watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6881 Lượt

áo, trong đó còn cất một tấm ảnh. Ông lấy tấm ảnh ra, trong ảnh là một người phụ nữ có đôi mắt to, nụ cười ngọt ngào rạng rỡ. Ông cầm tấm ảnh ấy đặt lên tim mình, nước mắt rơi xuống không ngừng: “Bà nó à, trước khi chết bà nói bất kể thế nào cũng phải chăm sóc con gái, nhất định không được để người ta bắt nạt nó… xin lỗi bà, tôi đã không làm được, tôi không có cách nào bảo vệ con gái, thậm chí khi cả thế giới này mắng nó tôi cũng đành bất lực. Bà nó à, tôi xin lỗi…” Mặt ông nhòe nước, ông kìm giọng gọi: “Dao Dao” rồi mới kêu lên: “Xin lỗi… bố không có cách nào giúp con…”

Dưới bầu trời thưa thớt ánh sao ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn đen kịt, đen đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

Trước cửa nhà ông An có một chiếc xe đang đỗ, dưới ánh đèn đường, gương mặt người phụ nữ trong xe hiện lên rất rõ ràng, là Donna. Chị đặt tay ra ngoài cửa xe, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc cháy dở.

Dưới đất cũng đã có bảy, tám đầu mẩu thuốc.

Chị ném mẩu thuốc trong tay đi rồi với lấy điện thoại gọi Trần Tuyết San.

Nhận được điện thoại của chị, Trần Tuyết San thấp thỏm không yên: “An Dao đâu?”

Donna bình thản nói: “Tôi gọi điện thoại đến chỉ muốn nói cho cô biết, bất kể cô và Trần Mộng Kỳ có quan hệ gì, bất kể cô và Toni có giao dịch mờ ám gì, tôi ra lệnh cho cô dừng ngay mọi thứ lại.”

Trần Tuyết San kêu lên một tiếng “Donna” rồi giả vờ vô tội, cố tìm cách giảo biện: “Chị nói gì em không hiểu, em và Trần Mộng Kỳ có quan hệ gì chứ? Em chỉ thấy cô ấy diễn xuất cũng được nên mới đề cử thay An Dao.”

Chương 10

Donna lạnh lùng cười, hỏi lại với giọng châm biếm: “Thực sự không có quan hệ gì?”

Trần Tuyết San chối đây đẩy: “Đương nhiên, em và cô ấy thì có quan hệ gì chứ? Còn cái tên Toni nữa, em và anh ta làm sao có mối giao dịch gì mờ ám được?”

Donna từ từ nhắm mắt lại, chị nói gằn từng tiếng một: “Trần Tuyết San, cô còn hơi non khi giở trò trước mặt tôi đó. Tôi đã điều tra rõ ràng họ hàng hang hốc nhà cô và Trần Mộng Kỳ. Đương nhiên, bao gồm cả bản thân cô là chị họ của cô ta. Cô và Toni liên thủ bán đứng An Dao chính là để Trần Mộng Kỳ nổi lên. Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất là dừng lại mọi cuộc giao dịch bẩn thỉu đi, đừng giở trò sau lưng tôi.”

Trần Tuyết San sững người, cố tỏ vẻ bình tĩnh hỏi: “Nếu chị đã biết hết, vậy sao còn kí hợp đồng với Trần Mộng Kỳ?”

Donna bình tĩnh đáp: “Nếu không phải thấy cô không tham gia vào vụ clip đen cùng Đường Khải và Toni, nếu không phải cô chỉ là người đưa tin, thì tôi chắc chắn sẽ khiến cô và Trần Mộng Kỳ biến mất hoàn toàn trong cái giới giải trí này. Có điều, cô yên tâm đi, nếu điều kiện giao dịch của cô, Toni và Đường Khải là để Trần Mộng Kỳ nổi tiếng, vậy thì tôi sẽ tác thành cho mấy người. Có điều, đừng hãm hại những người không liên quan nữa. An Dao bây giờ không chị đựng nổi bất cứ sự đả kích nào nữa đâu.”

Trần Tuyết San sững sờ một hồi mới hiểu ra: “Donna, có một việc tôi không hiểu, rõ ràng chị là quản lí của An Dao nhưng tại sao lại giúp Toni và Đường Khải lăng xê Mộng Kỳ nổi tiếng? Chị không cảm thấy mình mâu thuẫn à? Nếu chị thực sự nghĩ cho An Dao thì tại sao khi clip tung ra chị lại chẳng làm gì? Thậm chí khi An Dao ra sức thanh minh chị vẫn đinh ninh người trong clip là cô ấy. Donna, làm vậy không hề giống phong cách của chị, chị nên bảo vệ nghệ sĩ của mình, nên tin cô ấy 100% chứ. Tôi báo tin cho Toni cũng chỉ vì muốn kéo An Dao xuống, đẩy Trần Mộng Kỳ lên. Nhưng chị thì sao? Sự thật về clip có phải chị đã biết sớm rồi không? Clip đó là cắt ghép phải không?”

Donna nhìn màn đêm xa xăm phía trước, nỗi bi thương dâng lên trong đáy mắt.

Trần Tuyết San không thấy chị trả lời liền mạnh bạo đoán: “Hay là… thực ra chị và phe Đường Khải cũng giao dịch mờ ám? Là giao dịch gì mà khiến chị nhẫn tâm hủy hoại An Dao để đẩy Đường Khải nổi tiếng?”

Donna ngắt điện thoại rồi mở nhạc, nhạc đang phát là bài: “Bỏ lỡ rồi, địa lão thiên hoang” của An Dao. Lời bài hát cũng do chính An Dao viết:

Rốt cuộc chúng ta đã bỏ lỡ bao nhiêu người mới hiểu được tình yêu trên đời này vốn chỉ là một giấc mộng đẹp?

Rốt cuộc chúng ta phải bỏ lỡ bao nhiêu con đường mới hiểu được nỗi đau lớn nhất của đời người chính là một mình bước về phía trước?

Bỏ lỡ rồi, địa lão thiên hoang.

Rốt cuộc địa lão thiên hoang đã bỏ lỡ bao nhiêu người, chúng ta mới biết, hạnh phúc chỉ là khoảng cách khi chúng ta quay đi.

Donna rất thích ca khúc này, giống như lần đầu tiên gặp cô bé An Dao, chị đã cảm nhận được một khí chất rất đặc biệt toát ra từ cô. Cô nhóc ấy có thể khiến người nghe bài hát của mình cảm thấy thời gian ngừng trôi, lòng người bình lặng. Cô nhóc ấy chỉ cần xuất hiện trên màn hình là có thể thu hút mọi ánh mắt.

Donna mệt mỏi dựa vào thành ghế, điện thoại đổ chuông, cô cầm lên xem, là tin nhắn của Đường Khải: “Tại sao lại bỏ rơi Trần Mộng Kỳ để đi tìm An Dao?”

Donna tắt máy rồi ngước nhìn về phía ban công phòng An Dao. Ánh đèn yếu ớt hắt ra, cô nhóc ấy chắc chắn không dám tắt đèn khi ngủ, bởi vì cô ấy như đứa trẻ sợ màn đêm đang giơ móng vuốt đe dọa. Donna nhìn không chớp mắt, trong lòng đau đớn đến khôn tả.

Phía chân trời xa xa, vệt sáng nhạt từ từ xuất hiện giữa những dãy núi trùng điệp, vệt sáng ấy dần dần lan tỏa, dần dần nuốt trọn màn đêm. Ban mai đang đến rồi.

Donna đưa tay lên nhìn đồng hồ, rồi nhìn căn phòng trước mặt, sau đó lái xe rời khỏi đó.

Đêm đó An Dao ngủ rất ngon, cô ngủ một giấc đến trưa hôm sau mới tỉnh. Lúc xuống dưới nhà trên bàn đã bày sẵn bữa sáng nóng hổi. Bữa sáng vẫn như ngày xưa, là một bát mì lớn. An Dao ngồi xuống ăn mì, sợi mì mềm, còn có thịt thái chỉ và trứng rán, ngon tới mức khiến cô suýt cắn vào lưỡi.

Ông An ngồi trước cửa hút thuốc, do dự mở lời: “Ăn xong rồi thì con về đi.”

Tay cô ngừng lại, sợi mì dính bên khóe miệng, cô khẽ đáp: “Vâng.”

Ông nói tiếp: “Sau này đừng ương bướng nữa, nếu có thể làm tiếp được thì làm, không làm được thì thôi. Không làm ngôi sao thì chúng ta cũng không chết đói.”

Cô tiếp tục ăn mì, không dám ngừng lại, miệng ậm ừ: “Vâng.”

Bố cô vẫn tiếp tục lẩm bẩm bên cạnh: “Con bây giờ đừng nghĩ ‘giá như ban đầu’ nữa, đã đến nước này thì dù không vui vẻ nhưng chí ít con phải giữ bình tĩnh. Bởi vì khi đã bình tĩnh thì chẳng có gì là vui hay không vui nữa.”

Bất giác cô cảm thấy vô cùng buồn bã. Cô ra sức gật đầu, rồi ăn từng miếng lớn.

Ông nói: “Ăn chậm thôi.”

Cô “vâng” một tiếng nhưng lại ăn nhanh hơn, cứ nuốt từng miếng to.

Ông vẫn lẩm bẩm: “Dao Dao, bố già rồi, không thể giúp gì cho con được nữa, bố cảm thấy có lỗi với con, bố cảm thấy rất buồn…”

Trong lòng cô xót xa biết mấy, nước mắt rớt xuống bát mì. Cô mím môi, hít một hơi sâu rồi húp cạn từng thìa nước mì.

Bố cô già rồi, ngay cả tóc ở đỉnh đầu cũng bạc trắng. Cô biết rồi ông sẽ bạc tóc, sẽ chậm chạp, rồi nhắm mắt xuôi tay. Nhưng ngoài việc nhìn ông ngày một già đi, nhìn ông không còn sức đi về phía trước, cô chẳng còn cách nào khác. Ông nuôi cô lớn như thế này nhưng cô lại chẳng làm được gì cho ông, cảm giác có lỗi ấy, cảm giác hối hận ấy là nỗi đau xé ruột xé gan.

Cô nắm chặt thìa, không dám ngẩng đầu lên, vì ngẩng lên, nhìn thấy gương mặt già nua của bố, cô sẽ rơi lệ. Cô đứng dậy, mỉm cười: “Con ăn no rồi.” Sau đó mở cửa chạy ra ngoài, cô đứng bên đường đợi xe trở về thành phố. Xung quanh bỗng dưng xuất hiện không ít hàng xóm, họ ch

chỉ trỏ cô rồi thì thầm, xì xào bàn tán.

Bố

cô cũng chạy theo, nổi cáu với đám hàng xóm đang túm năm tụm ba: “Có gì đâu mà nhìn, chưa nhìn thấy người bao giờ à?”

Bọn họ đều cười khinh bỉ, nhìn chằm chằm vào cô, dường như cô bị người ta lột sạch quần áo. Ánh nhìn ấy khiến cô xấu hổ, khiến cô hận một nỗi không tìm được cái lỗ nào để chui xuống, nấp vào đó không bao giờ nhìn thấy mặt trời nữa.

Cô nhìn về phía xa, chỉ mong lập tức có xe xuất hiện, nhưng con đường rộng vẫn trống trải.

Một đám trẻ con chạy về phía cô, nhìn cô như người ngoài hành tinh. Bố cô đuổi bọn trẻ đi nhưng lại bị chúng chạy quanh trêu đùa.

Đột nhiên một chiếc ô tô dáng dài lọt vào tầm mắt cô, cô đưa tay vẫy. Xe đỗ ngay trước mặt, cô không nghĩ gì hết, mở cửa bước vào. Vào trong xe rồi mới cảm thấy chiếc xe trông rất quen, cô nhìn chủ xe rồi kinh ngạc kêu lên: “Anh Lý?”

Lý Thừa Trạch chau mày, vẻ mặt ngạc nhiên: “Cô sống ở đây?”

Cô gật đầu.

Lý Thừa Trạch nhìn ra ngoài cửa xe rồi bảo tài xế nổ máy.

An Dao nhìn gương chiếu hậu, thấy bố cô vẫn đang bị đám trẻ con trêu chọc. Xe tăng tốc mỗi lúc một nhanh, hình ảnh bố càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ… cuối cùng mất hút không nhìn thấy nữa.

Nước mắt cô bỗng ứa ra.

Cảm thấy có một ánh nhìn rực lửa đang hướng về phía mình, cô ngẩng lên, là Lý Thừa Trạch.

Bốn mắt nhìn nhau, anh mỉm cười: “Ít khi về à?”

Cô cười gượng: “Trước đây cãi nhau với bố nên cắt đứt quan hệ bố con; lần trước về ông không nói tiếng nào; nhưng lần này thì khác, ông cảm thấy buồn vì không giúp gì được cho tôi. Thực ra tôi có lỗi với

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT