|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nên chúng mày đâu phải hạng tầm thường, Jin Suk, Jin Pal nhỉ!”
Ji Hyeon dịu giọng ngồi xuống cạnh lũ chó.
“Lúc nào không có ông thì tao tắm cho tụi mày nhé. Ông mà thấy thì ông lại mắng, đến nước cho người tắm còn chẳng có, nữa là nước cho chó.”
Nghe Ji Hyeon nói xong, Taek Gi phì cười.
“Có ngon không? Bọn mày ăn nhiều gớm nhỉ. Tao vào thay đồ rồi lại ra nhé.”
Ji Hyeon đi vào phòng, vừa đi vừa lẩm bẩm ‘thèm ăn hamburger quá đi mất”, song không hề biết rằng Taek Gi đã nghe thấy lời cô nói.
Ji Hyeon ra vườn ngồi gói nho để buổi trưa xe tải đưa lên Seoul, đột nhiên cô không thấy Taek Gi đâu cả. Đoán rằng Taek Gi đang ở sâu trong vườn nho nên Ji Hyeon vẫn cần mẫn cùng các bà cô ngồi gói ghém. Đến lúc đếm số lượng. Taek Gi chẳng biết từ đâu hiện ra và bảo Ji Hyeon đi theo anh.
“Có việc gì vậy? Tôi đang phải kiểm kê số lượng.”
“Vào vườn hái thêm nho.”
“Bây giờ ạ? Chỗ này cũng nhiều rồi mà…”
Ji Hyeon thấy việc đóng gói nhẹ nhàng hơn việc hái nho, nên cho rằng Taek Gi cố ý bắt cô làm việc nặng nhọc, thành thứ tự nhiên xị mặt đi theo Taek Gi. Tuy nhiên, khi vào trong vườn, Taek Gi thình lình đưa cho Ji Hyeon một món đồ.
“Cái gì vậy ạ?”
“Cô ăn đi, bữa sáng cô chẳng ăn được mấy.”
“Nhưng là món gì vậy?”
Ji Hyeon mở túi giấy ra xem thì thấy có hamburger và cốc coca.
“Hamberger? Anh mua ở đâu vậy ạ?”
“Mua trên đường vào thành phố. Cô bảo muốn ăn mà.”
Ji Hyeon nhìn Taek Gi bằng ánh mắt vô cùng cảm kích nhưng Taek Gi vẫn có vẻ phớt lờ như mọi khi, anh ta bắt đầu hái nho.
“Tôi ăn một mình à?”
“Cô ăn đi!”
Ji Hyeon cầm chiếc bánh hamburger, lột lớp giấy gói rồi cắn một miếng.
“Ôi ngon quá!”
Hồi ở Seoul thực ra Ji Hyeon cũng không hay ăn loại fast food này, nhưng lâu rồi không ăn cho nên cảm thấy rất ngon miệng. Coca có đá lạnh và hamburger, thực sự quá tốt phước.
“Nếu tôi nói tôi muốn ăn kem, anh sẽ mua cho tôi chứ?”
Câu hỏi của Ji Hyeon khiến cho Taek Gi nhìn cô bật cười.
“Lần sau tôi phải nói là muốn ăn pizza chứ nhỉ.”
“Muốn ăn gì thì cô cứ nói, tôi mua cho.”
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
“Anh có muốn ăn thử không?”
“Thôi.”
“Anh không thích thứ này sao? Ngon mà. Anh ăn thử đi này.”
“Thôi được rồi mà.”
“Thôi được rồi nghĩa là được đúng không? Anh ăn thử đi. Có muốn ăn thêm nữa, tôi cũng không cho đâu.”
Ji Hyeon đưa chiếc hamburger cho Taek Gi, anh hết nhìn cái bánh lại quay sang nhìn Ji Hyeon, cuối cùng mỉm cười và cắn một miếng.
“Ngon chứ?”
“Ngon lắm.”
“Thấy chưa, tôi bảo là ngon mà. Anh uống coca đi này.”
Ji Hyeon đưa cốc coca, Taek Gi ngần ngại nhìn cái ống Ji Hyeon vừa hút cách đó vài giây, sau đó đưa vào miệng hút rồi trả lại cho Ji Hyeon.
“Tuyệt không?”
“Ừm.”
“Lần sau anh mua hamburger tôm cho tôi nhé.”
“Được rồi, tôi nhớ rồi.”
Ji Hyeon tươi cười cắn thêm một miếng bánh thì nghe có tiếng gọi”Anh ơi”.
“Anh!”
