watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6080 Lượt

vậy nhỉ. Không phải tiếc vì Taek Gi lấy Hong Y, thực ra không biết chừng cô tiếc cho Hong Y hơn là tiếc cho Taek Gi, cảm giác tiếc nuối cứ ngập ngộn vì thấy Taek Gi lấy một cô gái khác.

Mình nghĩ linh tinh gì vậy? Sao phải tiếc? Tiếc gì chứ?

Ji Hyeon vội xua tan ý nghĩ ấy trong đầu. Dù vậy nhưng cô… vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.

Đêm trước khi lên đường đi đảo Jeju, có lẽ vì được đi du lịch cùng bà nên trông ông rất vui vẻ.

“Mai ta đi đằng này có tí việc.”

Ăn cơm tối xong, ông đứng dậy nói bâng quơ.

“Ông đi đâu ạ?”

Biết tỏng rồi nhưng Ji Hyeon vẫn đùa hỏi.

“Đằng này là đằng nào hả ông?”

“Thì cứ biết thế. Chắc ta sẽ phải đi vài ngày.”

“Ông đi một mình ạ?”

“Một mình, tất nhiên rồi.”

Ông nói với giọng khoa trương.

Ai dà, ông đi đảo Jeju với bà chứ gì.

Ji Hyeon phì cười.

“Một mình có được không?”

Ông hỏi Taek Gi, ý rằng Taek Gi có làm việc một mình được không. Trời ạ, từ khi ông bà yêu nhau, ông có bao giờ nghĩ đến chuyện vườn nho đâu.

“Từ mai các anh trai tráng làng bên sẽ sang giúp ta bác ạ.”

“Vậy à. Thế thì tốt rồi.”

“Vâng, bác cứ đi đi. Đừng lo bác ạ.”

“Ừ, ta biết rồi.”

Ông bước ra khỏi bếp, Ji Hyeon cứ lẩm bẩm nói rằng quá thú vị, Taek Gi cũng phải phì cười.

“Phải chi ông thường xuyên đi du lịch với bà thì hay biết mấy.”

“Vì sao?”

“Không có ông, tôi mới tắm thoải mái được. Từ ngày mai là được giải phóng rồi.”

Ji Hyeon reo to rồi đứng dậy đi rửa chén.

“Ông ở nhà thì cô cũng cứ thoải mái mà tắm.”

“Ông bảo tôi ngốn nước mà.”

“Cô thấy ai nhìn cô tắm bao giờ chưa?”

“Ôi trời, anh nói gì vậy? Anh bảo tôi trơ trẽn vậy sao?”

“Không, tôi bảo cô cứ mạnh dạn tắm đi. Mồ hôi nhễ nhại thế kia mà không tắm thì sống làm sao được.”

“Tôi cũng muốn làm như vậy lắm chứ. Chẳng biết khi hẹn hò với bà, ông có đổ mồ hôi không, không tắm có được không, chứ tôi mà không tắm thì tôi không sống nổi.”

“Bác vốn dĩ ít tắm lắm.”

“Việc ít tắm có khi phải xem lại tiểu sử gia đình. Ông nội tôi cũng hầu như không tắm, bà tôi cằn nhằn suốt ngày. Có phải mùi cơ thể đơn thuần đâu, mà rõ ràng là một mùi khó chịu.”

Ji Hyeon lắc đầu tỏ vẻ kinh tởm.

“Từ mai sẽ bận túi bụi đây. Chính thức vào mùa thu hoạch rồi.”

“Tôi đang chuẩn bị tinh thần đây.”

“Cố gắng làm tốt nhé.”

“Vâng, chúng ta cùng làm tốt nhé.”

Taek Gi nói sẽ bận túi bụi quả không ngoa chút nào. Từ tờ mờ sáng cho đến tối mịt, một tay người làm không xuể, tinh thần rệu rã, hết ngày này qua ngày khác. Trước đây công việc cũng bận, nhưng cả khi người thành phố đã thảnh thơi bước vào kì nghỉ ở nông thôn, người ta vẫn phải đầu tắt mặt tối. Bởi phải giao hàng từ những vùng thành thị gần Kim Cheon cho đến tận những khu chợ nông sản xa xôi ở Seoul.

Phải hái nho lúc hương vị nho ngon nhất và phải đặt nho lên khay của khách trước khi nho rụng mới có thể bán với giá cao nhất. Không phải cứ để ở trên cây lâu là nho sẽ ngày một ngon ngọt hơn, nho phải hái đúng lúc, không được chậm trễ, và phải bán ngay.

