taek Gi, sau đó bỏ về nhà mà không thèm chào Ji Hyeon lấy một tiếng. Taek Gi cũng làm như không quan tâm đến cô, bỏ thẳng vào bếp.
Ji Hyeon bĩu môi, quay
ra chuyển kênh ti vi loạn cả lên. Không có chương trình Ji Hyeon muốn xem, và cũng chẳng có chương trình nào đáng xem nên cô tắt ti vi rồi lững thững đi vào bếp. Taek Gi đang ngồi vẽ gì đó trên giấy, anh ngẩng đầu nhìn Ji Hyeon.
“Tôi định uống thêm một tách cà phê.”
Ji Hyeon đã uống cà phê rồi, không có ý định uống thêm nữa nhưng ngoài cà phê ra, cô chẳng biết viện lý do nào khác.
Taek Gi lại cúi đầu vẽ tiếp bức tranh đang dang dở còn Ji Hyeon thì đặt ấm nước lên bếp gas.
“Hai người đang hẹn hò với nhau à?”
Ji Hyeon hỏi với vẻ thản nhiên.
“…”
Taek Gi im lặng, không trả lời.
“Cô ấy đẹp đấy nhỉ?”
“…”
Taek Gi vẫn không đáp lại, Ji Hyeon cảm thấy ngượng khi độc thoại một mình.
“Tôi cũng thích món cháo mạch…”
Ji Hyeon chẳng nói thêm lời nào nữa, cô bực bội vì phải độc thoại nên làm ngay một tách cà phê rồi rời khỏi bếp đi thẳng về phòng mình chứ không vào phòng Taek Gi nữa.
Đặt tách cà phê trước mặt, Ji Hyeon ngồi thẫn thờ hồi lâu.
“Đáng lẽ mình phải lấy một cuốn sách chứ nhỉ?”
Ji Hyeon hậm hực cầm tách cà phê định uống thì chiếc điện thoại, suốt mười ngày nay từ khi đến Kim Cheon không reo một lần nào, bất ngờ đổ chuông. Trên màn hình nhấp nháy tên”Yeon Hee”. Ji Hyeon vô cùng mừng rỡ, bắt máy ngay.
“Yeon Hee à.”
“Sao cậu lại đi Kim Cheon thế?”
“Sao cậu biết?”
“Khi nãy mình gọi về nhà cậu. Mà sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




