watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6063 Lượt

bài hát mình đã nghe nhiều lần ở đâu đó. Tên Ky

Kyu Jin đã chỉnh sửa rất có kỹ thuật nhưng làm sao mà mình không biết được cơ chứ? Gã này chọn bài hát không nổi tiếng để khỏi lo bị lộ chứ gì? Hình như là bài One Year Already của Brown Eyes thì phải. Trời, một tên đáng gờm, trước khi nhập ngũ hắn đã giở trò này rồi, bây giờ lại tiếp tục tái diễn đây!

“I believe in you, I believe in your mind, anh biết em sẽ quay lại…”

Nghe Ji Hyeon ngân nga lời bài hát, khuôn mặt của Kyu Jin ngượng chín, không giấu được vẻ chán chường.

Ji Hyeon phá ra cười, gã Kyu Jin đi cùng thêm hai trạm nữa thì xuống xe. Tiếp tục qua hai trạm nữa, nhưng Ji Hyeon vẫn không nhịn được cười.

Ji Hyeon nhấc điện thoại lên, lòng bồn chồn như con cú mắc tiểu, cứ thấp thỏm đi lại trong phòng. Anh nói liên lạc với nhau để chắc không phải nói đãi bôi chứ. Song với tính cách của anh Tae Oh, dù có thấy phiền phức thì anh cũng chẳng bao giờ thể hiện. Đắn đo hồi lâu cuối cùng cũng quyết định gọi đến số điện thoại anh đã cho.

“A lô?”

“Anh Tae Oh ạ!”

“À, Ji Hyeon đấy à.”

“Anh vẫn ở quán rượu ạ?”

“Không, anh đang về nhà đây. Em về nhà ổn chứ?”

“Vâng, có điều em thấy hơi tiếc.”

“Thế à, anh cũng vậy. Đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp lại mà.”

“Vâng… Anh vẫn ổn chứ?”

“Anh vẫn ổn.”

“Em không biết gọi điện thế này có phiền anh không.”

“Phiền phức gì chứ. Gặp lại em anh đã mừng lắm rồi, giờ em còn gọi điện cho anh nữa.”

“Từ khi tốt nghiệp đến giờ, mình chưa gặp nhau lần nào anh nhỉ?”

“Ừ. Để mau chóng thích ứng với môi trường làm việc ở Đài truyền hình, anh cũng không đến họp hội cựu sinh viên được. Ji Hyeon chẳng thay đổi chút nào nhỉ?”

“Đâu thể thay đổi gì chứ anh. Cũng đã lâu lắm đâu.”

“Cũng đúng. À phải rồi, chuyện làm vườn thế nào? Em có làm nổi không?”

“Em không cáng nổi anh ạ, nặng nhọc lắm.”

“Chắc là mất sức lắm. Bố mẹ anh cũng làm vườn ở Po Hang đấy chứ. Làm vườn cực lắm.”

Đúng thế. Phải rồi. Anh Tae Oh từng nói quê anh ấy ở Po Hang, tỉnh Kyeong Sang mà.

“Khi nào em xuống đây?”

“Em định ngày mai đi.”

“Ngày mai đi rồi à? Tiếc thế, vậy bao giờ em quay lại?”

“Vâng. Chắc là hết mùa nho em mới về.”

“Vậy à, từ ngày mai anh cũng bắt đầu đi quay phim rồi. Anh tham gia là mini series, dù chỉ là phó đạo diễn thôi.”

“Anh là mini series chắc phải đi lâu lắm anh nhỉ?”

“Chắc là khoảng 3 tháng.”

“Thế ạ …”

Ji Hyeon thấy tiếc vì mặc dù ngày mai định đi nhưng nếu anh Tae Oh có thời gian, Ji Hyeon sẵn sang dời ngày đi Kim Cheon sang ngày mốt.

“Trồng nho thế nào em? Có mệt lắm không?”

“Dạ, mệt ạ. Thế nhưng người ông định để lại vườn nho cho em bảo rằng nếu em không làm vườn thì sẽ không cho đất.”

“Chắc là nếu không dưng cho em thì ông sợ em bán ăn cả đấy mà.”

“Đúng rồi ạ, đúng là vậy đấy ạ.”

“Thì thế đấy. Bố của anh cũng vậy, anh là con cả của ông cũng không cho đất. Khi còn đi học, rồi đến khi đi làm, lúc nào cũng bận rộn nên chẳng khi nào anh đả động đến việc làm nông cả. Có lẽ bố anh sẽ giao lại cho thằng em thứ hai nhà anh. Nó bảo nó không có tham vọng bon chen lên thành phố cho nên sẽ ở lại quê làm ruộng. Anh cũng nghĩ, tốt nhất ông cụ nên giao vườn và đất lại cho đứa con sống bằng nghề nông chứ không bán đất đi mà ăn. Nếu mất đi ngôi nhà của bố mẹ ở dưới quê, anh cũng xót lắm.”

“Anh không muống sở hữu ạ.”

“Có chứ em. Po Hang ngày càng phát triển cho nên đất của bố anh hình như cũng lên giá khá nhiều đấy. Nhưng dẫu vậy cũng có cách nào khác đâu? Nếu bố mẹ anh nhất quyết cho anh, anh sẽ rất biết ơn mà nhận lấy, còn nếu bố mẹ không cho thì cũng làm thế nào được? Giống như những người ở thành phố dẫu thế nào cũng luôn muốn giữ lấy căn hộ của mình, người làm nông lâu năm cũng có suy nghĩ tương tự đối với đất đai của họ. Dù cho đi đâu chăng nữa, đến khi quay về họ chỉ muốn sống ở ngôi nhà đã sống trước đây và chăm nom cách đồng của họ. Kể cả giá đất một ngày nào đó nhảy vọt, khiến họ có cơ hội trở thành tỷ phú thì cũng vẫn vậy. Không phải họ không biết tính toán, nhưng vì đã nặng tình rồi, có lẽ người ông giao đất lại cho em cũng như thế đấy.”

Anh Tea Oh vẫn như xưa, bất kể mình có mệt mỏi thế nào, cảm thấy thiệt thòi ra sao, anh vẫn luôn cổ vũ mình nghĩ đến những điều tốt đẹp.

“Nếu em được thừa hưởng đất rồi, em sẽ bán đất lên Seoul chứ?”

“Em vẫn chưa biết nữa. Ông sẽ xem khả năng làm vườn của em đến đâu, nếu thu hoạch tốt ông sẽ cho đất, bằng không chưa biết chừng ông lại không cho… Nói thực, bây giờ mà bỏ đi thì tiếc quá.”

“Tiếc chứ, dĩ nhiên rồi. Vận may không đến thường xuyên đâu, cả đời có khi chỉ có một lần cho nên em đừng bỏ lỡ!”

“Dĩ nhiên em không muốn bỏ lỡ rồi, nhưng em cũng không muốn làm vườn.”

“Thế à, việc này anh hiểu. Anh ngày nào cũng nghe cấp trên than phiền như chết đến nơi rồi, thực sự không thể chịu đựng hơn được. Nhưng nếu đột nhiên bảo anh về quê làm nông, mặc dầu biết rằng làm nông sẽ ít áp lực hơn nhiều so với công việc hiện tại thì anh chắc sẽ vẫn không làm.”

“Được nói chuyện thoải mái với anh thế này thật là thích.”

“Ừ, anh cũng thế. Hồi học đại học, mình có biết đất đai là gì đâu mà bây giờ lại nói về vấn đề này, cũng không rõ là do tuổi tác hay do đã khôn lớn lên nhiều rồi.”

“Anh có người yêu chưa ạ?”

Ji Hyeon rụt rè hỏi, thâm tâm mong rằng anh sẽ trả lời là chưa có.

“Người yêu…”

Tae Oh vừa đáp lời thì bỗng di động của Ji Hyeon hiện lên tín hiệu có cuộc gọi đến.

Chết tiệt, ai thế nhỉ?

“Anh Tae Oh à, em xin lỗi, em có điện thoại, anh chờ em chút xíu nhé.”

“Ok!”

Ji Hyeon thầm nhủ vô duyên vô cớ ai lại gọi vào những lúc như thế này cơ chứ, đoạn liền nhấn nút nghe.

“A lô?”

“Tôi Chang Taek Gi đây.”

“Anh Taek Gi.”

Anh chàng này sao không ngủ mà lại gọi điện cho mình thế.

“Đặt vé sáng mai lúc 7 giờ 40 phút có được không?”

“À, vé tàu ạ? 7 giờ 40 phút?”

“Sớm quá à?”

“Không, nhưng mà có vé nào đi sớm hơn nữa không? Vì giờ đó là giờ đi làm nên đông lắm.”

“Thế à? Có vé lúc 5 giờ 50 đấy.”

“Vậy anh đặt vé đó giúp tôi nhé.”

“Đi như thế có sớm quá không?”

“Thì tôi đi taxi là được mà.”

“Taxi có nguy hiểm không đấy?”

“Taxi thì có gì mà nguy hiểm chứ. Anh đặt vé lúc 5 giờ 50 phút giùm tôi đi.”

“Tôi biết rồi, đợi tý đã.”

Tiếng gõ bàn phím có thể nghe rõ qua điện thoại.

“Tôi đặt vé rồi, cô ghi lại số nhé. Mã số hội viên của tôi ấy.”

“Đợi tôi tý.”

Ji Hyeon vội tìm giấy nháp rồi nghe Taek Gi đọc số để ghi lại.

“Khi cô đọc số thì người ta sẽ đưa vé cho cô. Tôi làm xong mọi thủ tục rồi nên cô khỏi phải trả tiền.”

“Tôi cũng có tiền mà. Khi tôi về Seoul, anh Taek Gi đã trả tiền giúp tôi rồi còn gì.”

“Ngoài taxi ra không còn xe nào khác sao?”

“Giờ đấy tàu điện cũng chưa chạy. Đi taxi không sao đâu mà.”

“… Tôi biết rồi. Mai gặp!”

“Tôi đến Kim Cheon rồi sẽ ra vườn ngay.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

Ji Hyeon ngắt cuộc gọi với Taek Gi, nhét mảnh giấy ghi lại mã số hội viên rồi nhanh chóng nhấn nút nghe máy.

“Anh đợi lâu không ạ?”

Tít… Tít… Tít…

Ji Hyeon thở hổn hển nói nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy. Không biết Tae Oh không đợi được nên cúp máy hay muốn ngắt khéo, nhưng cuộc nói chuyện với Tae Oh đã dừng lại như thế. Ji Hyeon phân vân không biết có nên gọi lại hay không, nghĩ rồi lại thôi. Bởi lẽ nếu làm vậy thực giống như cô đeo bám anh. Ji Hyeon buồn bã bỏ điện thoại xuống, khẽ tiếng thở dài.

“Anh ấy là người tốt nhưng mà…”

Cô ám chỉ Tae Oh.

“Ôi, từ mai lại phải lao động khổ sai rồi.”

Cô ám chỉ việc làm ở vườn nho.

Nghĩ đến công việc nặng nhọc, Ji Hyeon có chết cũng chẳng muốn đi, nhưng nghĩ đến lời mẹ bảo rằng mẹ đã tìm được việc ở siêu thị và công việc đó cũng khá ổn thì có không đi cũng không xong. Ji Hyeon trở lại với thực tế và quyết tâm thừa kế bằng được vườn nho, sau đó mang về trao cho mẹ.

Cô chìm vào giấc ngủ với hình ảnh của mình và Tae Oh cùng hoà vào trong bụi nho trĩu quả.

Chương 9: chương 9

Ji Hyeon rời khỏi cửa soát vế, đang đi bộ ra cổng chính thì xuất hiện một cái bóng bám theo cô, đó chính là Taek Gi.

“Anh đến đây làm gì thế?”

Ji Hyeon giật mình hỏi với vẻ mặt thoáng chút mừng rỡ.

“Giờ này anh không bận sao?”

“Không sao.”

Taek Gi chìa tay như muốn mang đồ giúp Ji Hyeon, cô nói không cần, định không đưa thì Taek Gi giật lấy túi xách của Ji Hyeon mang đi.

“Ông có biết tôi quay lại không?”

“Tôi đã thưa với bác rồi.”

“Tôi xuống sớm hơn dự tính cho nên chắc ông không giận đâu nhỉ.”

Ji Hyeon nói làm Taek Gi phì cười.

Tới bãi đậu xe của ga Kim Cheon, Ji Hyeon leo lên xe tải, cô chợt phát hiện ra điều gì đó khác lạ ở Taek Gi cho nên nhìn anh chằm chặp.

“Anh cắt tóc rồi à?”

“Ừm.”

“Trông gọn gàng đấy!”

“…”

“Anh năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ?”

“31 rồi.”

“Hơn tôi 5 tuổi.”

“… Ở Seoul cô có chuyện gì vậy?”

“Đâu có gì.”

“Thế sao cô lại khóc?”

“Tôi

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT