watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6065 Lượt

vệ sinh hôm vừa xuống Kim Cheon, liền gật đầu như thể đã trông thấy một thứ lẽ ra không nên thấy.

“Cô nghỉ đi!”

“Tôi chỉ nghỉ hai ngày thôi. Vì ngày thứ hai và thứ ba là ngày cao điểm.”

“Tôi biết rồi.”

Vì chu kì kinh nguyệt là như vậy cho nên Ji Hyeon định nghỉ hai ngày rồi ra vườn nho làm, song Taek Gi lại bảo rằng nếu cô muốn nghỉ thêm thì cứ nghỉ. Có vẻ như anh ta cũng biết chuyện con gái khi bắt đầu chu kì thì trong vòng bốn năm ngày cảm giác vô cùng khó chịu.

“Không sao đâu mà.”

“Tôi nghỉ buổi sáng, ăn trưa xong, buổi chiều làm việc được rồi.”

“Thế à?”

Buổi sáng hôm ấy, Ji Hyeon nghỉ trong phòng, Taek Gi và ông về nhà cùng ăn cơm, bỗng nhiên có tiếng loa ở đâu vọng lại.

- A lô, a lô… mọi người có nghe thấy gì không? Một, hai, ba, bốn… a lô tôi trưởng làng đây. (Hình như có tiếng ai đó rì rầm bên cạnh: Rốt cuộc mọi người có nghe được không nhỉ?) À… Cũng không có gì đặc biệt, chúng tôi bắt con lợn để làng ra cùng ăn, mọi người tập trung ở đình nhé. Thời tiết nóng bức, tinh thần ủ ê, sống không nổi. Cho nên gắp ăn một vài miếng thôi cũng được, mọi người cứ ra đình nhé. Lợn này là lợn nhà ông Hwang Pil Man, mời các ông các bà, anh chị em cùng ra đình chung vui.

Ở đây có cả đài phát thanh, phát tự do thế nhỉ.

“Ông ta bảo gì vậy, thịt con lợn khao cả làng phỏng?”

Ông ở trong phòng nhìn ra và hỏi.

“Bác Hwang bảo là vừa làm thịt một con lợn bác ạ.”

“Tốt quá, ta cùng đi đi.”

Ông khẩn trương ra khỏi phòng và leo lên máy cày.

Nghe bảo là làm thịt lợn, Ji Hyeon cứ nghĩ là thịt lợn đã được cắt lát, nướng lên, hoặc ăn như gỏi cuốn hoặc nấu chín cuộn ăn với kim chi, hoặc không thì cũng giống như món ba chỉ nướng. Thế nhưng, trời ơi! Ji Hyeon nào ngờ khi ra đến đình, cô đã xuýt ngất.

Con lợn của ông Hwang tưởng đã được làm sẵn, ai dè còn sống nhăn răng.

“Bây giờ mới bắt lợn làm thịt ạ?”

“Ừ, bây giờ mới bắt.”

Nghe Taek Gi trả lời, Ji Hyeon sa sầm nét mặt.

Trời ơi, mấy người lớn trong làng đuổi bắt con lợn đang kêu”eng éc” hoảng sợ, bắt đầu cuộc giết mổ ngay tại chỗ.

Ji Hyeon tái mặt quay đi. Vì quay mặt đi nên Ji Hyeon không phải nhìn cảnh tượng giết mổ lợn, nhưng tiếng lợn kêu rung rợn vẫn vang tới liên hồi.

“Ôi, điên thật rồi, điên thật rồi.”

Ji Hyeon bắt đầu chạy, chạy thục mạng đến chỗ không còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của con lợn nữa. Cuối cùng chạy đến vườn nho, cô dừng lại thở hổn hển. Cảnh tượng nào dao, nào búa nện xuống con lượn hiện lên khiến Ji Hyeon khó thở, rung mình, mặt mày nhăn nhó. Đúng lúc ấy có tiếng máy cày chạy đến. Ji Hyeon quay lại nhìn thì thấy đó là Taek Gi.

“Cô không sao chứ?”

“Tôi không thấy ổn chút nào.”

“Cô chạy cũng nhanh thật đấy.”

“Anh đừng trêu tôi.”

“Cảnh tượng đó khiến cô sợ đến thế à?”

“Không đáng sợ sao? Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy người ta bắt giết lợn đấy. Hồi nhỏ tôi thấy bà tôi giết gà thôi mà đã sợ phát khiếp rồi.”

“Giết gà thì có gì mà phải sợ?”

“Dù thế nào thì cũng phải động tay giết nó. Bà tôi làm gà để đãi mấy đứa cháu từ Seoul về chơi. Bà căng cổ của hai con gà vẫn đang sống sờ sờ xuống nền đất rồi giẫm chân lên, nói chuyện với bố tôi cho đến khi chúng chết hẳn. Bà tôi vừa nói vừa cười nữa cơ.”

Ji Hyeon vừa kể

vừa giàn giụa nước mắt. Taek Gi cười phá lên.

“Con gà bị chẹn ngang họng, không thể kêu được, cứ đập cánh liên hồi, trong khi bà tôi thì điềm nhiên trò chuyện cùng bố tôi.”

Ji Hyeon vừa nói với vẻ thương xót.

“Thịt lợn và thịt bò chúng ta ăn ngày thường cũng đều được làm thịt như vậy cả.”

“Nhưng chí ít là tôi chưa tận mắt nhìn thấy.”

“Cô không đói à?”

“Tôi không đói. Còn các bà các cô thì sao?”

“Vẫn ở trong đình.”

“Vậy sao anh Taek Gi lại đến đây?”

“Tôi cũng không hiểu vì sao nữa.”

“Có phải tại tôi nên anh muốn ăn lại không ăn được?”

“Không phải.”

Ji Hyeon bước đến gần lùm nho, ngồi xuống dưới bóng cây.

“Bắt đầu công việc ngay bây giờ phải không?”

“Cô cứ nghỉ ngơi thêm một lúc nữa cũng không sao.”

“Dạ dày tôi hơi khó chịu.”

“Cô muốn ăn nho không?”

“Tôi không.”

Taek Gi ngồi xuống cạnh Ji Hyeon.

“Anh có hay giết lợn không?”

“Không thường xuyên, thi thoảng thôi. Những lúc làng có tiệc tùng chẳng hạn.”

“Tôi e sẽ chẳng bao giờ quen nổi.”

Nghe Ji Hyeon rầu rĩ nói, Taek Gi mỉm cười.

“Giờ thì tôi ổn rồi.”

Ji Hyeon đi vào nhà kho của vườn nho lấy găng tay và kéo làm vườn chuyên dụng.

“Tôi phải làm từ phía sau phải không?”

“Ừ.”

Ji Hyeon vừa đeo găng tay, đang định bước đi thì Taek Gi đội lên đầu cô một chiếc mũ.

“Cảm ơn anh.”

Ji Hyeon quay lại nhìn Taek Gi.

“Nho này hái để giao cho siêu thị ạ?”

“Đúng rồi.”

Ji Hyeon ngắm nghía cây nho,khi lại gần thì phát hiện thấy một chùm nho chin mọng. Chùm nho ở trên cao, Ji Hyeon phải lôi chiếc thang bốn chân gần đó tới, đặt sát vào cây. Lên xuống thang chẳng phải việc mới làm một hai ngày, giờ thì Ji Hyeon đã rất thành thạo. Đứng trên thang, Ji Hyeon ngắm chùm nho chín mọng một cách thoả mãn, sau đó tì kéo lên cành cây.

“Chín mọng, tuyệt thật!”

Đúng lúc Ji Hyeon định cắt chùm nho, một con ong chẳng biết đậu ở đó từ bao giờ sau khi bị kinh động liền vo vo xông vào Ji Hyeon.

“Á á!”

Ji Hyeon hét lên, quơ tay đuổi con ong. Chiếc thang mất cân bằng, đổ nhào xuống.

“Ôi, mẹ ơi.”

Ji Hyeon cố lấy lại thăng bằng nhưng đã muộn mất rồi. Tưởng rằng sẽ dập mặt dập mũi, đo đất cùng chiếc thang, nhưng Taek Gi nghe thấy tiếng hét thất thanh đã kịp thời chạy đến đón lấy Ji Hyeon. Hai người ôm nhau cùng ngã nhào xuống đất.

“Á!”

Tiếng hét này bật từ miệng Taek Gi, chứ không phải Ji Hyeon. Anh chàng hổn hển, đẩy Ji Hyeon ra rồi đưa hai tay ôm lấy khu vực giữa hai chân, gập người lăn trên nền đất.

Khi ngã nhào xuống đất, chả ai kịp nghĩ đến tư thế ngã, hai người cứ ôm nhau ngã xuống, không biết góc độ ngã thế nào, chắc hẳn Ji Hyeon trong lúc sơ ý đã đụng phải phần nhạy cảm của Taek Gi, cũng tức là bộ phận vô cùng quan trọng đối với Taek Gi.

