|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đây, ta sẽ không giao giải dược.” Tùng Bách lo lắng nói.
“Vậy đừng trách ta cướp lấy.” Trong mắt Thẩm Tướng Khuyết hiện lên một chút lãnh quang.
Hắn ta cười lạnh nói: “Vậy thì ngươi phải cướp từ trên tay ta.”
Trên tay Thẩm Tướng Khuyết ôm Hoa Điệp, khắp nơi đều bị hạn chế.
Tùng Bách mặc dù bị thương, nhưng mà thân thủ so với hắn vẫn là linh hoạt hơn.
Thẩm Tướng Khuyết biết hắn nói đúng, nhưng mà. . . . . .
“Ta không có khả năng đem người giao cho ngươi.”
“Chẳng lẽ ngươi không để ý sống chết của nàng?” Sắc mặt Tùng Bách trở nên tái nhợt, hai tay nắm chặt thành quyền.
“Ta không tin khắp thiên hạ chỉ ngươi là có giải dược.”
“Ngươi cho rằng trong vòng hai canh giờ, trừ bỏ ta ra, ngươi có thể tìm được người có giải dược sao?” Hắn châm chọc nói.
Hắn có rất tự tin, trong thời gian ngắn như vậy đối phương không có khả năng tìm được giải dược của vạn ác độc tâm tán .
“Không thử thì làm sao mà biết?” Thẩm Tướng Khuyết lạnh nhạt nói.
Sắc mặt Tùng Bách thay đổi trong nháy mắt, cắn răng oán hận nhìn Thẩm Tướng Khuyết, trong lòng đang phán đoán xem lời nói của hắn là thật hay giả?
Nếu như là giả, vì sao hắn lại tự tin như vậy?
“Nửa canh giờ sau, ta ở ngoài thành chờ ngươi, nếu ngươi muốn nàng sống sót, thì đem nàng giao cho ta.”Hắn ta ném lại những lời này, liền mang theo thương tích trên người rời đi.
Hắn không tin lời tên xú tiểu tử kia, muốn nữ nhân trong lòng hắn sống sót, không thể không tìm hắn lấy giải dược.
**
“Tướng Khuyết ca, muội sẽ chết sao?” Hoa Điệp nghiêm túc hỏi.
“Muội đừng nói những lời không may mắn như vậy.” Thẩm Tướng Khuyết nhíu mày.
Hoa Điệp cả người mềm nhũn nằm trong lòng hắn, nửa điểm sức lực đều không có, hốc mắt hàm chứa nước mắt, lộ ra bộ dáng yếu đuối bất lực .
“Nhưng mà hắn ta nói, không bao lâu nữa muội sẽ chết.”
“Đừng nói chết hay không, huynh sẽ không để muội chết, muội cũng đừng nói tới những chuyện này.”
“Nhưng mà. . .” Hoa Điệp muốn nói tiếp, lại bị Thẩm Tướng Khuyết cắt ngang.
“Không có gì hay nhưng mà .”
“Tướng Khuyết ca, muội muốn biết. . . . . . Nếu muội chết, huynh có khổ sở không?” Hoa Điệp nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, đột nhiên hỏi.
Dù cho hắn chỉ có một chút khổ sở, nàng cũng rất vui vẻ.
Thẩm Tướng Khuyết không trả lời, yên lặng một lúc, đôi mắt híp lại nhìn nàng.
Bị hắn nhìn, Hoa Điệp cúi đầu giống như đứa nhỏ làm sai chuyện .
Tại sao nàng cảm giác được ánh mắt của hắn âm trầm không vui?
“Huynh nói, huynh sẽ không để cho muội chết.” Thẩm Tướng Khuyết không chớp mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang chột dạ của nàng hỏi, “Chẳng lẽ muội không tin huynh?”
Hắn tự tin như vậy. Ánh mắt loé ra ánh sáng rực rỡ
Hoa Điệp mãnh liệt lắc đầu, “Không phải. . . . . . Muội không phải không tín nhiệm huynh, mà là. . . . . .”
“Mà là cái gì?”
“Muội. . . . . . Muội muốn biết. . . . . .” Hàm răng nàng cắn chặt môi, ánh mắt mê ly thâm tình nhìn hắn, “Muội nghĩ muội muốn biết huynh có quan tâm chuyện sinh tử của muội?”
“Huynh sẽ không để ý một người chết.” Hắn cho nàng đáp án như vậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Điệp nháy mắt trở nên trắng bệch. Nhãn mâu trong suốt chứa đựng thống khổ, “Huynh. . . . . .Huynh một chút cũng không có?”
Nàng cảm thấy đau lòng, vì sao hắn một chút cũng không quan tâm? Chẳng lẽ nàng làm hắn chán ghét đến vậy sao?
“Nếu người chết, chết thì đã chết còn có cái gì để mà nói?”
“Huynh. . . . . .” Hoa Điệp nắm chặt lòng ngực, nước mắt rơi xuống.
“Muội khóc cái gì?” Hắn nhìn khuôn mặt lê hoa đái vũ của nàng, không muốn thừa nhận rằng nàng có đủ năng lực ảnh hưởng đến tâm của hắn.
Nhìn thấy nước mắt của nàng, lồng ngực của hắn không hiểu sao cảm thấy phiền chán.
“Chẳng lẽ muội chết, huynh không quan tâm chút nào sao?” Nàng nâng ngực, nước mắt ràn rụa.
“Muội còn chưa có chết.” Khoé miệng Thẩm Tướng Khuyết khẽ nhếch, “Huynh đã nói qua, huynh sẽ không để cho muội chết, muội mở miệng ngậm miệng đều đề cập sống chết, đừng hỏi sao huynh lại tức giận.”
Hoa Điệp cắn môi đỏ mọng, run rẩy nói: “Nhưng mà huynh nói. . . . . . Muội chết, huynh một chút cũng không. . . . .” Nói chưa hết lời, nước mắt lại rơi xuống.
“Hiện tại muội đã chết rồi sao?” Hắn hỏi nàng.
Hoa Điệp lắc đầu.
“Nếu chưa có chết, huynh cần để ý sao?” Hắn lại hỏi nàng.
Hoa Điệp im lặng một lúc suy nghĩ một chút rồi lại lắc đầu.
“Huống hồ, muội không tin huynh sẽ cứu muội sao?”
Lần này Hoa Điệp lại liều mạng lắc đầu, khẩn trương nắm lấy vạt áo của hắn nói: “Muội không phải không tin, muội tin tưởng huynh sẽ cứu muội.”
“Vậy vì sao mở miệng ngậm miệng đều nói đến sống chết?” Hắn nheo mắt, hàn khí phát ra từ trên người hắn.
“Muội sợ, nếu có chuyện gì. . . . . .”
“Không có khả năng có chuyện gì.” Thẩm Tướng Khuyết trảm đinh chặt sắt nói:”Chỉ cần là người Thẩm mỗ huynh muốn lưu lại, Diêm La Vương cũng không có khả năng tranh thắng ta.”
Nhìn vẻ mặt kiên định của hắn, bất an lo sợ trong lòng Hoa Điệp cũng lắng xuống, ánh mắt trong trẻo dừng trên người hắn, mở miệng chậm rãi nói: “Tướng Khuyết ca, muội cũng không sợ chết, muội chỉ để ý huynh có quan tâm muội hay không?”
Thẩm Tướng Khuyết lại né tránh ánh mắt của nàng, “Đưa tay đây, để huynh nhìn xem vạn ác độc tâm tán trên người muội rốt cuộc là loại độc gì?”
Thấy hắn né tránh câu hỏi của nàng, ánh mắt nàng trở nên ảm đạm.
Rốt cuộc trong tim của hắn có tồn tại mình không? Hoa Điệp mấp máy môi, nhiều lần muốn hỏi ra miệng, nhưng là lại không có dũng khí.
Nếu hắn nói không cần, nàng có thể sẽ tan nát cõi lòng mà chết.
Nàng biết Tướng Khuyết ca không thương tổn nàng, cho nên mới cố ý né tránh câu hỏi của nàng. Nếu bọn họ chính là người xa lạ, hắn tuyệt đối sẽ không quản sinh tử của mình.