Do làng thiếu người nên phải nhờ trai làng bên sang giúp, từ sáng sớm Ji Hyeon đã thấy một tốp trai lạ hoắc ở vườn nho. Nghe nói trai làng bên sang giúp thế này thì lần sau trai làng này phải sang làng bên giúp lại. Giúp đỡ nhau như vậy kể cũng tốt. Thường thì tiền công mướn người rất đắt, tiền vốn cũng không lo đủ, cho nên giúp đỡ nhau đôi bên cùng có lợi. Nhưng dĩ nhiên ai nấy đều mệt lả.

Quả thật, khi có những chàng trai lực lưỡng này xuất hiện, tốc độ công việc trở nên nhanh hơn hẳn so với khi chỉ có các bà cô.

Lần đầu tiên gặp các chàng trai làng bên tại vườn nho, Taek Gi đã giới thiệu Ji Hyeon là cháu gái của bác Kim chủ vườn nho này, và đó cũng là lần đầu tiên Ji Hyeon trở thành trung tâm của sự chú ý kể từ khi đến Kim Cheon. Chưa cần biết Ji Hyeon đến từ Seoul, chỉ cần thấy có con gái thôi, trai trắng nông thôn cũng đã thích thú rồi. Không phơi bày lộ liễu, cũng không âm thầm lẳng lặng, họ vô tư sỗ sàng, song lại rất tử tế với Ji Hyeon. Trong số năm chàng trai chưa vợ đến phụ việc có một người ngoài ba mươi, bốn người còn lại đều trẻ tuổi. Không chỉ có chú thèm lấy vợ đối xử tốt với Ji Hyeon, mà cả bốn chàng còn lại cũng đều đối tốt với cô một cách lạ thường.

Đừng xách nặng! Vào chỗ mát ngồi nghỉ một lát đi! Em vất vả quá!… Những câu nói quá mức quan tâm khiến Ji Hyeon xị mặt, cảm thấy phiền phức không chịu được.

“Chúng nó cứ nhìn thấy gái là mất hồn ấy mà.”

“Sao mà ngứa mắt với mấy cái ánh mắt ấy thế.”

“Ơ hay, mấy cái thằng!”

Không chấp nhận được thái độ của đám con trai làng bên, các bà cô quay lại xì xầm to nhỏ. Trong số ấy, anh chàng lớn tuổi nhất chỉ cần bắt gặp ánh mắt của Ji Hyeon là lập tức đỏ mặt. Cô tự hỏi: Anh chàng này giở trò gì vậy? Trên đời lại có người sỗ sàng đến thế sao, toàn một lũ con trai hễ thấy gái là sáng mắt.

Lúc ăn trưa thậm chí cả khi ăn nhẹ họ đều như vậy, tranh nhau chăm sóc Ji Hyeon, ai không chăm sóc được cho cô thì bực dọc. Ji Hyeon bối rối, chẳng biết phải nhìn đi đâu trước những sự quan tâm quá mức này. Nhưng thật lòng mà nói, cô cũng thấy vui vui.

Anh chàng lớn tuổi nhất được ngồi ăn cơm cạnh Ji Hyeon, từ lúc bắt đầu ngồi xuống cho đến khi ăn hết cơm, mặt cứ đỏ phừng phừng như người uống rượu. Các bà cô được thế trêu:”Chắc chẳng cần mua tương ớt đâu nhỉ, cứ chấm vào mặt cái thằng này lá có ngay.” Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên trong đời Ji Hyeon nhận được sự quan tâm lớn lao đến thế. Cô vừa có cảm giác ghê ghê, song cũng vừa hí hửng trong lòng.

“Ji Hyeon ăn cây kem hoa quả này.”

Ji Hyeon đang đứng trên thang bốn chân hái nho thì một anh chàng làng bên gọi. Anh ta đang cầm một cây kem trên tay.

“Cảm ơn anh.”

Trong lúc Ji Hyeon leo thang xuống, cùng lắm cũng chỉ có hai bậc, anh chàng kia thể hiện tình cảm thắm thiết của mình bằng hành động giữ chặt chân thang cho Ji Hyeon.

“Nóng lắm phải không.”

“Vâng, nóng quá anh ạ.”

“Ji Hyeon ăn một miếng đi.”

Anh chàng làng bên tận tay bóc giấy gói cho Ji Hyeon.

“Cảm ơn anh. Anh mua về từ lúc nào thế ạ.”

“Trời nóng chết mất. Tôi chạy ra hàng bên cạnh hợp tác xã Liên Hợp mua đấy.”

“Có cả hợp tác xã Liên Hợp nữa cơ à? Tôi chẳng biết chỗ đó ở đâu cả.”

“Cô từ Seoul xuống chắc chưa đi thăm thú các làng rồi.”

“Vâng, vì tôi chưa có thời gian đi dạo ạ.”

Trời nóng bức thế này mà ăn một cây kem mát lạnh vào người thì mọi cơn khát đều tan biến cả.

“Tôi tên là Kim Ho Jun.”

“Đến giờ tôi mới biết tên anh đấy.”

“Vậy à?”

“Vậy từ nay tôi sẽ gọi anh là anh Ho Jun.”

“Vậy thì tốt quá.”

Nghe Ji Hyeon nói, Ho Jun đỏ mặt thích thú.

“Nhà Ji Hyeon có mấy anh chị em?”

“Tôi có một cậu em trai, năm nay học lớp 12. Tuổi tôi và nó cách nhau hơi xa, tôi là con cả.”

“Bố mẹ Ji Hyeon vẫn còn cả phải không?”

“Vâng.”

“Tôi là con út, trên tôi còn có ba người anh nữa.”

“Nhà anh không có chị em gái ạ?”

“Không có. Toàn con trai nên mẹ tôi rất vất vả. Bố tôi mất rồi, còn mẹ tôi thì bây giờ anh cả đang phụng dưỡng. Tôi là con út đâm ra lại hay, không có gánh nặng chăm sóc mẹ, và cũng không cần phải lo lắng cho em út.”

Ji Hyeon chẳng thể hiểu nổi vì sao Ho Jun lại mang chuyện gia đình ra kể với cô.

“Thằng Ho Jun đi đâu mất rồi, lại đi quấy rầy Ji Hyeon.”

Mấy anh làng bên từ phía sau Ho Jun đi tới, Ho Jun trừng mắt, vẻ mặt như sắp phải một mình chống chọi với thế lực thù địch.

“Trời hôm nay oi, sợ cô Ji Hyeon mệt nên tôi m

mua cây kem mang tới cho cô ấy.”

“Tui cũng mua kem cho Ji Hyeon đây này, Ji Hyeon ăn thêm một cây nữa nhé.”

“Thôi ạ, cái này đủ rồi ạ.”

Ji Hyeon nhẹ nhàng khước từ, nhưng anh con trai vừa chạy đến vẫn tỏ ra thất vọng.

“Làm vườn vất vả lắm phải không?”

“Lúc đầu thì cũng mệt nhưng bây giờ hình như quen rồi ạ.”

“Cô Ji Hyeon đến chắc bị mấy tên trai làng Gae Ryeong trêu chọc rồi ấy nhỉ?”

“Chuyện ấy thì… trai làng này ngoài anh Taek Gi ra tôi chưa gặp ai cả… nên chưa bị chòng ghẹo.”

“Thằng nhãi Taek Gi này sướng thật đấy.”

“Ai là thằng nhãi chứ.”

“Taek Gi đối xử có tốt với cô không?”

“Bây giờ thân thiện rồi, chứ lúc đầu tôi sợ phát khiếp. Vì tôi không làm được việc.”

“Taek Gi nổi nóng với cô à? Thằng này, tôi phải cho nó một trận mới được.”

“Chúng tôi làm hết cho, cô Ji Hyeon cứ vào trong chỗ mát nghỉ ngơi đi nhé.”

“Thôi ạ. Tôi mà nghỉ, anh Taek Gi lại nổi giận cho xem.”

“Taek Gi mà nói gì thì cô cứ bảo tôi. Tôi không nhẹ tay với hắn đâu.”

Ji Hyeon bỗng thấy mình như trở thành một nàng công chúa, có thể sai bảo đám thị tòng.

Nếu ngày nào cũng được đối đãi như thế này thì có việc gì không làm được cơ chứ.

“Ji Hyeon cứ nói đi. Ji Hyeon có muốn ăn gì không?”

“Không ạ. Anh Ho Jun cho cây kem nên bây giờ hình như tỉnh hẳn rồi ạ.”

Câu trả lời của Ji Hyeon khiến mặt Ho Jun bừng sáng.

“Bắt đầu làm việc thôi, các anh ơi!”

Bây giờ Taek Gi từ đằng xa nhìn về phía Ji Hyeon với vẻ mặt không mấy dễ chịu, rồi lớn giọng nói.

“Biết

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT