|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
làm Ji Hyeon phải lén lút tắm vào những lúc ông không có nhà hoặc lúc nửa đêm khi ông đang ngủ.
Ji Hyeon cầm khăn lên, im lặng rời khỏi phòng, sau khi chắc chắn đèn phòng ông đã tắt, mới nhón bước đi về phía nhà vệ sinh. Cô dừng lại trước nhà vệ sinh, bật đèn nhà kho chứa máy cày như lời Taek Gi mach. Nhà vệ sinh mới xuất hiện thì cái nhà kho cũ chứa máy cày cũng biến mất, thay vào đó, nó bị đẩy dời sang chỗ nhà xí cũ trước kia. Lí do bật đèn nhà kho rất đơn giản. Chính là để cho ông, người dùng nước keo kiệt ấy, không phát hiện ra việc cô đi tắm. Nhà kho ở ngay cạnh nhà vệ sinh mới, vậy nên bật đèn bên đó thì bên trong nhà vệ sinh cũng rất sáng, việc tắm táp sẽ không gặp khó khăn gì. Taek Gi cũng biết giữa đêm hôm mà đèn nhà kho bật sáng nghĩa là Ji Hyeon đang tắm, cho nên anh cũng không dám bén mảng đến gần nhà vệ sinh.
Ji Hyeon nhanh chóng lẻn vào nhà vệ sinh, cởi quần áo và bắt đầu tắm. Biết bao nhiêu mồ hôi vã ra cả ngày, làm sao có thể không tắm mà đi ngủ cho được, ông có thể hiểu được không? Nếu sợ lãng phí nước thì đâu cần làm nhà tắm kiêm nhà vệ sinh. Dù có phải lén lút đi tắm như con mèo vụng trộm, vẫn quá là sung sướng.
Khổ sở đợi cho đến lúc ông đi ngủ với cơ thể nhớp nháp là một cực hình, cho nên khi làn nước mát trạm vào da thịt, Ji Hyeon thấy thật sảng khoái vô cùng. Ji Hyeon gội đầu, tắm rửa kĩ cơ thể nhớp nháp mồ hôi, đang lau khô mình bằng khăn bông thì đột nhiên đèn ở nhà kho vụt tắt. Mọi thứ diễn ra chỉ trong tích tắc!
“Đứa nào bật đèn ở nhà kho thế hử?”
Tiếng quát như sấm động của ông vang lên.
Ji Hyeon thót tim, còn chưa kịp lau khô mình đã vội mặc quần lót, nhưng lúc ấy, qua cửa sổ, cái bóng của ông bước đến nhà vệ sinh đã hiện rõ.
“Cháu đang dở tay một chút ạ, cháu vừa về phòng lấy một ít đồ.”
Taek Gi vốn biết Ji Hyeon đang tắm cho nên nghe có tiếng hỏi anh liền chạy ra đáp lời.
“Làm gì đấy?”
“Máy cày trục trặc nên cháu đang kiểm tra một chút.”
“Thế hử? Thế ai vặn vòi nước, sao nghe có tiếng nước chảy?”
Lúc ấy Ji Hyeon mới chỉ kịp mặc một chiếc quần lót, còn ông thì đã cầm vào tay cửa rồi.
“Để cháu kiểm tra ạ!”
Taek Gi nhanh chóng chạy tới chặn cửa.
“Chắc chưa khoá vòi nước phải không?”
“Chắc vòi nước bị hỏng thôi ạ.”
“Thế thì phải sửa lại đi chứ.”
Chẳng qua là tắm táp một chút thôi, nhưng cứ như thể phạm tội phản quốc. Ji Hyeon đứng đờ người ở đó, không dám nhúc nhích, tay cô ôm chặt mớ quần áo khắp người run lập cập.
“Vâng ạ, cháu sửa luôn đây ạ. Bác mới về nhà ạ?”
Cứ tưởng ông ngủ rồi, thì ra ông ra ngoài. Giữa đêm hôm khuya khoắt, ông không ngủ mà lại đi đâu vậy nhỉ?
“Mở cửa ra thử xem. Xem chỗ nào rò nước?”
“Oái!”
Ji Hyeon nhanh chóng nấp mình vào sau cánh cửa, cánh cửa lập tức được đẩy ra.
“Để con kiểm tra. Bác đi ngủ đi ạ!”
Taek Gi liền bước vào trong nhà tắm, đứng tựa lưng vào cửa, nhằm cản chân ông.
“Ta biết rồi. Ji Hyeon đang ngủ đấy à?”
“Vâng, hình như ngủ rồi ạ.”
“Được rồi. Bật đèn lên, sửa cho xong đi rồi đi ngủ.”
“Vâng ạ.”
Nghe tiếng bước chân của ông đã đi xa, Ji Hyeon định đóng cửa lại, bất thình lình đèn bật sáng. Đúng lúc ấy, Taek Gi quay người lại, trực diện nhìn Ji Hyeon.
Chương 10: chương 10
“Ối!” Ji Hyeon kinh hãi, vội lấy áo che ngực, lập tức quay người ra sau. Taek Gi cũng vội quay mặt đi, hắng giọng bước ra ngoài.
Chết mất, chết mất thôi! Tôi phát điên mất, điên lên mất!
Ji Hyeon đương nhiên muốn mặc ngay quần áo, nhưng khổn nỗi người chưa ráo nước, ngay áo con cũng không thể mặc luôn vào được, chứ chưa nói tới áo pull hay quần thể thao. Cuối cùng, khá khốn đốn, Ji Hyeon cũng mặc xong quần áo lên người, phủ một chiếc khăn lên đầu và chạy một mạch
mạch về phòng với tốc độ chạy đua một trăm mét. Sauk hi đóng chặt cửa phòng, Ji Hyeon bắt đầu vò đầu.
“A a a, thật điên lên mất thôi!”
Ji Hyeon chui vào trong chăn.
“Làm sao mình mới được tắm yên ổn đây? Xem ra phải biểu tình mới được.”
Ji Hyeon trăn trở trong chăn.
“Xấu hổ quá đi mất!”
Ngày hôm sau, Ji Hyeon vào bếp thì thấy Taek Gi đang vo gạo. Anh chàng dường như có ý tránh mặt Ji Hyeon, Ji Hyeon cũng không dám nhìn thẳng vào Taek Gi.
“Để tôi vo cho!”
Ji Hyeon nói, cố gắng hạn chế sự giao tiếp bằng ánh mắt, Taek Gi lẳng lặng đặt giá gạo đang vo xuống, đi về phía tủ lạnh. Ji Hyeon vo xong liền cho gạo vào nồi. Taek Gi chuẩn bị thức ăn, Ji Hyeon cũng phụ giúp một tay, cả hai đều cố gắng tránh nhau, ai nấy đều mím môi mím lợi.
Bàn ăn đã dọn sẵn, Ji Hyeon nghĩ bụng không rõ ông bị làm sao, giờ này rồi mà vẫn chưa thấy ông đâu, đoạn bước ra khỏi bếp. Taek Gi đại để cũng nghĩ như Ji Hyeon. Dường như đồng thời, cả hai cùng bước ra khỏi cửa bếp, và họ đã đụng mặt nhau.
“Tôi ra gọi ông dậy!”
“Ok.”
Ji Hyeon rời khỏi bếp, đứng trước cửa phòng của ông, nói bằng một giọng hết sức cung kính:”Đến giờ dùng bữa rồi ông ơi!”
“Ta không muốn ăn. Hai đứa cứ ăn đi.”
Từ trong phòng vẳng ra giọng nói cọc cằn của ông.
Ji Hyeon trở vào bếp, báo rằng ông không ăn, rồi ngồi vào chỗ đối diện với Taek Gi và bắt đầu dùng bữa.
“Có khi nào… hôm qua ông biết tôi tắm cho nên hôm nay không ăn sáng không? Ông lại khó chịu phải không ạ?”
“Chắc không phải vì chuyện đó đâu.”
“Vậy tại sao ông lại bỏ bữa sáng?”
“Chắc có việc khác.”
“Vậy à. Mỗi lần ông cáu, tôi đều rất sợ.”
“Ông lúc nào chả thế.”
“Biết thế, nhưng tôi vẫn chưa quen được.”
Ji Hyeon xúc một thìa cơm cho vào miệng, rồi nhìn sắc mặt của Taek Gi nói.
“Anh đã nhìn thấy…”
“Gì chứ?”
“Đêm qua… trong nhà vệ sinh… ý tôi là…”
Taek Gi ngừng lùa cơm.
“Anh chưa thấy gì… phải không?”
Phụt!
Taek Gi bặm miệng lại, sau đó bật cười.
Ji Hyeon đỏ mặt liếc nhìn anh ta. Taek Gi có vẻ đang rất khó khăn để nhịn cười, anh ta gắng nghiến chặt răng lại mà vẫn phát ra những tiếng”khùng khục”.
“Đừng cười nữa!”
Ji Hyeon nghiến răng cảnh cáo. Taek Gi uống một ngụm nước, trấn tĩnh lại.
“Tôi muốn tắm mà cũng không được tắm thoải mái, cứ phải lo sợ nơm nớp, ức đến chết đi được mà anh còn cười à?”
Ji Hyeon luôn miệng càu nhàu thì bỗng cảm thấy nước mũi như sắp xổ ra, vội lấu mu bàn tay quệt bừa ngang mũi.
Hình như mình bị cảm à. Sao đột nhiên lại chảy nước mũi nhỉ?
Ji Hyeon xúc một thìa cơm lên, trên bát cơm trắng đột nhiên có chất dịch màu đỏ rơi vào. Taek Gi trông thấy trước tiên, vội ngẩng đầu lên nhìn, JI Hyeon kêu thất thanh”Trời ơi!”, đoạn cũng ngẩng đầu lên. Lúc này hai lỗ mũi như thể chời đợi đã lâu, lập tức tuôn ra hai dòng máu.
“Máu cam!”
Taek Gi thất thần, đứng phắt dậy, lập tức lấy khăn giấy bịt lỗ mũi lại cho Ji Hyeon.
“Đấy anh xem, tôi cố sống cố chết làm việc nên mới chảy máu cam thế này. Mà lại bị chảy ở cả hai bên mũi nữa chứ.”
“Chảy máu cam không chết đâu.”
“Có ai bảo chết đâu? Ý tôi là tôi đã rất chịu thương chịu khó làm việc đấy chứ.”
“Tôi biết rồi. Cô chăm chỉ lắm.”
Lấy khăn giấy nhét vào hai lỗ mũi của Ji Hyeon, Taek Gi tiếp tục lấy một nhúm khăn giấy xoắn lại, mang đến bồn rửa để thấm nước.Anh lau tay và những chỗ bị dính máu cam cho Ji Hyeon bằng giấy ướt ấy, đoạn dịu giọng bảo Ji Hyeon hôm nay hãy nghỉ ngơi, chớ đi làm.
“Tôi được nghỉ à?”
“Cô nghỉ đi.”
“Hôm nay phải xuất hàng đi mà.”
“Không sao đâu.”
“Thôi, tôi không muốn nghỉ. Ông không thích thấy tôi ngồi chơi trong phòng đâu.”
“Để tôi nói giúp dùm cho.”
“Thôi, anh đừng nói. Ông mà cáu lên chắc tôi rụng tim mất. Cứ để tôi ra vườn làm.”
Ji Hyeon lôi hai mảnh khăn giấy nhét trong mũi ra, trong khi Taek Gi dọn giúp cô chỗ cơm bị máu rơi vào.
“Tôi không ăn nữa đâu.”
“Ăn thêm đi.”
“Tự dưng không thích ăn gì nữa.”
Ji Hyeon xé miếng giấy mới nhét vào mũi rồi đứng lên, Taek Gi nhìn cô với vẻ rất thương xót. Việc này khiến Ji Hyeon nghĩ bụng: chắc chắn mình lầm tưởng, làm gì có chuyện anh ta lại xót mình? Nghĩ đoạn, cô đặt ấm đun nước lên bếp gas, định pha một tách cà phê.
“Bụng rỗng uống cà phê không tốt đâu.”
Taek Gi cất lời, Ji Hyeon liền thờ ơ đáp lại:”Không sao đâu anh.”
Ji Hyeon đợi nước sôi, pha cà phê, rồi mang ra ngoài hành lang uống, Taek Gi bước ra với đĩa cơm cho lũ chó.
“Để tôi mang cho chúng nó.”
Ji Hyeon đột nhiên đứng phắt dậy, khiến Taek Gi không biết có chuyện gì xảy ra.
“Tôi muốn làm quen với lũ chó.”
“Con hơi bé tên là Jin Suk, còn con to là Jin Pal.”
“Chúng có tên nữa à?”
“Có chứ.”
“Jin Suk, Jin Pal, những cái tên thật thú vị. Nhưng trông chúng không giống chó ta, sao lại gọi là Jin Suk và Jin Pal nhỉ?”
Ji Hyeon cầm đĩa cơm và đi tới chuồng chó, vừa đi vừa gọi Jin Suk, JinPal. Lũ chó có lẽ đã đánh hơi thấy mùi cơm, liền nhổm cả dậy, vừa vẫy đuôi vừa sủa.
“Ăn đi, Jin Suk, Jin Pal!”
Ji Hyeon vừa đặt đĩa cơm xuống, hai con chó lập tức châu đầu vào ăn.
“Bố của chúng là giống chó Tràn Đảo, còn mẹ của chúng là giống chó quê, chính là con chó của bà Jin Ju.”
Taek Gi đặt đồ lên máy cày và nói.
“Chó lai hả anh?”
“Ừm”
“Vậy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




