|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
một lý do khác. Một lý do tức chết đi được.
“Làm gì có chuyện ấy.”
“Thật đấy. Thế nên đừng có tùy tiện với anh ấy, chú ý cách cư xử một chút.”
“Cư xử gì cơ?”
“Liên tục cười nói thân mật, anh ấy sẽ tưởng cô Ji Hyeon cũng có ý với anh ấy đấy.”
“Đâu có, tôi đối xử thân mật thì có gì sai. Ôi trời ơi, tức chết mất. Mấy người đó tốt với tôi cho nên tôi cũng đối tốt lại, chuyện này dễ gây hiểu lầm đến thế sao? Con nguời kỳ lạ. Hễ thấy người ta thân thiết là cho rằng người ta đều có ý đó cả sao?”
Ji Hyeon tức giận giậm chân nói.
“Cô ngây thơ trong sáng nên mới thế thôi. Anh ấy muốn lấy vợ ngay, cô Ji Hyeon đa tình quá nên anh ta hiểu lầm đấy.”
“Không phải đâu! Tôi tuyệt đối không nói gì cả! Anh ta ngoài bốn mươi rồi, không có chuyện đó đâu. Dù thế nào cũng không được!”
Ji Hyeon thở hổn hển.
“Anh ấy mới có ba mươi bảy thôi mà.”
“Thật à, trông cứ như ngoài bốn mươi ấy.”
“Anh ấy làm việc ngoài đồng nên da bị sạm, vả lại không biết chải chuốt cho nên trông thế đấy.”
“Nhưng mà, ba mươi bảy tuổi thì bảo sao không già chứ? Cách tôi những mười một tuổi, chết mất. Dạo này có nhiều cô còn tìm bạn trai nhỏ tuổi hơn cơ. Trai trẻ đầy rẫy như thế sao lại phải yêu người đàn ông lớn hơn mình đến chục tuổi chứ! Ôi trời ơi, tức chết mất!”
Không thể nào hỏi Taek Gi những lời lẽ đại loại như đàn ông dưới quê sao lại hay có ý đồ với con gái thành phố. Vì nếu lên tiếng hạ thấp thanh niên ở quê, Taek Gi thế nào cũng sẽ tức giận.
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
Chương 12: chương 12
“Như tôi nói rồi đấy, tôi thấy chán anh Taek Gi và ông quá cho nên dẫu có tử tế thế nào tôi cũng không lấy đàn ông Kyeong Sang đâu.” Những lời Ji Hyeon nói ra là thật lòng. Ông cũng vậy mà Taek Gi cũng vậy, dù là bản tính trời sinh thì Ji Hyeon vẫn chưa thể thích ứng được.
“Vì giọng nói cho nên người ta mới bảo đàn ông Kyeong Sang cộc cằn, chứ người ở đây đâu phải là người xấu.”
“Thì có ai bảo là người xấu đâu? Chẳng qua tôi không thể nào thích ứng được. Ở với người mà hễ nói ra câu nào là cãi nhau thì cứ phải lời qua tiếng lại mãi sao? Vậy thì làm sao ở với cả đời được. Khi tâm trạng vui thì lại vui quá mức, khi khó chịu thì gào ầm lên như chết người đến nơi vậy, người bị bệnh loãng xương tính cách ấy.”
“Có loại bệnh ấy cơ à?”
“Khái niệm đó dùng để chỉ loại tính cách hoàn toàn không thể lý giải được. Tôi chỉ khuyên anh thôi, với cô Hong Y mà anh Taek Gi lúc nào cũng bày bộ mặt hằm hè và la hét như khi đối xử với tôi thì quá là tàn bạo đấy. Nhưng dù gì cũng chẳng có lý do nào để anh đối xử với cô ấy như vậy đâu nhỉ.”
“Đàn ông Kyeong Sang thì đúng là hơi nóng thật nhưng bụng dạ không xấu.”
“Dù bụng dạ không xấu song cũng khiến người nghe tổn thương. Anh Taek Gi nên cư xử như mấy anh làng bên, mời tôi ăn kem và bảo tôi nghỉ ngơi mới đúng mực.”
Ji Hyeon đưa mắt dò xét nét mặt của Taek Gi thì thấy anh bật cười.
“Dẫu sao cô cũng đừng khiến các anh làng bên hiểu lầm nữa.”
“Tôi có làm gì khiến các anh ấy hiểu lầm đâu, họ cũng bảo chỉ làm thêm vài ngày nữa rồi thôi mà.”
Chong Sik chẳng hề biết anh ta đã ngộ nhận một cách hoang đường, tưởng rằng quan tâm dồn dập mới là hay. Ji Hyeon chẳng thể nào hiểu nổi.
Ji Hyeon về đến nhà, không hề nói một lời với Taek Gi đại loại như”Anh vất vả rồi”, cô tự mình dọn bữa tối, sau khi ăn xong lại mang cơm cho Jin Suk và Jin Pal.
“Buồn cười lắm, cưng ạ. Nếu cứ thấy tao thân thiện và quan tâm đến ai đó mà cho rằng tao yêu người đó, thì hóa ra ta có đến mười tám đời chồng rồi đấy.”
Ji Hyeon càng nghĩ càng tức. Trong lúc cô càu nhàu, Jin Suk và Jin Pal chỉ chăm chăm ăn cơm, chẳng hề để ý.
“Tao đi tắm đây, có ai đến thì sủa to lên nhé. Rõ chưa?”
Dường như hiểu được lời của Ji Hyeon, Jin Suk và Jin Pal vẫy đuôi.
Ji Hyeon vào nhà tắm, nhẹ nhàng trút quần áo, chậm rãi tắm trong dòng nước mát. Nhân lúc không có ông ở nhà, Ji Hyeon định tắm cho thật sạch, nhưng tắm nước lạnh thì khó mà sạch hẳn được, song được tắm thoải mái Ji Hyeon cũng thỏa mãn lắm rồi.
Ji Hyeon quấn khăn lên mái tóc ướt, bước ra khỏi nhà tắm thì nghe thấy điện thoại đổ chuông. Cô chạy đến nhấc ống nghe, người gọi là ông. Ông bảo rằng lẽ ra hôm nay về nhưng việc vẫn chưa xong nên phải ở lại thêm một ngày. Dường như ông không quan tâm đến vườn nho, chẳng hỏi han thêm gì, ông cúp máy luôn.
“Ô, ông hay thật!”
Ji Hyeon dọn dẹp qua nhà cửa, giặt đồ lót rồi treo trong phòng, sau đó vừa ăn cà chua anh chú cho, vừa xem tivi ở phòng của Taek Gi. Bỗng nghe có tiếng chào, Ji Hyeon giật mình quay lại thì thấy Hong Y. Sao không nghe tiếng chân vào nhà nhỉ? Vì cổng chính hầu như mở suốt ngày đêm nên nhiều khi người đến nhà mà không ới một câu thì cũng chẳng ai biết. Hong Y đang đứng trước cửa phòng của Taek Gi.
“Chào cô!”
“Anh Taek Gi đâu ạ?”
“Anh ấy ở ngoài vườn nho, đang làm ca đêm.”
Ji Hyeon ngạc nhiên, ngẫm ra mới biết hôm nay là cuối tuần. Cuối tuần Hong Y sẽ về nhà.
“À, thế ạ? Em cứ tưởng anh ấy ở nhà nên đến đây.”
“Cô ra vườn thử xem.”
“Chắc phải thế rối ạ. Nhưng mà chị ở nhà một mình ạ? Ông cũng ở ngoài vườn phải không ạ?”
“Không, ông đi đâu xa ấy. Đáng ra hôm nay về nhưng ông gọi điện bảo sẽ ở lại thêm một ngày nữa.”
“Ông đi đâu vậy ạ?”
Khuôn mặt Hong Y bỗng có vẻ nghiêm trọng.
“Ông đi du lịch.”
“Đi du lịch ạ? Thế suốt mấy ngày nay chỉ có chị và anh Taek Gi ở cùng nhau ạ?”
“Ừm.”
Ji Hyeon trả lời như thể đó là chuyện đương nhiên, nét mặt của Hong Y chợt trở nên lãnh đạm.
“Chào chị.”
Hong Y quay ngoắt bỏ đi.
“Sao lại thế? Thật kỳ quặc.”
Ji Hyeon tiếp tục xem tivi. Cô bảo Hong Y rằng Taek Gi đang ở ngoài vườn nhưng chỉ chưa đến năm phút sau khi Hong Y đi thì Taek Gi về đến nhà.
“Ơ? Anh không gặp Hong Y à?”
“Không.”
“Cô ấy vừa đến, tôi bảo anh ở ngoài vườn nên cô ấy ra vườn rồi.”
“Thế à?”
“Anh không ra đó xem sao?”
“Cô ấy sẽ quay lại đây thôi.”
Hai người đó đang giận nhau ư? Sao lại thờ ơ như vậy chứ?
“Anh xong việc sớm nhỉ?”
“Công việc hôm nay xong xuôi cả rồi.”
“Tôi đang xem tivi.”
“Cô vừa xem vừa ăn đi.”
Taek Gi chìa ra một hộp pizza.
“Anh vừa vào phố à?”
“Tôi cần mua vài thứ phụ tùng nên tiện mua luôn trên đường.”
Ji Hyeon mở hộp pizza. Mặc dù không biết chiều dài cụ thể của quãng đường, nhưng từ làng lên phố là một đoạn đường rất xa, không hiểu sao pizza vẫn còn nóng ấm.
“Anh ăn cùng tôi nhé.”
Ji Hyeon xé một góc pizza đưa lên miệng rồt nói.
“Tôi không thích những thứ như pizza.”
Taek Gi bật đèn nhà kho lên nhìn vào máy cày trả lời.
“Máy cày trục trặc à?”
“Bộ khởi động có vấn đề rồi. Chắc phải thay phụ tùng.”
“Cái máy cày này cũ quá rồi nhỉ?”
“Cũ rồi.”
“Anh bảo ông mua cái mới thử
xem.”
“Nó chưa rời ra từng mảnh, còn xài được thì bác còn không cho mua đâu.”
“Nước cũng tiết kiệm, máy cày cũng tiết kiệm, ông chắt bóp từng li từng tí như thế để đi đu lịch thoải mái sao. Hôm nay ông không về đâu.”
“Bác không về à?”
“Ông gọi điện bảo mai mới về. Nào tiền vé máy bay đi Jeju, tiền khách sạn, đâu phải chuyện chơi, mà hình như chẳng tiết kiệm gì cả.”
“Thế cũng tốt chứ sao. Đi du lịch cùng bà cũng phải chi tiêu thoải mái một chút mới được. Tuy tôi không biết hồi trẻ bác thế nào nhưng từ khi biết bác đến gờ, tôi chưa bao giờ thấy bác dùng thứ gì bừa bãi cả.”
“Anh ăn cùng tôi đi. Anh Taek Gi vẫn làm việc mà tôi lại ăn pizza, tôi áy náy lắm.”
“Cô không phải áy náy đâu.”
“Anh ăn cùng tôi đi mà.”
Ji Hyeon nói dứt lời, Taek Gi phì cười, anh đứng dậy bước đến hành lang.
“Ăn đi mà.”
Ji Hyeon đưa bánh, Taek Gi nhận lấy rồi ngoạm một miếng hết nửa góc pizza.
“Anh sống với ông từ khi nào?”
“Từ lúc tôi học đại học, chắc cũng được sáu năm rồi.”
“Anh cũng học đại học ạ?”
Ji Hyeon hỏi với vẻ mặt có phần kinh ngạc.
“Tôi không giống người học đại học ra à? Chắc thấy tôi học đại học ra mà lại đi làm vườn nên cô kinh ngạc lắm phải không?”
“Đâu có, chẳng qua… chẳng qua tôi hơi ngạc nhiên một chút thôi.”
Ji Hyeon không phải chỉ hơi ngạc nhiên mà đúng như lời Taek Gi nói, cô hết sức kinh ngạc vì Taek Gi bảo anh đã tốt nghiệp đại học nhưng lại làm nông dân. Thật không thích hợp chút nào.
“Vậy gia đình anh sống ở đâu? Anh ở với ông như vậy, chắc người thân của anh không ở Kim Cheon này rồi.”
“Vài năm trước gia đình tôi chuyển đến Gumi cả rồi. Anh tôi đón cả nhà đến đấy.”
“Anh có anh trai ạ?”
“Tôi có mội anh trai và một đứa em gái. Anh trai tôi làm việc cho một công ty ở Gumi, Cô có biết khu công nghiệp Gumi không? Anh tôi lấy vợ xong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