Hoa Điệp trong lòng đầy nỗi xót xa bi ai, ánh mắt trở nên mù mịt.
Thẩm Tướng Khuyết chẩn xem mạch đập của nàng, phát hiện độc trong thân thể nàng thật không đơn giản.
“Như thế nào ?” Nàng nhìn thấy vẻ mặt ngưng đọng của hắn.
“Trên người của muội trúng độc. . . . . .” Hắn than nhẹ, tuấn mi hơi nhíu, “Bên trong là thất vĩ thảo cùng hàm đinh hương cùng phản ứng.”
“Thất vĩ thảo cùng hàm đinh hương?” Hoa Điệp không rõ cho nên hỏi: “Đó là?”
“Đây là hai loại thảo dược đều chứa kịch độc, nếu hợp cùng một chỗ, sẽ sinh ra kịch độc càng mạnh, muốn giải độc, không phải đơn giản như vậy.”
“Vậy muội sẽ chết?”
“Huynh nói rồi, huynh sẽ không để cho muội chết.” Thẩm Tướng Khuyết vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cho nên muội liền nói chữ chết, đừng trách huynh tức giận.”
“Muội không nói là được.” Hoa Điệp chu cái miệng nhỏ nhắn uỷ khuất nói, “Vậy bây giờ nên làm cái gì? Huynh có giải dược sao?”
“Không có giải dược.”
“Huynh nói cái gì?” Hoa Điệp cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, vẻ mặt kinh ngạc, “Huynh không phải nói là muội sẽ không chết, nhưng huynh lại không có giải dược. . . . . .”
Nàng muốn nói lại thôi, sợ mình nói sai, lại chọc hắn tức giận.
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
“Không có giải dược cũng không đại biểu muội sẽ chết.” Tròng mắt Thẩm Tướng Khuyết thoáng qua một chút tinh quang, mở miệng chậm rãi nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Điệp trở nên trắng bệch, thân thể mãnh khảnh khẽ run, “Chẳng lẽ. . . . . . Huynh nghĩ đem muội giao cho người kia đổi lấy giải dược sao? Muội cho dù chết, cũng tuyệt không muốn rơi vào tay hắn.” Nàng cắn răng, hốc mắt hàm chứa nước mắt, thấy chết không sờn nói.
“Ai nói huynh muốn đem muội giao cho người kia?” Sắc mặt Thẩm Tướng Khuyết trầm xuống.
Vừa nhìn thấy vẻ mặt khó coi của hắn, Hoa Điệp nhẹ giọng ngập ngừng nói: “Vậy huynh định làm gì?”
“Cho dù đoạt lấy, huynh cũng sẽ không đem muội giao cho người kia, muội yên tâm đi!” Hắn mở miệng châm chọc nói.
Nghe được lời nói lạnh nhạt của hắn, Hoa Điệp cảm thấy rất khổ sở, nước mắt ở hốc mắt trung đảo quanh, làm cho người ta nhìn đau lòng khôn xiết.
Nhìn thấy bộ dáng của nàng, vẻ mặt Thẩm Tướng Khuyết trở nên hoà hoãn, “Đừng khóc, huynh đã nói sẽ không đem muội giao cho người kia, muội còn khóc cái gì?”
Hoa Điệp hàm chứa nước mắt, nhìn hắn,muốn nói lại thôi.
Hắn không biết khổ sở của nàng là vì hắn mà ra, nàng để ý là hắn rốt cuộc có hay không . . . . . .
Nước mắt Hoa Điệp giống từng dòng trân châu, không ngừng rơi xuống.
Thẩm Tướng Khuyết nhíu mày nhìn nàng, không biết nàng vì sao vẫn còn khóc? Hắn cũng đã cam đoan hứa hẹn nàng sẽ không chết, cũng sẽ không đem nàng giao cho tên Tùng Bách kia, nàng còn thương tâm cái gì?
Nước mắt của nàng làm cho lồng ngực của hắn nỗi lên phiền muộn, hắn không biết vì sao lại như vậy?
Vừa nhìn thấy hai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