Giọng nói nhẹ nhàng này đương nhiên là của Hong Y rồi.
Sao cô ả này lại đến đây?
“Hong Y à?”
“Dạ.”
Ji Hyeon cảm nhận được sự biến đổi cảm xúc của Taek Gi.
“Xin chào!”
Ji Hyeon mở lời chào trước, Hong Y cũng chào đáp lại. Cô gái này vừa chào vừa nhìn chằm chằm vào chiếc bánh hamburger và cốc coca trên tay Ji Hyeon.
“Anh à, chắc anh bận lắm nhỉ?”
“Cũng hơi bận chút thôi.”
“Nghỉ tay một chút cũng không được ạ?”
“Một chút thì không sao.”
Giọng cô ta ngọt ngào quá nhỉ.
Đúng lúc Ji Hyeon đang tị nạnh với giọng nói mượt mà của Hong Y thì chuông điện thoại trong túi quần cô reo lên. Ji Hyeon đưa cốc coca cho Taek Gi tỏ ý nhờ anh giữ hộ, rồi lấy điện thoại ra nghe.
“Alô?”
“Ji Hyeon à?”
“Vâng, ai thế ạ?”
“Anh, Tae Oh đây.”
“A, vâng, anh Tae Oh.”
Gương mặt Ji Hyeon bỗng sáng rực lên. Nghe Ji Hyeon gọi người đàn ông ở đầu dây bên kia là anh Tae Oh. Taek Gi nhíu mày lại.
“Em đang ở đâu đấy?”
“Ở Kim Cheon anh ạ.”
“Ở đâu? Vườn nho à?”
“Vâng ạ, có việc gì vậy anh?”
“Mình nói chuyện một chút nha.”
“Vâng.”
Hong Y và Taek Gi bắt đầu dính chặt với nhau trò chuyện.
“Ngày mốt anh sẽ xuống KyeongJu, vì có cảnh quay ở đấy. Nếu em rảnh, anh hy vọng chúng ta gặp nhau một chút. Anh không dám chắc phải quay mất bao nhiêu lâu nhưng anh cũng định về nhà ở Po Hang một chuyến.”
“Em lúc nào cũng rảnh anh ạ. Nếu không em đến KyeongJu cũng được. Chỗ em ở rất gần Kyeong Ju.”
Ji Hyeon bất giác bắt gặp ánh mắt của Taek Gi, trông anh có vẻ thẫn thộn.
“Nếu tiện anh sẽ đến Kim Cheon. Anh xuống KyeongJu xem tình hình thế nào đã rồi điện lại cho em. Được chứ?”
“Vâng, cứ thế đi ạ!”
Ji Hyeon không thể nói thẳng ra rằng, cô rất mong Tae Oh đến thăm mình. Lúc này Taek Gi và Hong Y đã đi vào sâu trong vườn.
“Thế nhé, anh gọi lại cho em sau!”
“Vâng ạ.”
Ji Hyeon cúp máy miên man tưởng tượng cảnh Tae Oh đến thăm cô thì tốt biết bao, rồi chợt hướng mắt về phía Taek Gi và Hong Y đang đi xa dần.
Gì vậy, họ định làm gì mà phải đi sâu vào trong vườn thế kia?
Ji Hyeon cắn miếng hamburger trên tay và nhai nhồm nhoàm, dưới chân cô là cốc coca Taek Gi bỏ lại. Ji Hyeon cầm coca lên, nghĩ bụng chẳng biết Taek Gi và Hong Y làm gì trong cái chỗ khuất người kia.
“Họ làm gì nhỉ, chỉ còn hai người thì còn làm gì nữa.”
Ji Hyeon vừa ăn vừa canh cánh trong lòng. Người trong làng ai cũng biết mối quan hệ giữa Taek Gi và Hong Y, Ji Hyeon cũng biết, nhưng khi trông thấy hai người họ dính với nhau tận đáy lòng cô lại cảm thấy bực mình, ghen ghét.
“Sao mình lại phải ghen nhỉ? Quái lạ thật.”
Vừa nhủ vậy nhưng Ji Hyeon không thể kiềm chế được sự tò mò, cô bắt đầu đi về phía Taek Gi và Hong Y.
“Thật là, sao lại không nói được trước mặt mình chứ? Sao phải lẩn tránh? Hai người đó định làm gì vậy?”
Ji Hyeon tự cười giễu rồi đi vào trong vườn, thấy Taek Gi và Hong Y đang ngồi đằng xa.
Hai người họ ngồi nói chuyện, gần đến mức mũi như sắp chạm vào nhau. Họ nói chuyện gì, Ji Hyeon không nghe thấy được vì cô đứng cách quá xa. Nhưng Hong Y thì ngồi ở góc độ mà Ji Hyeon có thể nhìn thấy rất rõ. Nét mặt cô ta rạng rỡ như tràn ngập tình yêu.
“Bộ dạng sướng phát điên lên kìa!”
Ji Hyeon bĩu môi.
Ji Hyeon quay trở ra sau khi thấy mình quá cả nghĩ. Người ta yêu nhau, mình vào nhìn trộm làm gì chứ. Thật đáng thương.
Ji Hyeon ăn nốt chiếc bánh hamburger Taek Gi đã mua cho cô, đột nhiên thấy chiếc bánh không còn mùi vị gì nữa, đoạn trở lại nơi các bà cô đang đóng gói nho.
Ngày Tae Oh báo sẽ đến chơi, từ sáng sớm, Ji Hyeon đã lăm lăm trong tay chiếc điện thoại. Từ tinh mơ đến sáng trắng rồi đến trưa, Ji Hyeon thắc mắc không hiểu sao giờ này lẽ ra Tae Oh đã có thể gọi điện thoại cho mình mà vẫn chẳng thấy tăm hơi. Đến tận tối, Tae Oh vẫn chưa gọi điện. Ji Hyeon tự nhủ, thay vì ngồi ngây ra đợi, chi bằng gọi cho anh ấy trước. Cô cứ lẩm nhẩm một mình, lúc quay phim chắc anh ấy quá bận nên không gọi cho mình được, quay xong thể nào anh ấy cũng sẽ gọi ngay thôi.
Ji Hyeon thiết tha mong ngóng điện thoại của Tae Oh đến mức ấy, phải chăng cô vẫn còn yêu anh, có vẻ lòng cô vẫn còn hướng về anh. Ngầy ấy, Ji Hyeon đã rất nhớ và muốn gặp anh nhưng không thể nào gặp được, cô đã từ bỏ. Thời gian cứ thế trôi qua, cũng có đôi lúc Ji Hyeon nhớ lại và cảm thấy chua xót nhưng rồi cô vẫn cố quên đi để sống. Vậy mà lại ngẫu nhiên gặp nhau, bao yêu thương, tiếc nuối tưởng đã xa rồi, nay ùa về sống lại.
Khác hẳn thái độ với Kyu Jin, Ji Hyeon cho rằng Tae Oh là người đáng tin cậy, cô đặt nhiều niềm tin vào anh, khi Tae Oh thay đổi thái độ, cô đã vô cùng thất vọng. Anh là người đàn ông cô không muốn đáng mất. Nguyên nhân đãn đến việc chia tay đâu phải do lỗi lầm của Ji Hyeon, tất cả tại Kyu Jin, vậy nên cô càng thêm day dứt. Dù thời gian ở bên Tae Oh ngắn hơn thời gian quen biết Kyu Jin, nhưng nó khiến Ji Hyeon đau khổ hơn nhiều so với lúc cô chia tay Kyu Jin. Tae Oh là người đàn ông để lại cho Ji Hyeon nhiều cảm xúc và rung động thế đấy.
“Anh ấy sẽ gọi lại thôi!”
Ji Hyeon mòn mỏi chờ điện thoại của Tae Oh.
Ngày hôm sau, Tae Oh vẫn không gọi, ngày hôm sau nữa cũng vậy. Ngày thứ tư, đến đêm. Tae Oh mới gọi cho Ji Hyeon, bảo rằng anh đang trên đường trở về Seoul, khiến Ji Hyeon thất vọng vô cùng.
“Lịch trình kín hết, anh còn chẳng có thời gian về thăm nhà ở Po Hang. Anh xin lỗi, đã hẹn gặp em rồi mà lại không giữ lời được.”
“Không sao, anh bận việc mà.”
Ji Hyeon cố gắng trả lời để không lộ vẻ thất vọng.
“Khi nào quay xong bộ phim truyền hình này, anh sẽ quay về Po Hang một chuyến, đến lúc đó anh sẽ gọi em, mình gặp nhau nhé. Còn không thì khi nào em quay lại Seoul gọi cho anh cũng được.”
“Vâng. Cứ vậy đi anh ạ.”
“Em thế nào rồi, làm việc vất vả không?”
“Vất vả gì đâu anh.”
“Vậy liên lạc sau nhé.”
“Vâng.”
Ji Hyeon tiu nghỉu, nhìn chằm chằm vào chiếc điện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