Ji Hyeon ngượng ngùng, không biết phải làm sao, còn Taek Gi gắng vực mình đứng dậy nhưng vẫn phải hơi khom lưng.

“Này, chỗ ấy của anh không sao chứ?”

Ji Hyeon hỏi với vẻ rất biết lỗi, nhưng vừa ngẩng mặt lên đã gặp vẻ mặt như muốn giết người của Taek Gi.

“Không, chỗ ấy, tôi không có ý gì cả, chỉ là không biết anh có sao không… nhưng chắc chắn là anh có vấn đề rồi…”

Taek Gi vẫn nhìn trừng trừng Ji Hyeon, gương mặt anh chàng trắng bệch, hơi thở gấp gáp. Anh ta rảo bước đi vào phía trong vườn nho như thể chạy trốn, nét mặt có vẻ trách móc.

Ji Hyeon đột nhiên thấy mắc cười và cười phá lên.

“Sao lại khéo vậy nhỉ, đụng đúng chỗ nhạy cảm của người ta, suýt thì hỏng.”

Ji Hyeon nghĩ đến Taek Gi đang lẩn trốn ở đâu đó, lại không thể nhịn được cười. Sau một ngày làm việc, trên đường về nhà, Ji Hyeon phải cố gắng để ánh mắt mình không quét về phía hạ bộ của Taek Gi. Không có ý gì khác ngoài việc cô tò mò muốn biết xem nó có làm sao không. Trông vẻ mặt bình thản của Taek Gi thì có lẽ lúc này đã ổn rồi.

“Chỗ đó…”

“Sao cơ?”

“Tôi rất xin lỗi về chuyện ban nãy.”

“…”

“Chắc không sao chứ ạ?”

“Sao cơ?”

“Có ổn không?”

Nghe Ji Hyeon hỏi mấy câu, Taek Gi đột nhiên dừng máy cày lại.

“Nếu không ổn thì cô có chịu trách nhiệm không?”

“Trách nhiệm? Anh đừng đùa nhé. Làm gì đến mức ấy, trách nhiệm gì chứ?”

“Cô nghĩ là tôi đang đùa à?”

“À, tôi cũng biết là nếu chỗ ấy của đàn ông bị va chạm mạnh mẽ sẽ rất đau.”

Ji Hyeon nói đùa, nhưng Taek Gi liền túm ngay lấy cổ tay cô.

“Nếu sau này có chuyện gì xảy ra với tôi thì cô tính thế nào?”

“Anh cứ nói thẳng xem có chuyện gì xảy ra đi nào?”

“Nếu tôi tuyệt giống, cô có chịu trách nhiệm không?”

“Làm gì đến nỗi ấy nhỉ… Nhưng nếu xảy ra tình huống nghiêm trọng đó thì cũng chết dở.”

“Vậy nên cô đừng có coi đây là chuyện đùa nữa.”

“Tôi có đùa đâu. Xin lỗi anh.”

Ji Hyeon nói một cách hối lỗi. Taek Gi mới buông tay cô ra.

Taek Gi lại bắt đầu nổ máy cày. Ji Hyeon đã cố gắng hết sức để nhịn cười, nhưng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cô cười phá lên.

“Đừng có cười!”

Mặc dù nghe thấy Taek Gi quát lớn, nhưng Ji Hyeon vẫn chưa thể hoàn toàn ngừng lại.

Trong suốt hai tuần quay lại Kim Cheon, Ji Hyeon không lười nhác, không phạm lỗi, thành quả của việc chăm chỉ làm lụng là không phải nghe những lời nói càu nhàu của Taek Gi. Nhưng lao động cật lực hệt như các bác nông dân đã khiến toàn thân Ji Hyeon mệt lử, xương cốt rã rời. Lúc này, nhà tắm cũng vừa được xây xong. Kết thúc một ngày làm việc mệt nhọc trở về mà được tắm táp thì sướng biết bao. Nhà vệ sinh lại được lắp bồn cầu xả nước hiện đại, ban đêm đi vệ sinh cũng không phải sợ sệt nữa. Nhưng ông không hài lòng với việc ngày nào Ji Hyeon cũng tắm, không quen với việc lãng phí nước, ông cho rằng múc vài gáo nước dội qua người là xong, làm gì phải tắm táp lâu la như thế? Bởi vậy ông đã to tiếng trách mắng,

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT