watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6061 Lượt

có muốn đi xem ca sĩ Lee Mun Se biểu diễn cùng anh không, Ji Hyeon đã vui vẻ nhận lời. Ji Hyeon không hẳn thích Lee Mun Se, cô nghĩ anh ta hát cũng tàm tạm, nhưng khi đến xem biểu diễn, trực tiếp nghe Lee Mun Se hát, Ji Hyeon thấy rất thích anh chàng ca sĩ này, và thích hơn cả là Tae Oh đang ngồi bên mình. Không thể ngờ rằng tâm lí đám đông lại đáng sợ như vậy. Trong bầu không khí chìm đắm bởi giọng hát của Lee Mun Se, Ji Hyeon và Tae Oh đều bị mê hoặc, rồi họ nắm tay nhau, quàng vai nhau, hết sức tự nhiên, họ chạm vào da thịt nhau.

Buổi biểu diễn kết thúc, họ ra về với niềm thoả mãn, sướng vui. Chẳng biết có phải do buổi hoà nhạc hay không, cảm giác khi Tae Oh nhìn Ji Hyeon, ánh mắt anh chan chứa tình yêu. Đôi ba lần, Tae Oh muốn nói điều gì đó nhưng ngập ngừng lại thôi, điều đó càng khiến Ji Hyeon thêm mong mỏi, mong mỏi Tae Oh có thể lấy hết dũng khí nói lên điều gì ấp ủ trong lòng. Ấy vậy mà trời ơi! Tên Kyu Jin say mèm đang đứng cửa nhà đợi Ji Hyeon. Không có lí do nào khác, gã chỉ nói một câu rằng:”Anh uống tí rượu vào nên thấy nhớ em quá!”

Trông thấy Kyu Jin, JI hyeon hết sức bàng hoàng,

Tae Oh cũng tỏ ra căng thẳng. Vì tham gia cùng câu lạc bộ nên Tae Oh cũng biết Ji Hyeon từng là người yêu của Kyu Jin. Khi vào cùng nhóm với Tae Oh, Ji Hyeon cũng rất tự nhiên kể về mối quan hệ giữa cô và Kyu Jin, kể cả lí do tại sao hai người họ chia tay. Dù Tae Oh đã biết mọi chuyện, nhưng xem ra anh vẫn bàng hoàng và khó chịu.

Kyu Jin bừng bừng nổi giận mắng Tae Oh:”Mày là thằng nào, ai cho phép mày đi cạnh Ji Hyeon?!”

“Sao anh lại cư xử như vậy nhỉ?”

Kyu Jin quát lớn rồi vung nắm đấm vào Tae Oh. Tuy Tae Oh né được nắm đấm của tên Kyu Jin nát rượu nhưng anh tỏ ra tức giận và thất vọng hơn bao giờ hết.

Khi thấy Tae Oh với Ji Hyeon đi bên nhau, Kyu Jin không ngừng nói nhăng cuội, gã hỏi rằng rốt cuộc vì sao hai ta lại chia tay, dù chia tay được hơn một năm, nhưng gã vì quá khứ nhớ nhung nên đã đột nhột đến tìm, sao lại đối xử với gã như vậy: sau đó bắt đầu thượng vẳng chân hạ cẳng tay. Song Tae Oh có vẻ mặt như vậy, có lẽ nào chỉ vì những hành vi sai trái của Kyu Jin?

“Do thằng này phá đám phải không? Sao nó lại cưa được em?”

Kyu Jin mượn hơi rượu, liên tục nói láo với Tae Oh, sau cùng nôn thốc nôn tháo. Chẳng biết phải làm gì với gã ta, Ji Hyeon đành gọi điện thoại cho người bạn thân quen của cả hai người nhờ tống cổ tên say này về. Hơn nửa giờ sau, cuối cùng cũng có một tên bạn xuất hiện với vẻ mặt hiếu kì háo hức, sau đó vừa kéo vừa lôi gã lôi gã Kyu Jin ra về.

Ji Hyeon cảm giác như dẫm phải phân bò, còn Tae Oh cảm giác như nhận được hàng tá con giun đang bò lúc nhúc.

Ngày hôm sau, gặp nhau ở trường, Kyu Jin đã xin lỗi Ji Hyeon vì chuyện quá khích đêm qua, song Tae Oh dường như hết sức thất vọng. Anh quyết định quay trở về là một đàn anh trong câu lạc bộ như trước đây.

Ji Hyeon thẳng thừng nói với Kyu Jin rằng đừng bao giờ nhắc đến chuyện này thêm một lần nào nữa. Kyu Jin trả lời rằng, dẫu cô có nói gì thì gã vẫn luôn yêu cô và không thể nào quên cô được. Mặc dù Ji Hyeon lạnh lùng chào tạm biệt trong khi Kyu Jin rơm rớm nước mắt, Tae Oh vẫn không hiểu cho nỗi lòng của Ji Hyeon, anh đối xử với cô như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì. Thật đáng xót xa!

Từ đó về sau, cả hai không còn đi xem phim hay xem kịch cùng nhau nữa. Sau khi quay xong bộ phim ngắn, tham gia liên hoan phim xong, các nhóm tác nghiệp cũng giải tán. Đến văn phòng của câu lạc bộ gặp thì chào nhau, không gặp thì thôi. Thỉnh thoảng gặp nhau ở trường anh vẫn tỏ ra tử tế như thường, cười chào hỏi cô, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đây. Không biết ý của Tae Oh là không muốn gặp gỡ người con gái vẫn chưa dứt khoát được với người yêu cũ, hay anh vốn dĩ đã chả có ý gì, chỉ muốn quan tâm đặc biệt với Ji Hyeon hơn những đứa em khác một chút vì cả hai ở cùng một nhóm và cùng làm việc bên nhau. Anh muốn thử đi với một đứa em xem hoà nhạc miễn phí chăng? Hay là anh cũng có một chút quan tâm đáng lẽ định nói lời yêu cô trong phút chốc người yêu cũ của cô lại xuất hiện làm loạn nên thành ra cụt hứng mất rồi. Dù thế nào đi nữa, cảm giác có được trong thời gian qua rốt cuộc là gì? Ngộ nhận ư? Đâu có lý nào…

Tae Oh quay trở lại thái độ trước đây, cuối cùng Ji Hyeon lại một thân một mình trên quãng đường đơn độc. Người đàn ông đó đã ngoảnh mặt đi, Ji Hyeon biết làm thế nào đây.

Và như thế, mối quan hệ với Tae Oh đã chấm dứt. Cũng không thể nói là chấm dứt, bởi vốn dĩ mối quan hệ đó còn chưa chính thức được bắt đầu. Và Tae Oh trở thành người đàn ông Ji Hyeon cảm thấy tiếc nuối nhất. Dù ngắn ngủi nhưng trong quãng thời gian ít ỏi ấy, cô và Tae Oh đã vui vẻ biết dường nào. Nếu không có Kyu Jin, biết đâu mối quan hệ của họ đã có thể đơm hoa kết trái. Trong lòng Ji Hyeon vẫn luôn mang theo niềm tiếc nuối khôn nguôi.

“Em đã đi du lịch ở đâu vậy?”

“Em có đi đâu đâu.”

Ji Hyeon bật cười đáp.

“Chẳng phải đi du lịch nước ngoài gì đâu anh ạ, nó đi làm vườn nên mới đen thế đấy.”

Yeon Hee vừa dứt lời, Kyu Jin và Tae Oh cùng tròn mắt, nhìn Ji Hyeon với vẻ sửng sốt như muốn hỏi rằng:”Vì sao lại đột nhiên đi làm vườn?”

“Em giờ làm nông dân rồi.”

“Làm nông á?”

“Vâng, em làm mấy việc mà nhà nông vẫn làm.”

“Không phải, ý anh hỏi là sao em lại đi làm nông dân. Mà làm nông cụ thể là làm gì?”

“Con nhỏ này, nó thành địa chủ rồi đấy!”

Yeon Hee mở màn cho câu chuyện vườn nho ở Kim Cheon.

“Địa chủ?”

Tae Oh và Kyu Jin tỏ vẻ vô cùng thích thú.

“Ji Hyeon được thừa hưởng trọn cả một vườn nho ở Kim Cheon đấy.”

“Vườn nho?”

“30 hecta đất đấy, 30 hecta.”

Khi Yeon Hee dứt lời và nhấn mạnh vào từ”hecta” thì cả Tae Oh lẫn Kyu Jin đều há hốc mồm.

“Cô nàng được đặt ngồi lên đồng tiền mà có xài đến chết cũng không hết đấy.”

Con ranh này, sao nói ngoa thế không biết.

Ji Hyeon lừ mắt ra hiệu để Yeon Hee dừng lại, rồi liếc xéo Kyu Jin đang nhìn cô đắm đuối, còn Tae Oh, anh vẫn nở nụ cười như nhiều năm về trước.

Gì vậy? Vẻ mặt ngu ngốc của tên Kyu Jin này là sao?

“Anh Tae Oh đi cùng với bạn ạ, ngồi lại đây chơi với bọn em không sao chứ ạ?”

Thấy Yeon Hee hỏi, Ji Hyeon trợn mắt nhìn Yeon Hee, như thể trách cô bạn rằng:”Liên quan gì đến cô, cô không đuổi khéo anh Tae Oh đi thì cô thấy sốt ruột sao?”

“Ừ nhỉ? Anh phải quay lại rồi.”

Tae Oh đứng dậy với vẻ mặt tiếc nuối.

“Lâu quá không gặp, tiếc nhỉ. Lần sau mình gặp lại rồi uống vài ly nhé.”

“Vâng ạ.”

“Anh Tae Oh!”

Kyu Jin đứng dậy khỏi ghế.

“Cho em xin lỗi chuyện ngày xưa.”

“Cái cậu này, mọi chuyện đã qua rồi, nhất định phải gặp nhau sau nhé!”

“Vâng.”

“À, anh Tae Oh, anh cho em số điện thoại được không?”

Ji Hyeon không thể để Tae Oh tự nhiên đi mất như thế, nên mở lời trước.

“Ưm, đây, em ghi nhé!”

Tae Oh đường hoàng cho Ji Hyeon số điện thoại, rồi anh lưu số của Ji Hyeon, Kyu Jin và cả Yeon Hee vào máy mình. Những lúc như thế này thì điện thoại là một món đồ rất hữu dụng.

Tae Oh trở lại với những người bạn của mình, Ji Hyeon quyến luyến nhìn theo gương mặt vui vẻ của anh.

Để bắt kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng, nhóm Ji Hyeon lục tục đứng dậy. Ji Hyeon quay lại nhìn về phía Tae Oh, anh cười thật tươi và nói rằng:”Giữ liên lạc nhé!” với vẻ mặt rạng rỡ như thể luôn chào đón Tae Oh bất cứ lúc nào, Ji Hyeon trả lời rằng:”Chắc chắn rồi anh ạ”, sau đó đi ra ngoài. Tên Kyu Jin cũng tức khắc bám chặt lấy cô.

“Lâu lắm rồi không gặp nhau, đi uống tách trà đi.”

“Trà gì nữa, vừa mới uống rượu xong. Muộn rồi, phải về nhà thôi.”

“Vậy thì uống một tách cà phê nhé, anh mời!”

“Muộn rồi.”

“Vậy để anh đưa em về.”

“Không cần đâu mà.”

“Thôi, cứ để anh đưa về.”

Dù Ji Hyeon đã nói rằng không cần thiết, nhưng Kyu Jin vẫn ngoan cố năn nỉ cô rồi lên tàu điện theo, đổi hướng về nhà Ji Hyeon.

“Đến giờ anh vẫn nghĩ rất nhiều về em.”

Kyu Jin yên lặng ngồi cùng ghế với Ji Hyeon, khi tàu đi qua trạm đầu tiên, anh ta mới mở lời nói.

“Anh muốn gì?”

“Tự dưng anh nghĩ đến thôi. Lúc chia tay em rồi, thời gian đầu thật sự rất khó khăn. Anh cứ tự nhủ ban đầu thì vậy, vài ngày sau sẽ đỡ hơn thôi, nhưng không được, anh lại tự nhủ chắc vài ngày nữa sẽ đỡ hơn, thế mà thấm thoắt đã bao nhiêu năm rồi? Anh vẫn rất buồn mỗi khi nghĩ đến những kỷ niệm của chúng mình ngày xưa.”

Thật là, sao anh ta lại trở nên đa cảm như thế nhỉ?

Ji Hyeon xoay người lại nhìn Kyu Jin, phát hiện thấy anh ta như đắm chìm trong những hồi ức đã qua.

“Em còn nhớ không? Ngày đầu tiên anh tỏ tình ấy? Anh đã rất xúc động và ngượng ngùng. Ngày sinh nhật em, anh cắm nến lên chiếc bánh để chúc mừng em…”

Nào có phải tỏ tình gì. Đúng ra, chỉ nói một câu:” Yêu nhau nhé.” Anh ta cũng không xúc động hay ngượng ngùng gì cả, mà có nói sổ toẹt ra là”mình yêu nhau đi”. Cứ như nói đùa vậy. Tên thối tha, giờ là thời đại nào rồi mà còn hoang tưởng thế không biết?

“Anh nhớ gương mặt lúc nào cũng mỉm cười của em, nhớ ánh mắt em nhìn anh, và cả những dự định chúng mình bàn cho tương lai nữa, làm thế nào để tốt nhất. Anh vẫn còn nhớ đấy. Và cả nước mắt anh rơi ngày em ra đi…”

Khoan đã, hình như đây là lời

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT