|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
rồi, cái thằng này!”
Đám con trai làng bên đi về phía Taek Gi, Ji Hyeon cúi đầu chào Ho Jun tỏ vẻ cảm ơn vì đã mua kem cho cô, sau đó lại leo lên thang làm việc.
“Ngày mai tôi sẽ mua cho cô ấy. Cậu đừng có xen vào nhé.”
Ji Hyeon phì cười khi thấy các anh con trai khác lườm Ho Jun và buông lời cảnh cáo anh ta.
Ngày hôm sau các anh trai làng bên vẫn duy trì sự quan tâm cháy bỏng đối với Ji Hyeon như thế. À không, còn kịch liệt hơn thế.
“Ji Hyeon nếm thử cái này đi.”
Ngay khi Ji Hyeon vừa đến vườn nho, anh trai lớn tuổi liền chìa ra một giỏ cà chua.
“Đây là cà chua ạ.”
“Tôi trồng cà chua mà.”
“Thế ạ? Nhưng mà anh cho nhiều quá thì phải.”
“Ôi dào, nhiều nhặn gì đâu. Tôi rửa sạch lắm rồi, cô Ji Hyeon cứ thế ăn thôi.”
“Cám ơn anh nhé. Tôi sẽ ăn.”
Ji Hyeon nhận lấy giỏ mây thì chú ấy thẹn đỏ mặt.
“Ông anh ơi, bọn em bấy lâu nay đến mùi cà cũng chẳng ngửi, vây mà ông anh lại đem cho con gái người ta nhiều thế cơ à.”
Các anh trai khác chòng ghẹo.
“Rồi anh cũng sẽ cho chúng mày.”
“Nhìn anh đâu phải người phóng khoáng thế, đừng miễn cưỡng.”
“Đừng là đừng thế nào.”
Anh chú cau mặt.
Khi thời tiết oi bức đến đỉnh điểm, các chàng trai tranh nhau đưa kem cho Ji Hyeon, không còn cách nào khác, Ji Hyeon dành chọn lấy hai trong số những cây kem ấy. Dù luôn miệng nói rằng mình rất tiếc và xin lỗi vì không thể ăn thêm được, nhưng trong lòng Ji Hyeon lại cảm thấy rất vui. Những chàng trai không được Ji Hyeon chọn mặt mày tiu nghỉu, còn những chàng được chọn thì hí hửng ra mặt. Đây đâu phải là cuộc tuyển chọn đàn ông vào hậu cung mà chỉ đơn thuần là việc Ji Hyeon chọn cây kem hợp khẩu vị của mình. Vậy mà các chàng lại buồn vui với những chuyện giản đơn như thế. Cuộc sống thật thú vị biết dường nào.
Ji Hyeon làm quần quật cả ngày, song giỏ cà chua anh chú làng bên cho luôn được đặt cạnh cô để khi rảnh tay cô lại lấy từng quả ra ăn. Cà chua ngon và ngọt vô cùng. Trái cây vừa hái, còn tươi rói là tuyệt nhất. Cà chua tươi đến mức bỏ vào trong miệng cắn nghe rôm rốp giòn tan, hương vị thanh mát, sảng khoái.
Anh chú thấy Ji Hyeon liên tục ăn cà chua, có vẻ rất vui, mặt mày hớn hở.
“Làm một ly rượu nào.”
Đang ngồi ăn nhẹ thì Ho Jun mời rượu.
“Thôi ạ.”
“Ji Hyeon không uống được rượu à?”
“Không phải, tôi mà uống rượu thì không làm việc được.”
“Ôi dào, nếu Ji Hyeon không làm được thì cứ ở đấy mà ngủ. Làm ly rượu đã.”
“Tôi hễ uống rượu là mặt đỏ ửng lên, trông xấu lắm.”
“Xấu gì chứ! Khuôn mặt Ji Hyeon mà ửng đỏ thì đẹp vô cùng. Ji Hyeon có vẻ đẹp tự nhiên, mặt ửng hồng lên nữa thì trông như hoa hậu ấy.”
Anh chú Chong Sik nói văng cả nước bọt.
Oh my God, được khen là hoa hậu cơ đấy!
“Vậy thì cô uống một ly đi.”
Đã được ví đến cỡ hoa hậu rồi nên Ji Hyeon cũng muốn uống thử một ly.
“Vậy thì tôi uống bia nhé.”
“Thế cũng được.”
Ho Jin đặt bình rượu xuống, cầm chai bia lên thì Chong Sik đã cầm chai bia rót vào ly tự lúc nào.
“Cụng một ly nào.”
Chong Sik nâng ly lên nói.
Ji Hyeon cũng nâng ly lên định cụng ly với Chong Sik, song những anh chàng còn lại đều cùng lúc nâng ly, tíu tít cụng vào ly của Ji Hyeon như một bầy ong.
“Coi bộ dạng chúng kìa. Ngứa mắt chịu không nổi. Chúng làm tôi điên lên mất!”
“Lũ chúng nó muốn lấy vợ quá rồi nên thấy con Ji Hyeon như thấy tia sáng cuối đường hầm đó mà.”
“Chắc bị chì chiết chuyện vợ con dữ lắm rồi.”
Các bà cô quay trở lại gièm pha các chàng trai làng bên, tuy nhiên tình cảm một mực yêu quý và tán dương đối với Ji Hyeon của các chàng trai vẫn chẳng hề xoay chuyển.
Taek Gi đã uống hết mấy ly rượu trong lúc ngồi ăn cùng, song chẳng nói một lời nào. Ji Hyeon được trai làng bên vây quanh, đối xử như với một nàng công chúa, không hề biết rằng Taek Gi đang cố nén vẻ mặt được dán hàng lớp tâm trạng dày cộp, bằng cách ăn sùm sụp bát canh bánh bột mì vừa mang ra.
Anh chú Chong Sik mời rượu, các anh còn lại cũng thay phiên nhau mời bia, không còn cách thoái thác, Ji Hyeon dành nhận ly bia, vừa uống được hai ly, mặt đã nóng bừng.
Không phải Ji Hyeon không uống được rượu, trái lại cô có thể uống thoải mái một lúc hai ba chai, nhưng vấn đề ở chỗ, như đã nói, Ji Hyeon hễ uống là mặt đỏ. Dù uống một ly hay hai ly thì mặt Ji Hyeon vẫn đỏ rất nhanh. Ji Hyeon thấy ghét mặt mình đỏ ửng lên vì rượu nhưng dường như đám con trai không nghĩ vậy. Ngày xưa tên Kyu Jin cũng bảo rằng mặt cô đỏ trông rất trong sáng đáng yêu, còn bây giờ mặt cô đỏ lên thì cánh trai làng càng ra sức chòng ghẹo, lại nghe thấy có nguời gọi cô là hoa hậu.
“Khí sắc tuyệt đẹp!”
“Hoa hậu Hàn Quốc mà lị!”
“Ji Hyeon đẹp hơn hoa hậu Hàn Quốc nhiều. Hoa hậu làm sao bằng. Người gầy nhom, lại còn cao lêu nghêu. Con gái thì phải như Ji Hyeon đây mới là đẹp.”
Ôi trời ơi, thật là, sao lại thế! Mấy anh chàng này có ý đồ gì mà ngoạc cả mồm ra khen cô thế này. Ji Hyeon thấy vui lắm nhưng không thể cười được, cô che gương mặt đỏ ửng vì rượu, ra vẻ ngượng ngùng. Thật ta không phải cô làm bộ làm tịch. Cảm giác ngượng khi bị chửi thẳng vào mặt cũng tương tự như cảm giác ngượng khi người ta liên tục khen mình hết lời.
Ji Hyeon làm những việc còn lại trong tâm trạng vui vẻ, còn Taek Gi chẳng biết bức xúc chuyện gì mà nổi giận.
“Đừng có ở đó cười nói nữa, làm việc hộ tôi một cái đi!”
Taek Gi hét tướng lên còn Ji Hyeon nhìn anh, thắc mắc không hiểu sao anh lại thô lỗ đến thế.
“Tôi đang làm việc đây thôi.”
“Ý tôi bảo là cô chú tâm làm việc đi.”
“Tôi không chú tâm thì đang làm gì đấy cơ chứ?”
“Cô vừa làm vừa cười cợt đấy thôi.”
“Cười cợt hay nhảy múa thì đó là chuyện của tôi, tôi biết tôi phải làm gì, anh đừng có xen vào.”
Ji Hyeon lẩm bẩm quay ngoắt đầu đi, Taek Gi cũng đùng đùng nổi giận bỏ đi mất.
“Chắc thấy các anh làng bên đối xử với mình tốt quá nên anh ta nổi giận đây mà.”
Ji Hyeon nhìn theo lưng Taek Gi cho đến khi anh đi đến tít xa, miệng không ngớt lầm bầm nhưng khi Taek Gi quay lại nhìn, Ji Hyeon lại ngoảnh mặt đi.
“Dẫu sao cũng vẫn là người thô lỗ mà thôi.”
Ji Hyeon thấy chẳng cần thiết phải mất vui vì Taek Gi, cô mỉm cười và lại bắt đầu làm việc.
Ngày ngày nhận được sự quan tâm ân cần của các chàng trai làng bên, Ji Hyeon cười thầm trong bụng và cảm thấy như vậy mới đáng để sống. Nghĩ đến việc những chàng trai làng bên chỉ còn sang phụ việc mấy ngày nữa, cô cảm thấy tiếc nuối. Chỉ vài ngày nữa thôi, sự quan tâm săn đón này sẽ chấm dứt.
Chong Sik, người hôm mang cà chua, hôm mang rau diếp, có hôm lại mang cả một bao dưa hấu đến cho Ji Hyeon mặt đỏ bừng ngượng ngùng, bỏ các chàng trai đang làm ca đêm khác để chạy theo Ji Hyeon đang chuẩn bị đi về nhà. Anh ta đã phải lấy hết dũng khí để nói với vẻ hết sức bình tĩnh.
“Cô có rảnh thì đến vườn cà chua của tôi chơi nhé.”
“Vườn cà chua ạ?”
“Taek Gi biết đấy, cô cứ nhờ nó chở tới là được. Tôi sẽ biếu cô thật nhiều cà chua.”
“Đúng rồi, chú Chong Sik có lần bảo vườn nhà chú trồng cà chua mà?”
“Ơ, sao giờ lại gọi là chú. Tôi chưa có vợ mà.”
Chong Sik đỏ mặt, nói có vẻ không hài lòng.
“Cô gọi tôi là anh Chong Sik đi.”
“Vâng ạ.”
“Nhất định phải đến đấy nhé!”
“Vâng.”
Taek Gi đến chở Ji Hyeon về, Chong Sik quay lại vườn nho như thể chạy trốn, còn nét mặt Taek Gi khi lái máy cày cũng chẳng bình thường chút nào cả.
“Anh ta nói chuyện gì thế?”
“Việc riêng ấy mà.”
Ji Hyeon cố ý khiêu khích.
“Tôi hỏi là anh ta đã nói gì?”
“Sao vậy, anh tò mò à? Anh ta rủ tôi đến vườn cà chua chơi, bảo sẽ cho cà chua. Được chưa?”
“Cô sẽ đi chứ?”
“Tôi không muốn đi nên dù đã trả lời rằng sẽ đi nhưng không có nghĩa là nhất thiết phải đi. Nhưng nếu chỉ đi thăm vườn thôi thì cũng có gì xấu.”
Ji Hyeon nghĩ Taek Gi đang ghen nên nói chung chung như vậy.
“Trong số các anh làng bên cô có ưng ai không?”
“Không.”
“Vậy tại sao lại thân thiết thế?”
Taek Gi hỏi, giọng hơi run.
Anh chàng này đang ghen thật sao?
“Thân thiết ư? Tôi đâu có thân họ, mấy anh đó làm thân với tôi đấy chứ. Đâu có lý do nào để bực mình với người thân thiện với mình đâu. Phải không nào?”
Ji Hyeon huyên thuyên.
“Do quá đà nên mới thế.”
“Có gì mà quá đà chứ? Anh Taek Gi thấy đấy, họ không nổi giận đùng đùng như anh, họ hiền lành và tử tế biết bao. Với những người như thế thì đương nhiên tôi cũng phải tử tế thôi. Hơn nữa chẳng phải họ đến để giúp làm vườn cho ông đó sao? Mà anh Taek Gi này, hình như anh đang ghen? Chẳng có lý nào anh lại phải ghen cả, trừ phi anh thích tôi?”
Câu hỏi của Ji Hyeon khiến Taek Gi cười sặc sụa.
“Tôi vốn biết không phải vậy nhưng sao anh lại thế chứ. Sao anh lại ngầm để ý, rồi khi thấy tôi thân với các anh ấy, anh lại tỏ vẻ khó chịu?”
Dù biết mọi việc không như những gì cô vừa nói, song Ji Hyeon vẫn hỏi với một giọng điệu có chút đáng ngờ.
“Anh chàng đó đang muốn lấy vợ đấy.”
“Thế thì sao?”
“Hình như anh ta đang hy vọng có thể phát triển mối quan hệ với cô.”
“Anh nói gì vậy?”
Ji Hyeon giật mình nhìn chằm chặp Taek Gi, anh ta không phải vì ghen mà là vì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




