|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đâu có khóc.”
Ji Hyeon thầm nghĩ anh ta giả vờ không hay biết có hơn không, sao cứ hỏi mãi thế.
“Cô không muốn xuống đây, nhưng lại bị bắt đi nên mới khóc phải không?”
“Không phải!”
Ji Hyeon tức mình nói.
“Cô nộp đơn xin nghỉ việc chưa?”
“Dạ?”
Ji Hyeon giật mình khi nghe Taek Gi nhắc đến đơn xin nghỉ việc, Taek Gi nhìn cô chằm chằm.
“Cô chưa nộp phải không?”
“Không, không phải thế… Tôi nộp rồi.”
Những lời nói dối vặt vãnh như thế này nếu nói ra được một cách dễ dàng như chẳng có chuyện gì cả thì tốt biết mấy. Cứ trả lời tự nhiên như lúc thường có phải hơn không, đằng này Ji Hyeon lại cảm thấy như thể bị bóc mẽ, bất giác mặt đỏ lên.
“Cô không muốn làm, nhưng bị bắt làm đúng không?”
“Không phải vậy.”
“Vậy sao nhìn nét mặt cô không được vui?”
“Anh này.”
“Cô nói đi.”
“Thật ra, tôi không hề đi làm ở công ty.”
Ji Hyeon mặt đỏ bừng nói. Taek Gi quả nhiên quay phắt lại nhìn cô.
“Tôi chỉ ở nhà chơi thôi. Không hề đi làm.”
“…”
“Nều nói với ông là tôi chỉ ăn chơi trong suốt mấy năm trời, chắc chắn ông sẽ không thích, cho nên bố tôi đã nói rằng tôi đi làm ở công ty.”
“Thế sao cô lại bảo phải về Seoul để nộp đơn xin nghỉ việc?”
“Mẹ tôi bảo rằng tôi đã nói là xin nghỉ phép để về quê mà ở lâu quá thì sợ bị lộ…”
Ji Hyeon vừa dứt lời, Taek Gi liền phá lên cười một cách đáng sợ.
“Anh đừng cười, tôi xấu hổ lắm.”
Ji Hyeon chuyển sang giọng bực tức nhưng Taek Gi vẫn không thể nào nhịn được cười.
“Cô đang chơi lêu lổng thì bác chủ vườn nho bảo sẽ cho đất nên hân hoan chạy xuống đây chứ gì?”
“Không phải như thế. Anh nghĩ tôi xuống đây vì thích thú sao? Có ai thích làm vườn cơ chứ?”
“Nếu cô chẳng có tình cảm gì với vườn nho, chỉ đơn giản xuống đây nhận đất thì khó mà được thừa kế đấy.”
Taek Gi nghiêm chỉnh nói.
“Tôi biết chứ. Thế cho nên tôi mới xuống đây để trồng nho. Nếu tôi làm vườn được thì tôi sẽ được nhận đất thôi. Chỉ cần được thừu kế đất, anh cứ chờ xem, tôi sẽ đuổi anh đi đầu tiên đấy.”
Ji Hyeon nói xong, Taek Gi lại bật cười.
“Anh đừng cười. Dù cho lưng đau gối mỏi, tôi cũng sẽ làm việc cật lực để nhận được vườn.”
Ji Hyeon nói với vẻ mặt đầy ngạo nghễ.
“Sao đột nhiên cô lại nghĩ đến chuyện làm việc cật lực vậy?”
“Dừng giễu tôi nhé. Chỉ cần mẹ tôi không phải làm việc ở siêu thị thì tôi…”
“Con không cần đi cũng được. Không cần phải miễn cưỡng đi đâu.”
Sau khi chia tay với Yeon Hee, Ji Hyeon quay trở về nhà và thông báo với mẹ rằng ngày mai sẽ xuống Kim Cheon. Mẹ cô đã nói như vậy với vẻ mặt không vui chút nào cả.
“Dạ không, con sẽ đi.”
“Con bảo không muốn đi rồi cơ mà. Mẹ từ bỏ tham vọng rồi. Con đừng căng thẳng quá, cứ ở nhà đi. Mà con vừa đi xem công việc mới thế nào đấy thôi?”
“Không phải mẹ ạ, con bảo Yeon Hee là con không thể đi làm được rồi.”
“Sao cơ?”
“Tự dưng con muốn đi làm vườn. Con sẽ thừa kế đất. Con thấy tiếc và uổng công nên phải lấy đất bằng được.”
“Mới làm việc có mười ngày, tiếc gì chứ? Thôi đừng đi. Thấy con về mẹ mới biết làm vườn cực nhọc. Lại không được tắm nữa.”
“Bây giờ siêu thị còn mở cửa không hả mẹ?”
“Con muốn mua gì à?”
“Con phải mua một đống băng vệ sinh mang theo mới được.”
“Giờ này thì đóng cửa rồi.”
“Vậy con đến Kim Cheon mua vậy.”
“Ji Hyeon à, không cần phải đi đâu con. Mẹ không nghĩ gì đâu.”
“Con cũng không sao mà. Con đi. Con sẽ nhận đất rồi tặng mẹ, cho mẹ xài thoải mái. Lúc nào đi họp lớp cũ, mẹ cũng được nở mày nở mặt.”
“Thoải mái gì chứ? Mẹ biết ở đó cực khổ như thế nào rồi, giờ con đi thì sao mẹ yên tâm được. Không xài thoải mái cũng không sao. Cũng không cần nở mày nở mặt. Mẹ không đi thì làm gì cần mấy chuyện đó.”
“Dù sao, nếu có đất mẹ cũng không cần làm việc ở siêu thị nữa.”
“Vì con không muốn thấy mẹ làm việc ở siêu thị cho nên mới làm vườn à?”
“Con không muốn, con xót mẹ, dù sao thì con cũng sẽ đi làm vườn.”
“Con làm thu ngân thử xem, làm thử xem việc tính tiền cũng hay ra trò đấy? Về già lại đỡ bị chứng đãng trí. Thực ra có mấy cụ còn khuyên mẹ nên chơi bài nữa kia.”
“Đủ rồi mẹ ạ. Mẹ cũng nên ở nhà đánh bài hay chơi Go-Stop đi.”
“Con biết nghĩ cho mẹ từ khi nào thế này?”
“Từ giờ con sẽ dần dần nghĩ cho mẹ.”
“Cái con này…”
Ánh mắt cau có sắc sảo của mẹ dần đỏ hoe.
Mẹ ơi…
Hình như Taek Gi biết Ji Hyeon đang khóc cho nên rút mấy tờ khăn giấy trong xe đưa cho Ji Hyeon.
“Không cần đâu. Tôi phải lấy lại tinh thần làm việc. Tôi không muốn nghe những lời càu nhàu chán ngắt và cũng không muốn bị mắng nữa đâu.”
“Tôi đâu muốn càu nhàu.”
“Tôi bảo tôi toàn ngồi ở nhà không có công việc gì, anh có thấy chán không?”
“Không phải vì cô không muốn đi làm à?”
“Đương nhiên không phải, không phải vì tôi không muốn đi làm. Tôi rất muốn là đằng khác. Tôi đã viết cả trăm tờ sơ yếu lí lịch rồi đấy chứ. Lại chụp cả đống ảnh để dán vào lí lịch đến phát ngán. Tôi đã đọc hết mười cuốn sách nói về bí quyết phỏng vấn khi tìm việc. Tôi thật sự rất khổ sở vì việc này. Mọi người cứ nghi ngờ tôi tốt nghiệp từ trường danh tiếng nên tự cao, trong mắt chỉ có các công ty lớn chứ không muốn vào làm ở các công ty vừa và nhỏ, thành thứ cao không tới, thấp lại chê, nhưng kì thực không phải vậy. Vốn dĩ tôi không lựa chọn côn ty lớn hay nhỏ, cứ cắm đầu nộp hồ sơ khắp nơi chỉ cần có việc làm là tốt rồi. Nhưng lại không có bất kì công ty nào chịu nhận tôi cả. Anh không thể tưởng tượng nổi tôi thê thảm thế nào đâu.”
Ji Hyeon nói doạn thở dài một tiếng.
“Tuy không tìm được việc làm nhưng tôi đã quyết tâm sẽ dốc sức để làm vườn rồi.”
“Tôi cũng mong như thế.”
“Anh chở giùm tôi đến siêu thị lớn trong thành phố nhé.”
“Làm chi vậy?”
“Tôi muốn mua vài thứ.”
Taek Gi đưa Ji Hyeon đến siêu thị Nông Hiệp, được coi là siêu thị lớn nhất ở trung tâm Kim Cheon. Ji Hyeon bảo Taek Gi đừng đi theo nhưng anh chàng vẫn cố ý bước vào. Bắt gặp Ji Hyeon đang phủi gói băng vệ sinh, anh chàng mặt mày bối rối.
“Tôi đã bảo anh đừng đi theo rồi cơ mà…”
Ji Hyeon nhìn gói băng vệ sinh và phì cười nhớ lại khuôn mặt tẽ tò của Taek Gi.
Vừa về đến nhà, lũ chó mà Ji Hyeon từ trước đến nay luôn cảm thấy khó chịu lại chạy đến vẫy đuôi mừng rỡ.
“Chúng mày vẫn thích tao à? Dù tao luôn phớt lờ chúng mày?”
Bỗng dưng Ji Hyeon thấy có lỗi với lũ chó.
“Dù sao tao cũng sẽ ở đây lâu đấy, cho nên tao sẽ cố gắng sống một cách vui vẻ với chúng mày, rồi thế nào chẳng có tình cảm nhỉ.”
Bầy chó chẳng thể hiểu nổi Ji Hyeon đang nói gì nhưng hình như chúng biết là chuyện vui nên cứ vẫy đuôi mãi.
“Ông ơi! Con quay lại rồi đây ạ!”
Ji Hyeon nói to nhưng chẳng có ai trả lời.
“Ông đi đâu rồi ạ?”
Cô định đi vào phòng nhưng chợt nhìn thấy chỗ mấy cày đỗ trước đây giờ đã được san phẳng như thể đang xây dựng gì đó.
“Cái gì vậy ạ?”
Ji Hyeon hỏi Taek Gi lúc đó vừa mới đỗ xe, bước vào.
“Đang xây nhà vệ sinh với nhà tắm. Cô bảo cần mà.”
Ji Hyeon đã nhờ Taek Gi nói với ông nên có lẽ trong khoảng thời gian cô ở Seoul thì ông bắt đầu cho xây. Chẳng biết Taek Gi làm thế nào mà thuyết phục được ông khi ông không chịu thông cảm cho việc cô đã phải nhúng khăn ướt lau rửa bao ngày như thế.
“Chắc hơn một tuần thì xong.”
“Cám ơn anh đã nói với ông giúp tôi. Tôi đi thay áo rồi ra ngay.”
Ji Hyeon sắp xếp hành lý với tâm trạng thật thoải mái. Sau khi thay quần áo, Ji Hyeon bước ra ngoài, lúc này Taek Gi đã dọn sẵn mâm cơm trên sàn nhà và ngồi đợi.
“Hình như ông không có nhà ạ.”
“Bác đang ở ngoài vườn nho.”
“Có hai chúng ta ăn thôi liệu có sao không?”
“Ăn đi. Bác ăn ở ngoài ấy.”
Ji Hyeon đang ăn, chợt nghĩ ra việc gì đó rồi nhìn Taek Gi chằm chằm.
“Anh Taek Gi!”
“Gì vậy?”
“Anh đừng nói với ông chuyện trước đây tôi suốt ngày lêu lổng nhé.”
Ji Hyeon rụt rè nói còn Taek Gi thì phì cười.
“Nếu ông biết tôi tốt nghiệp đại học nhưng không tìm được việc làm, suốt ngày chơi bời, ông sẽ không vui đâu. Vả lại tôi ghét như thế.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Còn nữa.”
“Cô nói đi.”
“Anh có thấy vui vì tôi trở lại đây không?”
Nghe Ji Hyeon hỏi, Taek Gi ngây ra như phỗng, chẳng nó là thích hay không thích, chỉ ngượng ngùng nhìn Ji Hyeon. Ngay Ji Hyeon cũng thấy ngượng ngùng khi hỏi một câu thật ngớ ngẩn.
“Chắc chẳng có lý do gì khiến anh vui cả.”
Ji Hyeon lẩm bẩm.
Mới đó mà đã một tuần từ khi Ji Hyeon quay lại Kim Cheon. Trong một tuần ấy, cô được Taek Gi cho nghỉ hai ngày. Cứ nghĩ vừa mới quay lại, nếu đòi hỏi ngay, cô sẽ bị mắng mỏ vì cho là lười biếng, nhưng khi Ji Hyeon đưa ra lý do, Taek Gi liền cho Ji Hyeon nghỉ ngay mà không càu nhàu gì cả.
“Anh Taek Gi, anh cho tôi nghỉ hôm nay và ngày mai nhé.”
Ji Hyeon mở cửa phòng, nói như thể van lơn với Taek Gi đang ở ngoài sân.
“Tại sao?”
“Vì tôi tới tháng rồi.”
Taek Gi nhớ lại việc Ji Hyeon mua trữ sẵn một đống băng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




